nửa khúc Đông Phong Đào
Hoa, lấy làm kiêu ngạo vô cùng, mang ra khoe khoang khắp nơi, tìm kiếm vũ cơ cả
thiên hạ, nhưng không một ai có thể múa đúng phẩm vị hắn. Hắn chỉ còn biết thở
dài than thở với Mi Sơn Quân: “Cuộc đời này không người tri kỷ, cả một Trung
Nguyên to như vậy, xuôi ngược ba ngàn năm, lại không có người nào thấu hiểu âm
luật của ta.”
Nói về âm luật thì Mi Sơn Quân dốt đặc cán mai, một tí xíu hứng thú cũng
chẳng có, nhưng thấy vị bạn già gần đây sống cũng có tư có vị, lờ mờ không còn
nhìn ra bộ dạng buồn chán trống rỗng trước kia, thành ra cũng vui mừng thay hắn,
thế là nói giỡn: “Tự ngươi không vẽ được sao? Đem tuyệt đại giai nhân trong lòng
ngươi vẽ lên trên giấy, dùng tiên pháp bảo nàng múa cho ngươi xem. Việc này cũng
dễ lắm mà.”
Hắn nói chơi mà thôi, Phó Cửu Vân lại đi vẽ thật, lao tâm khổ tứ ba ngày ba
đêm mới nghĩ ra một loại tiên pháp, khiến người trong tranh có thể hiện ra như
ngay trước mắt.
Cầm đi cho Mi Sơn Quân xem, y gật đầu lia lịa: “Không tệ, những vũ cơ này đều
là người ngươi từng gặp sao? Quả nhiên xinh đẹp khó ai sánh bằng.”
Phó Cửu Vân khe khẽ mỉm cười: “Tuy là khúc nhạc múa theo nhóm, vẫn cần một
người múa dẫn đầu. Chỉ là người múa dẫn đầu đến nay ta cũng chưa nghĩ ra là ai,
tạm thời cứ để vậy đi.”
Mi Sơn Quân không hiểu sao lại nghĩ tới cô gái chịu khổ mười đời kia, bèn
nhắc với hắn, không ngờ Phó Cửu Vân phải suy nghĩ hồi lâu mới hiểu y muốn nói
tới ai, hiển nhiên gần đây hắn ta sống vui vẻ quên sầu. Nghe y nói số mệnh đời
này của nàng vô cùng tốt, hắn liền nổi lên hứng thú: “Ồ? Nếu thật như vậy ta
phải mau đi nhìn xem mới được.”
Lúc này hắn đã là đệ tử của sơn chủ núi Hương Thủ, không tiện để lộ tên thật,
lại dùng lại tên cũ Công Tử Tề, đeo mặt nạ Thanh Mộc, hớn ha hớn hở tới Đông
Phương Đại Yến quậy một chuyến.
Hơn trăm năm qua, bí thuật chốn triều đình nhân gian dần trở nên phức tạp,
lại thêm có đại sư huynh của Mi Sơn ở lại trong cung chỉ dạy bạch chỉ thông linh
thuật cho hoàng tộc. Có hắn trấn thủ, Phó Cửu Vân cũng biết ngại, không nỡ mặt
dày phá vỡ kết giới xông vào hoàng cung, quyết định giống như khi xưa, dựng giá
bên bờ sông Hoàn Đái vẽ chân dung cho khách, hoặc múa bút vẽ chút cảnh thiên
nhiên, có khi lại tỉ mỉ vẽ tranh hoa điểu, tận lực hạ tiên pháp, nhất định muốn
phô trương thanh thế để dẫn dụ Đế Cơ xuất cung nhìn một cái, xem xem nàng sống
ra sao.
Ngờ đâu Đế Cơ lúc này hãy còn nhỏ tuổi, hoàng tộc Đại Yến xưa nay trọng kiềm
chế, không giống như Chu Việt phía nam tùy ý phóng túng. Hắn ở bên sông Hoàn Đái
nửa năm, đợi không được Đế Cơ, lại gặp được nhị hoàng tử nghịch ngợm ham náo
nhiệt.
Lúc đó Phó Cửu Vân đang tô một nhành hồng mai, hắn cố ý muốn thể hiện, hạ bút
càng thêm linh động vạn phần. Cuối cùng một mảng chu sa đỏ thắm hoàn tất, hắn
tiện tay nhấc bầu rượu ngửa đầu lên uống, rồi phun cả ngụm rượu lên bức tranh.
Trong tiếng trầm trồ của mọi người, những bông tuyết trắng phiêu phiêu bay,
nhành hồng mai khe khẽ động rồi như nở rộ trước mắt mỗi người, tựa một đốm lửa
được thắp lên trên nền tuyết trắng.
Nhị hoàng tử thiếu chút nữa rơi cả tròng mắt ra ngoài, quấn quít bám lấy hắn
ba bốn ngày liền, cuối cùng một hôm kiên quyết đuổi theo xe ngựa, ló vào cửa xe
hô to: “Năm trăm lượng? Một ngàn lượng? Hai ngàn lượng? Tiên sinh ít nhất cũng
ra một giá đi! Ta thành tâm muốn bức tranh!”
Phó Cửu Vân vén rèm che, cười nhạt nói: “Công tử, kẻ hèn này trước giờ không
bán tranh. Cho dù là vạn lượng hoàng kim cũng vô dụng.”
Nhị hoàng tử đành phải sửa miệng: “Xin tiên sinh dừng bước, cho phép ta xem
lại bức tiên họa vài lần, vừa rồi còn chưa xem đủ.”
Xe ngựa ngừng, Phó Cửu Vân xuống xe cùng hắn tới một quán rượu nhỏ, không đến
hai chầu liền chuốc cho nhị hoàng tử đầu óc choáng váng, ước chừng ngay cả chính
mình họ gì tên gì cũng không nhớ nổi, lớn miệng lải nhải: “Tiên sinh… Cho ta
mượn bức tranh này thưởng thức mấy ngày… Vài ngày nữa ta, ta nhất định trả lại
ngươi… Nếu không tin, lúc đó cứ tới hoàng cung tìm ta…”
Phó Cửu Vân suy tư chốc lát, gật đầu thở dài: “Tri kỷ khó tìm, ngươi đã yêu
mến tranh của ta như vậy, không đáp ứng thì còn gì là đạo lý.”
Vị nhị hoàng tử này tuy rằng còn hơi non trẻ, nhưng tính tình lại rất hợp ý
hắn. Phó Cửu Vân đem bức Hồng Mai Đồ cùng bức tiên họa Đông Phong Đào Hoa giao
cho hắn, có chút bùi ngùi: “Đây là bức Đông Phong Đào Hoa, kẻ hèn này tuy chỉ vẽ
một nửa, đáng tiếc thế gian này lại không ai có thể múa.”
Nhị hoàng tử sáng mắt lên: “Ta có một tiểu muội, từ nhỏ am hiểu ca múa, tiên
sinh sao không để nàng thử xem?”
Phó Cửu Vân không tin lắm cô bé mệnh khổ mười đời kia có thiên phú múa máy
gì, một Đế Cơ được nuông chiều chốn thâm cung, cái gọi là nhã thiện ca múa, ắt
hẳn chỉ là mấy lời ton hót của những kẻ bên ngoài.
Hắn chỉ cười bỏ qua, chẳng hề đáp lời.
Nhị hoàng tử đi một mạch mấy ngày, lúc quay lại tìm hắn, quả nhiên đem tranh
trả lại hắn, nhân tiện còn thay Đế Cơ nhắn cho hắn một câu: “Xin hãy làm hoàn
chỉnh khúc Đông Phong Đào Hoa, ngươi có thể làm xong, ta liền