có thể múa
xong.”
Cuồng vọng đến thế, tự tin đến thế.
Phó Cửu Vân vừa buồn cười vừa tức giận, nhóc con này mười đời liền đều sống
nhu nhược yếu đuối, thật không ngờ đời này lại trở nên to gan lớn mật. Hắn cố ý
muốn áp chế nhuệ khí của cô nàng không biết trời cao đất rộng này, bé con ấy mà,
cứ nhu thuận dịu dàng một chút mới là tốt. Thế là bảo nhị hoàng tử nhắn lại một
lời còn khiêu khích hơn: “Làm xong không thành vấn đề. Đế Cơ có thể múa ra, kẻ
hèn này xin đem hai bức tranh tâm đắc nhất biếu tặng. Chỉ là Đế Cơ nếu không múa
được, vậy cái tiếng xấu coi trời bằng vung kia e là phải truyền khắp Đại Yến
rồi.”
Hắn cố ý muốn chờ xem Đế Cơ sẽ phản ứng thế nào với lời khiêu khích của hắn,
nào ngờ Mi Sơn bỗng nhiên tìm hắn uống rượu, nên đành gác lại. Mi Sơn Quân thấy
gần đây mặt mày hắn lúc nào cũng tươi tỉnh, không đừng được trêu ghẹo: “Thế này
là sao đây? Động hồng loan tinh? Vừa ý cô nương nhà nào rồi?”
Phó Cửu Vân chẳng hề biến sắc, thong dong nói: “Hồng loan tinh? Lần trước là
ai lôi kéo ta đi xem tiểu thư họ Tân…”
Lời còn chưa dứt, Mi Sơn Quân liền bụm mặt chạy đi như cô vợ nhỏ oán chồng,
phút cuối cùng còn ngụy biện: “Ta chỉ coi nàng như muội muội!”
Phó Cửu Vân chỉ cười cười, đã nhiều ngày dứt khoát không tới bờ sông Hoàn
Đái, chỉ ở lại Mi Sơn cư, tìm một phòng yên tĩnh một lòng một dạ viết hoàn chỉnh
nửa khúc Đông Phong Đào Hoa còn lại.
Chẳng biết Đế Cơ sẽ phản ứng thế nào với lời khiêu khích của hắn, ngạo khí
ngập trời của hắn lại bị kích phát rồi. Cảm thấy là chính mình dùng tinh lực cả
đời ra một đề thế nhân không ai giải nổi, quả thật là việc đáng kiêu ngạo nhất
từ khi lọt lòng tới nay, thấy mọi người đều bại trước khúc Đông Phong Đào Hoa,
trong đắc ý khó tránh khỏi cảm giác mất mát. Không ngờ tới, cuối cùng người
khảng khái nói muốn giải đề lại là nàng, hắn có chút không cam lòng, cũng có
chút mong đợi.
Thế gian khó tìm nhất là tri kỷ. Được lắm, tiểu cô nương, xem xem nàng có thể
mang tới cho ta thứ gì?
Khúc Đông Phong Đào Hoa hoàn chỉnh được nhị hoàng tử đưa vào hoàng cung Đại
Yến, chưa tới mấy ngày, Đế Cơ hồn nhiên mà lớn mật lại đi theo nhị ca nàng, giả
trang nam nhân lén lút tới bờ sông Hoàn Đái tìm hắn.
Lúc ấy Phó Cửu Vân mới từ Mi Sơn cư uống rượu xong ra, điều khiển xe ngựa
trốn trên một đám mây từ trên cao nhìn xuống đánh giá nàng, trong bụng suy nghĩ,
đứa nhỏ này ấy vậy mà chẳng thay đổi chút nào, vẫn cứ mặc nam trang, cho rằng
người khác đều là người mù cả sao. Chỉ là liên tiếp nhìn nàng đau khổ mười đời,
bỗng nhiên thấy nàng được nuông chiều từ nhỏ vô ưu vô lo, trên gò má non mềm còn
lộ ý cười ngọt ngào, hắn không khỏi nghĩ đến tam công chúa nước Chu Việt rất
nhiều, rất nhiều năm trước kia.
May mắn, một đời này của nàng là tốt số. Cứ mỉm cười như vậy đi, tốt nhất
vĩnh viễn cũng đừng phải thay đổi.
Đế Cơ đợi một ngày cũng không gặp người, thở phì phì trở về. Phó Cửu Vân cảm
thấy nàng tức giận thành hình dạng bánh bao cực kỳ khả ái, kìm lòng không đậu
điều khiển xe ngựa lặng lẽ đi theo sau, lúc đến hoàng cung, lại bị người cản lại
—— là đại sư huynh của Mi Sơn, vị lão tiên sinh bán tiên kia.
“Công Tử Tề tiên sinh, đi tới đây là đủ rồi. Đế Cơ bây giờ còn nhỏ, ăn không
nổi thủ đoạn của ngươi.” Lão tiên sinh cho rằng hắn muốn vươn ma trảo với tiểu
Đế Cơ hồn nhiên đáng yêu, vội vã lao ra bảo vệ nghé con.
Phó Cửu Vân ghét nhất là bị người ta hiểu lầm, lại càng ghét phải giải thích,
lập tức cười đến là thoải mái tự nhiên: “Nếu ta nhất định muốn nàng phải ăn thì
sao?”
Lão tiên sinh khó xử nhìn hắn: “Trâu già gặm cỏ non cũng không thể gặm như
vậy. Con trâu nhà ngươi đây không khỏi quá già, cây cỏ nàng này cũng không tránh
khỏi có phần quá non rồi.”
Phó Cửu Vân lại bị dáng điệu dí dỏm của lão chọc cười, nhảy xuống xe ngựa
thành tâm thực lòng giải thích: “Ta chỉ muốn xem nàng bây giờ sống ra sao, cũng
không có ý gì khác, lão tiên sinh không cần lo nghĩ nhiều.”
Lão tiên sinh nhẹ nhõm cả người: “Ta từng nghe Mi Sơn nhắc qua, Công Tử Tề
tiên sinh đã dõi theo mười kiếp số khổ của nàng. Một đời này của nàng số mệnh vô
cùng tốt, miễn là tiên sinh ngươi đừng nhúng tay vào.”
Phó Cửu Vân khó hiểu, lão tiên sinh liền như có chút suy nghĩ bảo: “Tồn tại
của tiên sinh nằm ngoài siêu thoát của phàm nhân, không thể kết giao cùng bọn
họ. Ngươi dõi theo nàng mười kiếp, vô hình trung đã sinh ra nghiệt duyên, lại
còn muốn tiếp xúc, một đời này số mệnh nàng ra sao, khó mà nói được.”
Chỉ nhìn thôi mà cũng có thể sinh nghiệt duyên? Đây là cái đạo lý gì chứ? Phó
Cửu Vân ở trong xe ngựa suy nghĩ rất lâu, quyết định về sau cũng sẽ không tới
nhìn nàng. Lẽ ra nên là như vậy, hắn cũng không thiếu nợ nàng cái gì, vì sao hết
đời này đến đời khác lại cứ nhìn trộm nàng?
Thế nhưng hạ quyết tâm không đi xem, lại thấy vô cùng trống rỗng, làm việc gì
cũng chẳng còn tư vị, tựa như đánh mất thứ gì cực kỳ quan trọng, thập phần thập
phần không cam tâm, không tình nguyện.
Hắn thừa dịp ban đêm lén lút phá kết giới hoàng cung Đại Yến, chuồn tới cung
Cảnh Viêm của công chú