a cánh mũi thẳng tắp xinh đẹp.
Lướt qua đôi môi căng mọng ướt át khêu gợi.
Lướt qua thanh âm phảng phất như dòng nước xuân chảy
qua.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt như nước, trên môi đóa hoa nở rộ
ôn nhu: “Hàn Thực Sắc, chòm sao Cự Giải, sinh nhật là ngày 28 tháng 6, nhóm máu
O, màu sắc yêu thích là màu tím nhạt, nhìn như cái gì cũng ăn được, nhưng lại
là một người vô cùng kén ăn, chán ghét cà tím cùng bí đỏ, lúc 5 tuổi đã từng
nuôi một con chó đực gọi là bánh vừng, 10 năm sau con chó qua đời, thương tâm
rất nhiều nên đã thề không bao giờ nuôi động vật nhỏ nào nữa, thích nhất là bộ
phim Forrest Gump[1'> từng
trong vòng một ngày xem liên tục bốn lần, buổi sáng mỗi ngày tỉnh dậy đều phải
uống một cốc nước trong, lúc đi thích bước chân trái trước, khi phải suy nghĩ
một vấn đề thì nhíu mày cắn đầu bút, khi mệt rã rời thì thích dụi mắt, từ năm
23 tuổi, lúc cười to còn phải đè lại khóe mắt, đề phòng xuất hiện nếp nhăn. Lúc
ta lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, trên cổ tay phải của ngươi đeo một cái dây bện
tơ hồng, mặt trên dùng hạt châu nhỏ làm trang sức, câu đầu tiên nói với ta là
“Bạn học, phiền ngươi tránh ra một chút, khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm kia của
ngươi cùng cái đầu vướng víu vừa vặn chặn lại tầm mắt của ta.”
Đúng vậy, mỗi một chữ Đồng Diêu nói, đều là chính xác.
Thậm chí có rất nhiều chi tiết, đều là sau khi được
hắn nhắc nhở tôi mới phát hiện lần đầu.
Năm đó, khi huấn luyện quân sự tập đi bước, Đồng Diêu
xếp hàng trước tôi, mà Ôn Phủ Mịch thì xếp hàng phía trước hắn.
Tầm mắt nhìn trộm Ôn Phủ Mịch của tôi thường xuyên bị
Đồng Diêu che khuất.
Rốt cuộc có một ngày, tôi không thể nhịn được nữa, vỗ
vỗ bờ vai của hắn, nói ra câu nói kia.
Đây tất cả, thì ra là, Đồng Diêu đều nhớ rõ.
Hắn nói một cách lưu loát, đem tất cả nói ra liên tục.
Dường như mỗi một sự kiện, cũng đã chạm khắc ở trong
lòng của hắn, là quen thuộc như thế.
Hắn hiểu rõ tất cả về tôi.
Hắn luôn luôn lặng lẽ để ý tới tôi.
Chẳng lẽ nói, Đồng Diêu hắn là thật sự…
Tôi không thể tin: “Rốt cuộc, tất cả chuyện này… rốt
cuộc là bắt đầu từ lúc nào?”
“Cấp hai trung học.” Đồng Diêu nói.
“Ta không biết, ta luôn luôn không biết.” Tôi lắc đầu:
“Ngươi cho tới bây giờ đều không có biểu hiện ra ngoài.”
“Bởi vì,” giọng nói Đồng Diêu, mang theo ánh sáng ố
vàng của ký ức: “Khi ta ý thức được bản thân thích ngươi, cũng phát hiện, ngươi
yêu Ôn Phủ Mịch, tuy rằng ngươi luôn giả vờ ra dáng điềm nhiên như không có
chuyện gì, nhưng mà, ánh mắt của ngươi, luôn dừng lại trên người hắn.”
Đôi môi của tôi, không cách nào ngậm lại được.
Nói cách khác, Đồng Diêu từ lúc lớp 10, liền…
Tôi còn tưởng rằng, hắn sau khi Ôn Phủ Mịch rời đi,
hoặc ít nhất là sau khi chia lớp 11 mới có cảm giác với tôi.
Đợi chút…
“Cuộc thi chia lớp lần đó…” Tôi kinh ngạc.
Đồng Diêu không nói gì, nhưng tôi từ vẻ mặt của hắn
nhìn thấu tất cả.
Đôi môi của tôi, bởi vì khiếp sợ, mà há hốc ra.
Cuộc thi lần đó, thì ra là Đồng Diêu cố ý thi trượt.
Hắn làm như vậy, là vì muốn cùng tôi ở một chỗ.
Đúng vậy, tuy rằng hắn luôn luôn không nghiêm túc học
tập, nhưng dựa vào thiên phú, kết quả mỗi cuộc thi luôn luôn là đứng đầu khóa
học.
Thành tích lần đó, thật là làm rơi vỡ mắt kính của
không ít người.
Ý thức được điểm này, lòng tôi tràn đầy một loại tâm
tình phức tạp không biết tên.
Đầu óc tôi, cũng trở nên đần độn.
Tôi hoảng hốt hỏi: “Nếu là thật như thế, như vậy, tại
sao, tại sao sau khi Ôn Phủ Mịch rời đi, ngươi vẫn không nói cái gì?”
“Bởi vì,” Đồng Diêu chậm chạp nói: “Khi đó, trong lòng
của ngươi, là tường đồng vách sắt, ta không có đủ lòng tin để mở nó ra.”
Tôi lại bắt đầu mơ màng.
Nhưng tôi không thể không thừa nhận, lời nói của Đồng
Diêu, là chính xác.
Cho đến trước khi Thịnh Du Kiệt xuất hiện, lòng tôi
đang bị phong bế.
Thậm chí, dũng khí để nhắc tới tên của Ôn Phủ Mịch
cũng không có.
Đồng Diêu nói tiếp: “Cũng có thể là, ta quá nhát gan.
Ta không có lòng tin đối với năng lực của mình.”
“Ta biết a, ngươi ở trong cuộc đời của ta đã chiếm một
vị trí chính là “bạn tốt nhất” nhưng bây giờ… Ta nên làm như thế nào? Ta rốt
cuộc nên làm cái gì bây giờ?”
“Thuận theo tự nhiên.” Đồng Diêu trả lời.
“Làm sao có thể tự nhiên?” Tôi có chút uể oải: “Chúng
ta, có thể trở lại như trước sao?”
“Thật xin lỗi.” Đồng Diêu nhìn tôi: “Ta đã muốn quá
nhiều.”
“Đây không phải là vấn đề có lỗi hay không.” Tôi có
chút phiền loạn: “Đồng Diêu, từ đầu tới cuối, ta đều chỉ coi ngươi là bạn, cũng
không có sinh ra ý nghĩ khác.”
“Ta biết.” Trong con ngươi của Đồng Diêu, giống như
ngôi đình viện, bên trong, là vườn hoa lặng lẽ nở rộ: “Mỗi lần ngươi thấy ta
cùng với người phụ nữ khác ở một chỗ, ngươi luôn cười trêu tức, chưa bao giờ có
một tia khác thường.”
“Ta không biết nên làm thế nào.” Tôi gục đầu xuống,
nhìn chân hai người chúng tôi.
Chân, đương nhiên là thứ đồ không có tình cảm nhất.
Đồng Diêu bất ngờ đưa cho tôi một vấn đề khó khăn.
Sau này, tôi phải đối xử với hắn như thế nào?
Tôi và Đồng Diêu, không thể trở về được thời gian
trước kia nữa.
Đồng Diêu nhẹ gi
