Duck hunt
Ta Là Thực Sắc

Ta Là Thực Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214743

Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.

i, bởi vì cú ngã vừa rồi, cái bánh bao

bên phải của tôi bị lộ ra khỏi khăn tắm rồi.

Tôi, Hàn Thực Sắc, thành công lộ rồi!!!

Không, không chỉ là lộ một chút, là cả tây bán cầu

cũng lộ rồi.

Đồng Diêu huýt sáo, bên phải khóe miệng nâng lên, xấu

xa cười, nói: "Rốt cục nhìn thấy bộ dạng chân thực rồi, không tồi, so với

tưởng tượng của ta vẫn đầy đặn hơn."

Đây là đùa giỡn, trắng trợn đùa giỡn.

Tôi nháy mắt cảm thấy chính mình như là xuyên không

trở về cổ đại, bị Đồng Diêu ăn chơi trác táng bên đường ngăn lại, nhéo lên

khuôn mặt nhỏ nhắn: "Tiểu nương tử, thực non nớt a, theo Gia hồi phủ đi,

cam đoan ngươi được uống rượu ngon."

Vì thế, tôi thở sâu, bình tĩnh đem khăn tắm quấn tây

bán cầu bị lộ lại.

Sau đó, hai tay giữ hai ngực, điều chỉnh vị trí.

Tiếp theo, tôi ngẩng đầu, gằn từng tiếng: "Ngươi

đều đã xem hết cả một bán cầu của ta, như vậy, để công bằng.., cũng phải đem

tiểu đệ của ngươi cho ta xem một nửa. Tất nhiên là một nửa phần đầu."

Nói xong, tôi liền xông tới, chuẩn bị cởi quần Đồng

Diêu.

Tiểu nương tử nắm lấy thắt lưng của tên ăn chơi trác

táng, cười còn trác táng hơn cả tên ăn chơi trác táng: "Công tử cùng ta

trở về đi, trong nhà ta không chỉ có mình ta, còn có mười nam nhân mạnh mẽ, cam

đoan công tử không cần biết là phía trước hay là mặt sau, cũng sẽ không tịch

mịch, đêm xuân thật là ngắn ngủi, công tử sẽ không phải ngượng ngùng."

Đồng Diêu tất nhiên sẽ không đứng ở tại chỗ để mặc nữ

sắc ma tôi thoát quần, hắn xoay người bước đi.

Nếu đã là nữ sắc ma, tôi làm sao có thể vô duyên vô cớ

chịu thiệt.

Vì vậy, tôi bước nhanh tới, túm chặt cổ áo hắn, đem

Đồng Diêu đặt trên vách tường.

Mắt tôi híp lại một nửa, răng cửa trên phát ra âm

thanh "Sưu sưu sưu" dâm đãng, trong mắt dục hỏa bỗng bốc lên soàn

soạt: "Ngươi, muốn chính mình cởi hay là muốn ta giúp ngươi thoát?"

"Ta nhớ rõ đã từng nói qua, trừ phi ngươi cho ta

nhìn phần trên, ta mới có thể cho ngươi xem phần dưới của ta." Đồng Diêu

trả lời.

"Phần trên của ta đã cho ngươi xem a!!! Vừa rồi

rõ ràng lúc nãy nhìn đến sắp rơi cả hai tròng mắt, đừng chống chế!!!" Tôi

nghiến răng uy hiếp.

"Nhưng mà ta chỉ thấy một nửa, ai biết một nửa

còn lại của ngươi là dạng gì? Hơn nữa, có rạp chiếu phim nào chỉ chiếu một lần

quảng cáo mà khiến cho người khác mua toàn bộ vé rạp chiếu phim không?"

Bạn học Đồng Diêu lời nói tao nhã, ngữ điệu không nhanh không chậm, nét mặt

bình thản, như là trong xanh trong trời trong xanh, trời trong trời trong xanh.

Ngữ khí cùng thần thái của hắn sẽ làm bất cứ kẻ nào

cũng đều tin tưởng, lời ngụy biện này chính là chân lý.

Nhưng Hàn Thực Sắc tôi mặc kệ.

Thiếu nợ trả tiền, nhìn chỗ tư mật của người khác,

nhất định phải cho người khác chỗ tư mật của mình, đây là đạo lý hết sức thường

tình.

"Dù sao hai bên không kém là bao nhiêu!!!"

Tôi giống như là đại tỷ hắc đạo, chỉ còn thiếu ngậm một điếu thuốc: "Chẳng

lẽ hai cái tinh hoàn của tiểu kê kê nhà người một cái là viên đạn còn một cái

là cầu lông sao? Nói thừa, đem mênh căn ra đây cho ta!!!"

Đồng Diêu hoàn toàn không bị khí thế của tôi hăm dọa,

hắn như trước khí định thần nhàn, hô hấp bình tĩnh, chân mày khóe mắt đều là

rất ung dung.

Đó là lý do vì sao tôi nói, tôi nên đi xuống khu xanh

hóa của tiểu khu mang về một viên gạch.

Đến lúc cần, trực tiếp quăng một viên vào đầu Đồng

Diêu, chờ đến sau khi hắn ngất xỉu, đừng nói là muốn xem mệnh căn của hắn, ngay

cả cắt mệnh căn của hắn bỏ vào vại muối dưa chua phỏng chừng hắn cũng không có

năng lực phản kháng.

"Ngươi muốn xem, cũng không phải không thể."

Đồng Diêu có vẻ nhượng bộ.

"Thật sự?!" Tôi kích động vạn phần, nước

miếng theo đó chảy mênh mông, nhiệt huyết sôi trào, bụng dưới nóng rực, nước

tiểu toan bành trướng.

Rốt cục có thể thấy tiểu Đồng Diêu.

Đợi lâu như vậy, chờ lâu như vậy, rốt cục có thể nhìn

thấy hình dáng thật của tiểu Đồng Diêu.

Tôi hân hoan, nhảy nhót, hoan hỷ, mừng rỡ như điên,

thiếu chút nữa phải đi tìm bác gái hội trưởng chung cư mượn cái trống cơm và

đeo ruy băng hồng đến nhảy múa.

Giờ phút này tôi giống như đứng ở đỉnh Everest.

Nhưng mà câu tiếp theo của Đồng Diêu lại làm cho tôi

trong nháy mắt rớt xuống biển chết.

Hắn nói: "Chỗ đó của ta, nếu lấy ra rồi, thì phải

sử dụng... Chỉ cần ngươi bằng lòng sử dụng nó một lần thì ngươi muốn nhìn bao

lâu ta sẽ cho ngươi xem bấy lâu."

Lão tổ tông lỗi thời ơi.

Việc đó so với việc Ngô Cương chụp ảnh Hằng Nga trần

truồng dâng Ngọc Đế xem cũng không có đê tiện như vậy.

Chỉ vì tôi liếc mắt nhìn tiểu Đồng Diêu của hắn một

cái, lại bị đại Đồng Diêu “cưỡng” một lần?

Bàn tính này thật đúng là quá tinh ranh, khó trách

người ta nói thương nhân bất động sản là gian trá nhất, tôi hôm nay cuối cùng

cũng đã được mở mang kiến thức.

"Thế nào?" Đồng Diêu hơi hơi giơ khóe miệng

lên, cười đến mờ ám, phong lưu vô hạn, đuôi lông mày, khóe mắt, tràn ngập ý tứ

xấu xa, giống như một loại hoa lệ hắc ám sa đọa, làm cho tâm người ngứa ngáy.

"Ngươi cho là tiểu đệ đệ của người là vàng ròng

24k khảm kim cương sao?!" Tôi hừ lạnh m