Old school Swatch Watches
Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3224035

Bình chọn: 9.5.00/10/2403 lượt.

n nhìn lên bục giảng, giả vờ nghiêm túc nghe giảng, tay lại nhanh chóng lấy máy chơi game PSP từ trong hộc bàn lên. Tần Mạt nhìn chằm chằm động tác của nó, nhìn tay nó ấn ấn, như là bộ phim điện ảnh chạy nhanh, thông thạo chứng minh kinh nghiệm phong phú. Sách giáo khoa của trung học nhiềuên bàn học các học sinh hơn phần nửa là chất cao sách. Chồng sách này bắt buộc phải có, ngoài việc để học sinh tiện cho việc học, còn để nhắc nhở bài vở nhiều, không được thiếu cảnh giác. Quan trọng hơn là, chồng sách nảy rất cao, có thể đủ để che tầm mắt của thầy giáo, đưa đến tác dụng che giấu vô cùng quan trọng. Trên bàn của Tần Vân Chí tự nhiên cũng có một chồng sách như thế, vẻ mặt nó vẫn "Tôi đang nghiêm túc nghe giảng", tay cũng rất tự nhiên đặt lên trên bàn học. Chỉ có hai tay nó đang cầm máy chơi game, nó cũng không cần dùng mắt để nhìn. Lúc này mắt Tần Mạt đặc biệt sáng, nàng có thể nhìn rõ từng động tác nhỏ của Tần Vân Chí từ xa. Nhìn ngón tay nó trượt trên máy chơi game, nhìn nó giả vờ “Em đang đọc sách”, trên thực tế lại là cúi đầu vào màn hình máy chơi game. Tần Mạt tức giận đến mức hận không thể ngay bây giờ bắt tên nhóc chết tiệt này ra, dùng gậy trúc quất nó một chút, chân thật như trở lại lời nói đùa mà nó từng nói "măng xào thịt khô"! Lại nhìn giờ, còn ba phút nữa mới tan học. Ba phút này còn có vẻ lâu hơn ba chục phút trước đây, Tần Mạt chờ đến nóng lòng, gương mặt lại càng có vẻ thân thiết vui mừng. Biết bao khó khăn mới qua ba phút, tiếng chuông vừa vang lên, trong phòng học liền có chút xôn xao. Thầy giáo trên bục giảng lại lại dạy quá giờ hai phút, viết xong một đề lên bảng đen, rồi quăng phấn ra, vỗ tay dùng giọng nói vang to rống lên: "Tan học!" "Oa —— yeah Trong phòng học ầm ĩ tiếng hoan hô, học sinh nhất thời sôi nổi lên. Cô gái ngồi cùng bàn với Tần Vân Chí đẩy mạnh vai nó, kêu nó nhường đường. Hai tay nó liền cầm máy chơi game, mắt cũng không rời đứng dậy nhường chỗ, để cô gái tự mình đi ra. Tần Mạt chờ ở cửa sau, chờ đến khi học sinh ra ngoài khá nhiều, nàng mới bước đi không nặng không nhẹ đến cạnh bàn học của Tần Vân Chí. Đứa trẻ này bây giờ đã ngồi lại nguyên vị, đang chơi máy chơi game nên không để ý đến tiếng động bên ngoài. "Tần Vân Chí." Tần Mạt kêu một tiếng. "Ừ?" Tần Vân Chí tiếp tục cúi đầu, có điểm không bình tĩnh, "Chuyện gì? Tránh ra tránh ra. Không thấy mình đang đấu trận quan trọng à?" "À, có gì mà quan trọng, em giải thích một chút xem."

Thời gian nghi giữa giờ thường khoảng hai chục phút, dựa theo trạng thái thường có nhất của học trò, hai chục phút nghỉ hiển nhiên là để cho phép mọi người thả lỏng, thư giãn tâm tình. Tần Vân Chí bây giờ đang rất thả lỏng, nó quen với tiếng huyên náo, mắt lại dính trên màn hình chơi game, trong miệng nói nhỏ: "Phiền a! Gì mà phiền quá vậy? Kêu đi còn không đi, mắt không nhìn thấy gì à!" Tần Mạt giận quá thành cười, bàn tay che lên màn hình máy chơi game, thản nhiên nói: “Tần Vân Chí, chẳng những chị muốn đi, chị còn chuẩn bị mang em đi, em còn ý kiến gì không! Nếu như em không có kiến nghị khác, vậy bây giờ em có thể đi cùng chị đến chỗ thầy chủ nhiệm xin nghỉ. Nếu như em có, thực xin lỗi, kháng nghị vô hiệu." "Cái tên này!" Tần Vân Chí liếc nhìn bàn tay che màn hình máy game, phản ứng đầu tiên chính là muốn phát hoả. Nhưng giọng Tần Mạt nó lại thấy quen thuộc, đang chơi bị cắt ngang, nó tỉnh táo lại, dây thần kinh trong đầu lúc này đã bị đông cứng. "Chị… Chị hai!" Nó quay đầu, tầm mắt rốt cục cũng rơi xuống người Tần Mạt, biểu hiện trên mặt cũng co rút. Tần Mạt cười tít mắt nhìn Tần Vân Chí, đầu hơi nghiêng, chờ phản ứng của nó. "Đây..." Sắc mặt Tần Vân Chí hết trắng rồi đỏ, sau đó rất mau khôi phục lại bình thường. Nó cười ha ha, mắt nhìn xung quanh, nói rất nhanh, "Ai da, là chị hai à! Chị hai, đã lâu không gặp, em rất nhớ chị, chị có nhớ em không? A! Không đúng! Chị hai, đây... đây... chị là chị hai của em phải không? Chị đúng là chị hai của em rồi! Em còn nghi ngờ sao? Không đúng, em không cần nghi ngờ..." Tần Mạt không đổi nụ cười, chỉ không nhanh không chậm nói: "Đừng gấp, chị là chị hai của em, mắt em không nhìn nhầm, bụng cũng không nghĩ sai. Em có thể từ từ vui mừng, chị sẽ không trách em vui mừng quá chậm." Tần Vân Chí nói thầm trong lòng: "Chị chắc chắn đây là vui mừng? Đây là khiếp sợ thì có?" Đương nhiên, lời này nó không dám nói Tần Mạt cũng chỉ thấy miệng Tần Vân Chí khẽ đóng khẽ mở, nói ra một hơi lời nói khó hiểu, về sau cười ha ha nói: “Chị hai, em rất là hào phóng. Không sai, chị xem này, máy chơi game loại này chơi khá tốt, chuyển từ nước ngoài về á, em sẽ đưa lại cho chị, chị cứ nhận nhé!” Hai tay vốn cầm máy chơi game của nó bỗng bỏ ra, máy liền rơi thẳng xuống dưới. Tay Tần Mạt vẫn đang che trên màn hình, cảm thấy món đồ này sắp rơi, theo phản xạ nàng liền bắt lấy. Tần Vân Chí thừa dịp Tần Mạt vừa ngây người, cũng không đi ra hành lang bên cạnh, mà đưa tay chống vào phía sau bàn học, nhấc chân lên. Dưới chân nó như gắn phong hỏa luân, tốc độ lần này đặc biệt nhanh, một phát đạp lên bàn nhảy ra phần khoảng trống ở b