Polly po-cket
Ta Là Thực Sắc

Ta Là Thực Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214594

Bình chọn: 10.00/10/1459 lượt.

inh ngạc, gương mặt Đồng Diêu tiếp

tục tiến về phía tôi.

Tay tôi không thể cử động, niệng không thể nói, đầu óc

không thể suy nghĩ, rắm cũng không thể phóng, chỉ có thể trơ mắt nhìn khuôn mặt

tuấn tú của Đồng Diêu đang đánh úp về phía tôi.

Ngay lúc sai lầm lớn sắp tạo thành, ngay lúc khí tiết

già của tôi sắp khó giữ được, thang máy bỗng nhiên tối sầm lại.

Tiếp theo đó, đèn báo động tự dưng chớp sáng.

Xem ra, là thang kẹt rồi.

Cho nên vào cái thời khắc tôi đi vào đã nói, cái thang

máy đại gian đại ác, cái thang máy đại gian đại ác này!!!

Tôi từ trước đến này có chút chứng hơi sợ hãi trong

thang máy. Vô cùng lo lắng có một ngày thang máy sẽ nhanh chóng rớt xuống, mang

theo tôi ở bên trong ngã chết tươi.

Cho nên, tôi giờ phút này, bắt đầu xuất hiện sắc mặt

tái nhợt, khó thở, hiện tượng tim đập loạn xạ.

Lúc Đồng Diêu thông qua điện thoại trong thang máy kêu

các nhân viên có liên quan xin giúp đỡ, xoay người lại, lại nhìn thấy tôi trong

tình trạng như vậy.

"Đừng lo lắng " hắn đi tới, sát bên cạnh

tôi, an ủi: "Nơi này rất an toàn."

"Mới không an toàn!!!" Tôi trừng hắn:

"Mọi chuyện đều do ngươi gây ra, đợi lát nữa nếu như ta rớt thành đống

thịt vụn, ta nhất định để nguyên hình như vậy đến dọa ngươi!"

Đồng Diêu cười sờ sờ đầu của tôi: "Ngoan lắm,

ngay cả đến lúc đó, vẫn nghĩ đến ta."

Tôi không thể không thừa nhận, da mặt Đồng Diêu có đôi

khi còn dày hơn so với tôi.

Nhưng tôi cũng không còn rảnh để để ý tới hắn, tôi vô

cùng hồi hộp mà dựa vào vách thang máy, liều mạng thở dốc.

Rất khủng bố.

Tôi lại nhớ tới lời cảnh báo trước đây của Đồng Diêu

nói với tôi.

"Gặp phải tình huống này, trước khi thang máy rơi

xuống đất một giây nhất định phải nhảy dựng lên, là có thể giảm bớt tổn thương

đối với cơ thể."

"Nếu ta không cẩn thận nhảy sớm thì sao?"

"Yên tâm đi, khi đó ta nhất định sẽ mua cho ngươi

cái vòng hoa thật lớn."

Mà bây giờ xem ra, không chừng phải là Sài Sài giúp

chúng tôi mua hai cái vòng hoa thật lớn rồi.

Đang lúc tôi khẩn trương đến toàn thân cứng ngắc, Đồng

Diêu bỗng nhiên ôm ngang tôi lên.

"Ngươi làm... làm gì?" Tôi kinh hãi.

Đồng Diêu cúi đầu, nhìn tôi, cười vô lại: "Như

thế này, cho dù thang máy có rơi xuống, có ta ôm, thân thể của ngươi sẽ ít bị

thương hơn."

"Vậy không phải ngươi sẽ vô cùng thảm sao?"

Tôi kêu gào nói.

"Yên tâm, một giây trước khi nó rơi xuống đất ta

nhất định sẽ nhảy lên." Đồng Diêu thoải mái mà trả lời.

"Ngươi tự tin như vậy sao?" Tôi tò mò.

"Dù sao, ngươi cũng ở trong lòng ta không phải

sao?" Đồng Diêu nói như vậy.

Chẳng biết tại sao, ở khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên

cảm thấy, người này, thật đúng là đàn ông.

Đồng Diêu không cần nhảy lên, bởi vì thang máy không

có rơi, ba phút đồng hồ sau, có điện lại.

Tôi nhanh chóng ở trong ngực hắn nhảy ra, cửa thang

máy mở ra, liền xông ra ngoài, tiếp đó dựa vào trên vách tường thở dài.

Rốt cuộc chân cũng đứng trên mặt đất rồi.

"Không có chuyện gì rồi." Đồng Diêu đi tới,

vỗ về lưng của tôi.

Không có chuyện gì? Chỉ cần có ngươi sẽ không có

chuyện gì.

Tôi điều chỉnh hô hấp thật tốt, sau đó ngẩng đầu lên,

nâng cái nón cao bồi lên, nói "Được rồi, ngươi về nhà mình đi."

"Tại sao?" Đồng Diêu ngoắc ngoắc khóe miệng:

"Ta gần đây đều ở chỗ này."

"Ngươi không có việc gì ở đây làm chi?" Tôi

cởi cái nón cao bồi ra, làm quạt quạt gió: "Ta nói này, ngươi nên làm gì

thì làm đi, quay về tiếp tục xây nhà, bán giá cao, làm kinh doanh bất động sản

không hợp pháp của ngươi đi."

"Ngươi đang lo sợ chuyện gì sao?" Trong con

ngươi hắc ngọc của Đồng Diêu, màu đen dày đặc cuồn cuộn.

"Làm gì có? Tại sao ta phải sợ? Ta làm gì sợ hãi?

Ngươi có cái gì mà phải sợ hả?" Tôi liên tục hỏi bốn câu, dốc sức chứng

minh chính mình... đúng là đang lo sợ thật

Chuyện này không biết còn tốt, hiện tại chân tướng đã

rõ ràng, nghĩ tới Đồng Diêu như quả bom hẹn giờ ở dưới nhà mình, toàn thân tôi

như là có con kiến đang di chuyển.

Xem ra, tôi đúng là đang lo sợ. Trải qua một trận trêu

đùa của Đồng Diêu, tôi đối với quan hệ của hai chúng tôi cảm thấy rất hoang

mang.

Là bạn bè hay là nam nữ mờ ám?

Đây quả thực là một vấn đề lớn.

Đã trên mức bạn bè nhưng vẫn chưa đến mức là người

yêu, đây là cảm giác của tôi đối với Đồng Diêu.

Trước kia, cả hai hoàn toàn chỉ là bạn bè bình thường,

nhưng trong khoảng thời gian hắn rời đi này, tôi hiểu ra được những hy sinh âm

thầm của Đồng Diêu đối với tôi, đồng thời cảm nhận được điều gì đó trước kia

tôi chôn sâu trong lòng nên không nhận biết được.

Tôi nghĩ rằng giống như Đồng Diêu từng nói: tôi ý thức

được, tôi với hắn, cũng có chút cơ hội phát triển trên con đường quan hệ cẩu

nam nữ.

Nhưng sau nhiều năm làm bạn bè tốt như vậy, ngươi nói

trong một lúc bỗng nhiên cùng hắn nảy sinh quan hệ nam nữ, xét về chiều ngang

thì so với cầu Trường Giang còn dài hơn.

Bây giờ tôi không cách nào đáp ứng kết giao cùng Đồng

Diêu.

Bởi vì nếu tiếp theo, sau một khoảng thời gian thật

lâu, tôi vẫn ở tình trạng như vậy, không thể đem quan hệ với Đồng Diêu thăng

hoa thành tình yêu, vậy