dẫn.
Ba chiếc cúc áo trên cùng của áo sơ mi trước ngực hắn
được cởi ra.
Làn da như tơ lụa màu mật ong, liền như vậy lộ ra
khoảng lớn.
Chiếm lấy tầm mắt của mọi người.
Mái tóc của hắn, mềm mượt tự nhiên, mang theo hoang
dã.
Mà đôi mắt của hắn, chính là một đôi mắt thú, có thể
lóe sáng trong đêm tối như mực.
Trong lúc tôi không kiêng nể gì mà đánh giá hắn, lạnh
băng trên mặt Vân Dịch Phong bắt đầu chậm rãi tan rã.
"Tình cảm, là chuyện của hai người." Vân
Dịch Phong chậm rãi mà nói.
Tôi gật đầu.
Đúng vậy, tình cảm quả thật là chuyện của hai người.
"Một khi đã như vậy, một mình ngươi nói dứt thì
dứt, là không được." Vân Dịch Phong nói.
Hắn dễ dàng mà dùng một câu như vậy, đã đem một đống
lời nói vừa rồi kia của tôi phủ quyết toàn bộ.
Tôi cảm giác như là trong cổ họng nghẹn một cái lòng
đỏ trứng.
Bị tức giận.
Tôi thở sâu, quyết định học tập hắn, dùng lời nói
tương đối lời ít ý nhiều mà đối kháng: "Tình cảm, quả thật là chuyện của
hai người. Cho nên, không phải một người trong đó cố gắng níu lấy không chịu
chia tay thì có thể tiếp tục đi."
Vân Dịch Phong tựa người trên bệ rửa tay, khe khẽ
cười: "Không chắc chắn đâu."
Lòng đỏ trứng trong cổ họng của tôi, càng phình lớn
ra.
Thiệt thòi rồi, thật sự thiệt thòi rồi.
Bộ tôi dễ dàng sao?
Vì cạy cục gạch kia xuống, tôi lén đến bồn hoa trong
tiểu khu, suýt chút nữa là bị chó cắn rồi.
Bộ tôi dễ dàng sao?
Vì nhổ cọng lông kia xuống, nước mắt tôi ào ra ba giọt
lớn.
Lễ vật có lòng thành như thế, lại không kêu gọi lương
tâm của Vân Dịch Phong quay về được.
Thiệt thòi lớn.
Tôi ngồi xổm ở góc tường, âm thầm rơi lệ.
Được một lúc, tôi bỗng nhiên nhớ tới một vấn đề:
"Như vậy, ngươi có đem chuyện ngươi muốn ở bên ta nói với Dịch Ca
không?"
Tuy rằng Nhóc ăn mày ở nước ngoài, nhưng tôi vẫn
thường xuyên liên lạc với hắn.
Lần trước trong sự đe dọa dụ dỗ của tôi, Nhóc ăn mày
không ngần ngại nữa, lại có thể thật sự cởi áo khoác.
Tôi vừa nhìn đã mắt, nước bọt vỡ đê.
Từ trong lời nói Nhóc ăn mày, tôi nghe ra, hắn cơ bản
đã không biết chuyện của tôi và anh hắn.
Nói cách khác, Vân Dịch Phong không để lộ ra với hắn.
Tôi đoán, Nhóc ăn mày là điều uy hiếp Vân Dịch Phong.
Quả nhiên, Vân Dịch Phong không trả lời câu hỏi này
của tôi.
Ánh mắt của hắn đã lướt tới tay của tôi, nhìn thấy
miệng vết cắt trên ngón trỏ bị mình cắt trúng của tôi, bèn thản nhiên mà chuyển
đề tài: "Cái gì đây?"
"Vết thương." Tôi đáp: "Lúc thái rau
không cẩn thận bị cắt phải."
"Ngươi cũng có thể bị thương?" Vân
Dịch Phong cười khẽ.
Sao lại có thể dùng loại giọng điệu này.
Nói như thể tôi giống đại lực nữ Kim Cang á.
Tôi đang muốn cãi lại, lại thấy Vân Dịch Phong nắm lấy
ngón tay của tôi, đặt ở bên môi.
Cái động tác đó, là kết hợp hôn mút.
Hắn từ từ nhắm mắt, khuôn mặt sắc sảo trong nháy mắt
đã trở nên dịu dàng.
Động tác của Vân Dịch Phong rất nhẹ nhàng, như là đang
xoa dịu cơn đau trên ngón trỏ tôi.
Tôi cảm thấy một sự ẩm ướt, cùng với sự trơn mềm trong
thành môi.
Động tác này duy trì mấy chục giây, sau đó, Vân Dịch
Phong ngẩng đầu lên, ôn nhu nói: "Thế nào rồi?"
Trong lòng tôi rất do dự.
Hai thứ suy nghĩ đang không ngừng tranh đấu.
Cuối cùng, tôi quyết định, tôi muốn nói với hắn tình
hình thực tế.
Cho nên, tôi cắn cắn môi dưới, dùng một thứ ánh mắt
tràn đầy cảm thông nhìn Vân Dịch Phong, nói: "Điều ta muốn nói với ngươi
là... lúc ta đang cạy cục gạch kia, không cẩn thận đụng phải một đống phân chó
nơi bồn hoa. Bởi vì muốn nhanh chóng đến chỗ ngươi nói rõ ràng với ngươi, ta đã
không kịp rửa tay."
"Ý của ta là, " tôi dùng tay kia vỗ vỗ vai
của Vân Dịch Phong, vẻ mặt thương tiếc: "Huynh đệ, nhanh đi súc miệng
đi."
Nghe vậy, Vân Dịch Phong nhìn tôi.
Gắt gao mà nhìn tôi.
Nhìn tôi như muốn đem tôi hút vào đôi mắt của hắn.
Nhìn tôi như muốn đem tôi nuốt vào trong bụng.
Rất lâu sau, hắn nói một câu: "Hàn Thực Sắc, ta
sẽ không bỏ qua ngươi."
Tiếp đó, hắn xoay người, đi đến toilet.
Tuy rằng hắn cố gắng làm ra dáng vẻ bình tĩnh, nhưng
mà hoả nhãn kim tinh của tôi vẫn nhìn ra một chút lảo đảo trong bước chân của
hắn.
Nhìn ngón tay từng bị hắn mút kia của tôi, tôi cảm
thấy, mình rất vô tội.
Vốn là muốn đến một lòng giải quyết, thế nhưng bây giờ
xem ra, dường như càng hỗn loạn.
Xuất sư bất lợi.
Nhưng mà tôi không từ bỏ.
Kế tiếp, tôi đi đến bệnh viện.
Tôi muốn đi nói rõ ràng với Đồng Diêu.
Tôi không thể tiếp nhận hắn.
Bởi vì... Hắn là Đồng Diêu.
Bởi vì... Hắn là người bạn tốt nhất của tôi.
Bởi vì... Cái khác.
Tôi cố ý đi mua bó bách hợp.
Cánh hoa màu trắng mang lại cảm nhận thuần khiết,
hương thơm thanh nhã, tươi mát.
Tôi liền ôm bó hoa trái ngược hoàn toàn với khí chất
của tôi, đứng ở trước cửa phòng bệnh, đi tới đi lui.
Tôi cũng cảm thấy kỳ quái, ở nhà của đại ca đường phố
giống Vân Dịch Phong,tôi đều không biết sợ mà đi vào.
Vì sao ở nơi Đồng Diêu này, tôi lại làm như là đầm
rồng hang hổ chứ?
Đang lúc tôi vô cùng do dự, một người y tá từ bên
trong đi ra, tôi né tránh không kịp, liền bị Đồng Diêu nằm ở trên giường nhìn