mắt sáng lên. Ai chẳng thừa biết ngươi là tên đại sắc lang chuyên gạt gái nhà lành ở Nhật Tinh Thành này. Phi Yến chẳng qua là miếng mồi béo bở mà thôi.
“Phi Yến cô nương nhờ ta chuyển lời hẹn gặp công tử vào lúc giữa trưa ngày mai tại Lan Đình ngoại thành. Nhiệm vụ của tại hạ đã hoàn thành, cáo từ”.
“Phi Yến quả nhiên cuối cùng cũng cầm lòng không đặng rồi. Ha ha ha có nữ nhân nào cầm lòng khỏi phong lưu tình thánh Nam Cung Quỳ ta chứ” (Tác giả: Nam Cung huynh hình như danh xưng này đối với huynh không xứng, phải gọi là đại đầu heo mới đúng..)
———————–
Thái dương rực rỡ chiếu rọi hoa thơm cỏ lạ câu dẫn nhiều ong bướm dập dìu. Hồng mao tuấn mã cõng trên lưng chải chuốt tử y nam tử, bên hông đeo trường kiếm đỏm dáng, phi thường kiêu ngạo diễu qua trên đường. Nam Cung công tử ngạo nghễ cưỡi ngựa ra khỏi thành, môi sừng cong lên tà tiếu. Lan Đình xa xa dần hiện ra trước mắt , ngọc lan trắng muốt ngào ngạt toả hương lãng mạng đủ tiêu chuẩn làm nơi nam nữ lựa chọn tự tình.
Nam Cung Quỳ xuống ngựa nhàn nhã đạp thảo đi vào, hưng phấn nhìn nhân ảnh màu vàng nhạt phiêu phiêu đứng trong tiểu đình. Lựa chọn một cành ngọc lan nghiêng xuống gần tiểu đình nhất, hắn bắt đầu tạo dáng sao cho thật có phong cách. Vuốt lại đầu tóc trang phục, nghiêng người dựa vào cành ngọc lan một đặt lên chuôi trường kiếm, tay còn lại khẽ chống lên thái dương mang nét suy tư, toàn tập hình tượng phong lưu công tử đã dựng xong.Nam Cung Quỳ tút lại vẻ đẹp trai lần cuối rồi trầm trầm lên tiếng.
“Phi Yến ta đến rồi đây”
“ Nam Cung công tử, chàng đã đến” Phi Yến lả lướt cất tiếng bồi thêm nụ cười hàm tiếu ngang bằng đánh trả với hình tượng anh tuấn nam tử của Nam Cung Quỳ.
“ Phi Yến gọi ta một tiếng Quỳ , không cần khách sáo” Nam Cung Quỳ điệu nghệ vòng trụ Phi Yến eo nhỏ không nhanh không chậm kéo nàng vào lòng.
“ Quỳ , làm gì phải gấp gáp vậy? Còn sớm mà, hay cùng ta nâng chén mừng chúng ta ……”
“Ân, bảo bối” Nam Cung Quỳ ánh mắt si mê, tay chân không yên phận định du tẩu trên người Phi Yến một chút nhưng bị nàng khéo léo đẩy ra đồng thời còn tuý luý trước rượu thơm không ngừng được mĩ nhân dâng đến.
“Ha ha ha, Nam Cung công tử xem bộ rất có nhã hứng rồi” giọng cười của Đông Phương giáo chủ lanh lảnh cất lên khi Nam Cung Quỳ đã qua vài tuần rượu, bộ dáng có phần mung lung bất định.
“Tên bán nam bán nữ nhà ngươi là ai mà dám đến phá ngang chuyện tốt của bồn công tử hả” Nam Cung Quỳ lảo đảo đứng lên chỉ vào mặt Đông Phương giáo chủ đang phe phảy bạch chiết phiến đầy tà khí mỉm cười bước vào Lan Đình.
“ Phi Yến , Nhược Nhi buông rèm” Ngâm Tuyết lạnh thanh ra lệnh
“Các ngươi muốn làm gì?” Nam Cung Quỳ cố gắng chống đỡ cơ thể vô lực đưa tay rút ra trường kiếm bên hông.
“Khuyên ngươi đừng nên vong động, ngươi đã trúng Hợp Huyễn Nhuyễn Cân Tán của ta đừng dại dột mà vận công, sẽ khiến võ công của ngươi tự phế.Nên an phận ở yên đó cho ta.” Đông Phương giáo chủ trầm trọng quát lớn vẻ mặt như quỷ hồn âm ty bối hợp rất ăn ý với từng lớp lụa đỏ như lưỡi lửa địa ngục buông xuống xung quanh tiểu đình.
“Giáo chủ mọi chuyện đã an bài xong phỏng chừng một nén hương nữa Nam Cung phu nhân sẽ đến”
“Ân” Ngâm Tuyết thoả mãn cuồng tiếu, không ngờ chiêu bắt cóc tống tiền cũ rích này cũng lừa được tên Nam Cung đầu heo kia, cho chết ai biểu háo sắc. Nhưng việc của Nam Cung phu nhân tính sau đi, bây giờ nàng phải làm việc chính trước. “Nhược Nhi, Phi Yến hai người lại đây giúp ta cởi quần hắn ra”
“Cái gì?” hai thanh âm chói tai đồng thơi vang lên khiến Ngâm Tuyết phải đào đào lỗ tai nhăn nhó nhắc lại.
“Ta nói hai ngươi cởi quần hắn ra, nếu không đừng trách ta vô tình”
“Giáo chủ bớt giận”
“Còn không nhanh” Ngâm Tuyết cố nuốt tiếng cười vào trong nhìn hai tiểu nữ nhân kia mặt đỏ tai hồng bất tắc dĩ đè rạp tên Nam Cung Quỳ đang luôn miệng chửi rủa, mặt mày tái mét nhưng cơ thể vô lực không thể vùng vẫy.
Quần dài bị tuột ra chỉ còn độc chiết khố, Nhược Nhi rũa thầm>> tiểu thư ngươi muốn kiểm chứng thì tự mình đi, cớ sao bắt ta thành đại sắc nữ thế này<<<. Đồng chí đồng cam cộng khổ với Nhược Nhi, Phi Yến cũng không khỏi kêu>>> giáo chủ a, ngài cũng thật là muốn thưởng đoạt nam nhân nhà người ta, cớ sao lại muốn ta ra tay<<<.
“Được rồi không cần cởi chiết khố” Ngâm Tuyết không thèm để ý đến ánh mắt kì quái của hai nữ nhân bên cạnh tiêu sái tiến lại gần nhìn. Woa, quả thật làn da tên này cũng thật tốt, trắng trẻo mịn màng không thua gì trư(heo) thì vốn dĩ hắn là đầu heo mà lại. Lấy chiết phiến không kiêng dè hất hất trắng tinh vải chiết khố ngón nghiêng một chút hai quả núi đôi của hắn trắng tinh không có gì. Thất vọng, thật quá thất vọng dĩ nhiên không phải hắn.
“Giáo chủ, có người đến”
“Ân” Ngâm Tuyết nhanh nhẹn điểm á huyện của Nam Cung Quỳ tạo tư thế ngồi cạnh hắn, đặc biệt khiến người ngoài nhìn vào sau tấm sa mỏng như giáo chủ đang ân điển sủng ái hắn.(Tác giả: Tuyết tỉ càng ngày càng biến thái…*le lưỡi*)
“Bên trong là ai? Sao lại bắt cóc nhi tử của ta” giọng một thiếu phụ điềm nhiên vang lên bên ngoài.
“Nghiêm Tử, không cần đối với bổn giáo k