Tâm Hữu Bất Cam

Tâm Hữu Bất Cam

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210701

Bình chọn: 7.5.00/10/1070 lượt.

“Đường

Đường, chậm một chút.”

Đường Đường đứng ở trước mặt Chu Thương Thương, lộ ra một loạt hàm răng trắng như tuyết, cười khúc khích hai tiếng: “Ba nói, anh cũng yêu em. . .” Dừng một lúc, phía dưới còn có một câu nhớ

không được, gãi gãi đầu, “Còn có một cái chén gì gì đó. . .”

Chu Thương Thương cười: “Nha đầu ngốc.”

Hàn Tranh nói chính là —— anh yêu em, cả đời.

(cái chén: bôi tử 杯子 – cả đời: bối tử 辈子)

Kịch trường một.

Sau khi Chu Thương Thương với Triệu Tiểu Nhu

hợp tác mở tiệm hoa việc kinh doanh vẫn rất tốt, bởi vì trước đó có

trường hợp tiệm cà phê thất bại, Chu Thương Thương vẫn nghĩ bản thân

không có thiên phú kinh thương, hiện tại mỗi ngày buổi tối trở về xem sổ sách, học tập kế toán đơn giản, đột nhiên phát hiện đây cũng là một

chuyện thú vị.

Nhưng mà có một ngày cô phát hiện, hơn phân nửa việc kinh doanh ở cửa hàng hoa đều là Hàn Tranh giới thiệu, tựa như mấy cái đơn hàng lớn gần đây,bảo tàng thành phố S, trung tâm triển lãm

thành tây, phủ thị chính. . .

Hóa ra cô vẫn đều làm kinh doanh với chính phủ a?

Chu Thương Thương: “Vì sao cục của anh chưa bao giờ đặt hoa ở chỗ em?”

Hàn Tranh vẻ mặt nghiêm túc nhìn Chu Thương Thương, nhẹ cười rộ lên: “Thương Thương, chúng ta phải tránh nghi ngờ.”

Chu Thương Thương gác bản kế toán, ngẩng đầu: “Thập Nhất, anh thật dối trá.”

Hàn Tranh buông tờ báo đi tới, anh có thể oán

giận bà xã mình mỗi ngày bận rộn hoa hoa cỏ cỏ đến nỗi gần quên luôn cả

mình hay không?

Ngày hôm sau, Chu Thương Thương nhận được một

đơn đặt hàng, đối phương muốn 999 đóa hồng, tên người đặt hàng là ‘Ba ba của Ngưu Bì Đường’.

Kịch trường hai.

Thẩm Băng gọi điện thoại đến vài lần, ý bảo Chu Thương Thương mang theo Ngưu Bì Đường về nhà ngồi ngồi chút, Chu Thương Thương thực sự rất ít khi quay về Tống gia, Hàn Tranh cũng không thích

bà xã quay về cái nhà mẹ đẻ này, xét thấy Tống gia thực sự thúc dục

nhiều lần lắm, băn khoăn thể diện, Chu Thương Thương với Hàn Tranh không thể làm gì khác hơn là mang theo Ngưu Bì Đường trở về Tống gia một lần.

Ngày đó Tống Thiến đã ở nhà, Đường Đường đứa

nhỏ này từ trước đến giờ luôn đặc biệt thích khoe mã, ở trước mặt Tống

Lâm Sinh khoe mã, ở trước mặt Thẩm Băng khoe mã, lúc đi tới trước mặt

Tống Thiến, mở to đôi xoay chuyển, không dám khoe mã nữa.

Ngưu Ngưu là lễ phép nhất trong ba đứa, Tống

Lâm Sinh hỏi nó cái gì là trả lời cái đó, có nề nếp dáng dấp của ông cụ

non; Bì Bì thì sao, vẫn vùi đầu ăn điểm tâm Tô Châu Thẩm Băng làm.

Chu Thương Thương vẫn không hiểu nổi Tống Lâm

Sinh, cũng thật tình cảm thấy ánh mắt nhu hòa thỉnh thoảng Tống Lâm Sinh để lộ ra có chút xa lạ, kỳ thực cô với Tống Lâm Sinh, mặc dù có quan hệ huyết thống, nhưng thực sự không có tí tình cảm phụ tử nào.

Trước khi về, Thẩm Băng đơn độc gọi Chu Thương

Thương gọi vào phòng khách nhỏ uống trà, kỳ thực cũng không có chuyện

gì, chính là nghe Thẩm Băng nói một chuyện xưa, chuyện xưa về Trương Lâm và Tống Lâm Sinh.

Kỳ thực chuyện xưa Thẩm Băng kể cùng với Chu

Thương Thương tự mình suy đoán không sai biệt lắm, chuyện xưa rất đơn

giản, nếu như không phải có cô cái người ngoài ý muốn này.

Trương Lâm với Tống Lâm Sinh là một đôi tình

nhân căn cơ nông cạn, môn không đăng hộ không đối, sau khi chia tay đều

tự cưới gả, Tống Lâm Sinh cưới Thẩm Băng, Trương Lâm gả cho Chu Trường

An, Trương Lâm bởi vì không bỏ được đứa bé, để lại cô.

Chu Thương Thương không phải là một người bát

quái, đối với chuyện bát quái của ba mẹ mình lại càng không cảm thấy

hứng thú, trước khi đi, Thẩm Băng nói: “Kỳ thực mẹ con vẫn là tiếc nuối

trong lòng ba con, con hẳn là nên trở về qua lại nhiều hơn.”

Chu Thương Thương không nói chuyện, cười rời

đi, ngồi ở trên xe, Đường Đường hỏi mẹ: “Mẹ, chúng ta lúc nào trở lại

thăm ông ngoại a?”

Chu Thương Thương suy nghĩ một lúc: “Sang năm đi.”

Hàn Tranh lái xe đột nhiên nhẹ cười ra tiếng,

đối với Đường Đường mở miệng nói: “Ông ngoại bà ngoại có cuộc sống của

chính mình, chúng ta không thể thường xuyên quấy rối bọn họ, hơn nữa nếu như Đường Đường thường xuyên chạy đến nhà ông ngoại, ông nội bà nội sẽ

bị thương tâm, Đường Đường muốn nhìn thấy ông bà nội thương tâm sao?”

Đường Đường vội vàng lắc đầu.

Kịch trường ba.

Sinh ba luôn luôn chói mắt hấp dẫn ánh mắt của

người qua đường, lúc Ngưu Bì Đường bốn tuổi, một nhà 5 người ra ngoài

căn bản không cần dẫn theo người ngoài, trước đây khi ra cửa đều cần

mang theo một bảo mẫu đáp ứng khi khẩn cấp.

Sau khi Ngưu Bì Đường biết đi sẽ không thích

người lớn bế, Đường Đường tương đối yếu ớt chút, cho nên khi bọn họ đi

ra ngoài trên cơ bản là Hàn Tranh ẵm Đường Đường, Chu Thương Thương nắm

tay Ngưu Ngưu và Bì Bì.

Ngưu Bì Đường đều thích pizza Hut, khi cuối

tuần một nhà 5 miệng liên hoan, có hai nữ học sinh đi tới, đỏ mặt mở

miệng với Hàn Tranh: “Có thể chụp ảnh với các con của chú không?”

Hàn Tranh ho nhẹ một tiếng, nhìn Chu Thương Thương: “Có thể.”

Bởi vì là con gái, đối với chụp ảnh linh tinh

yêu thích chút, Đường Đường hai tuổi sẽ giơ tay làm cây kéo ‘say

cheese’, Bì Bì với Ngưu


Duck hunt