Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323335

Bình chọn: 10.00/10/333 lượt.

hàng mà trước đây họ đã đính hôn. Trong mắt Gia Văn có một chút tiếc nuối, nhưng rất nhanh, ánh mắt ấy qua đi. Hôm nay, đáng lẽ phải là ngày cô cảm thấy vui nhất, kết thúc cuộc hôn nhân thất bại là điều đáng vui mừng chứ, nhưng không biết vì sao cô không thể nào tỏ ra vui mừng được.

Quách Trường An vẫn như xưa, không biết mở cửa cho cô, không biết gọi món ăn cho cô, chỉ gọi món ăn mà Trường An thích. Tô Gia văn cũng không nói gì, dù sao cũng là bữa cơm cuối cùng rồi, thích hay không thích thì cũng thế thôi. Từ nay trở đi, đường ai nấy đi, khoảng trời riêng của ai người nấy sống, không liên quan gì tới nhau nữa. Nghĩ thế, trong lòng Gia Văn đột nhiên có một cảm giác xót xa dâng trào. Hay là cô vẫn còn tình cảm với người đàn ông ngồi trước mặt? hay cô cảm thấy thương xót cho cuộc hôn nhân kéo dài hai năm của mình?

“Chúng ta uống rượu nhé, chúc mừng cuộc sống mới của hai ta.” Quách Trường An cười, nhưng không che dấu nỗi khổ tâm trên khuôn mặt.

“Sau này nếu có việc gì khó khăn, em cứ tới tìm anh.” Quách Trường An rót đầy rượu cho Tô Gia Văn và nói.

“Trước đây em có việc tìm anh, anh có giúp em không, bây giờ ly hôn rồi, em còn tìm anh giúp làm gì. Cứ cho là em tìm anh thì anh có giúp em thật không?” Tô Gia Văn thờ ơ nhìn Quách Trường An rồi nói tiếp: “Thôi đừng nói nữa, bữa tối nay em chúc anh luôn vui vẻ.”

Vui vẻ ư, bây giờ mẹ đã không còn, gia đình cũng không còn, không còn vợ, Quách Trường An đã trở thành kẻ không gia đình, liệu anh có hạnh phúc nổi không?

“Uống nào!” Quách Trường An nhấc ly chạm với ly của Tô Gia Văn rồi ngửa cổ uống hết rượu trong ly. Rồi anh lại rót cho mình thêm một ly nữa.

Tô Gia văn cũng uống hết rượu trong ly của cô, Quách Trường An ngạc nhiên nhìn cô rồi rót thêm cho cô một ly nữa

“Có lẽ đây là điều duy nhất anh có thể làm cho em”, Quách Trường An cười tự chế nhạo mình

“thế thì em có thể làm được gì cho anh.” Tô Gia Văn như thể chỉ thuận miệng nói như vậy.

Quách Trường An cười: “Từ trước tới giờ anh vẫn muốn được đi du lịch cùng em nhưng tiếc rằng nguyện vọng này của anh vẫn chưa được thực hiện.” Quách Trường An nhấc ly chạm vào ly của Tô gia Văn với vẻ buồn bã, sau đó anh lại uống cạn.

Tô Gia Văn xoay xoay chiếc ly trong tay, nhìn Quách Trường An và cảm thấy những điều Trường An nói thật thú vị.

“Anh biết em lấy anh phải chịu nhiều ấm ức, anh cũng biết những điều ấm ức đó anh không thể bù đắp được cho em. Bây giờ mẹ đã mất, chúng ta cũng chia tay, anh biết cả đời này không thể bù đắp cho em được, bởi thế anh cảm thấy rất xấu hổ và bất an. Anh mong em sau này sống hạnh phúc và vui vẻ, không nhớ tới người đàn ông bất tài vô dụng như anh nữa.” Quách Trường An tự rót rượu rồi uống cạn, anh bùi ngùi, khuôn mặt đau buồn

Tô Gia Văn nhìn Quách Trường An, lòng cô trùng xuống rồi cô buột miệng nói: “Anh thích đi du lịch thế à?”

“Ừ, ly hôn rồi không biết em còn muốn đi cùng anh một chuyến không?” Quách Trường An mượn hơi men để mời Gia Văn đi du lịch

Nhưng không ngờ Gia văn lại đồng ý

Lý do mà Gia Văn đồng ý lời mời của Quách Trường An rất đơn giản. Trong cuộc sống hôn nhân trước đây, rất ít khi trường An yêu cầu cô điều gì, điều này coi như là một yêu cầu đối với cô. Cô không nhất thiết phải đồng ý, nhưng thực tế cô lại đồng ý lời mời đó. Có lẽ đối với người đàn ông này cô vẫn còn có một chút tình cảm và một chút tiếc nuối. Trước đây cuộc sống hôn nhân của họ không vui vẻ. Một nguyên nhân lớn là do sự hiện diện của mẹ chồng, bây giờ mẹ chồng không còn nữa cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, không có áp lực gì, rất tự nhiên và thoải mái. Mối quan hệ căng thẳng giữa cô và Trường An dường như đã được giải tỏa khá nhiều. Nhưng Trường An đã cho Gia Văn tự do, cho cô quyền lựa chọn ly hôn

Cô đã nghĩ tới việc ly hôn lâu lắm rồi, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. Nhưng ly hôn cũng không có nghĩa là không có chút thương nhớ nào với người đàn ông đang ngồi trước mặt cô bây giờ. Thậm chí bởi vì vẫn còn thương nhớ người đàn ông đó mà cô mới đông ý ly hôn. Cô không muốn vùi dập tình cảm và đồng cảm cuối cùng của mình đối với người đàn ông này trong cuộc hôn nhân tồi tệ. Bởi thế khi Trường An gửi tới cô một lời mời không quá trịnh trọng, cô đã đồng ý ngay không chút do dự

Coi như là đánh một dấu chấm hết đáng nhớ cho cuộc hôn nhân của hai người. tô Gia Văn tự nhủ với bản thân như thế.

Quách Trường An tới Tam Giang ăn cơm, tiện thể tạm biệt Âu Thế Hằng. Âu Thế Hằng đã mời hai vợ chồng ăn cơm. Hai người vẫn chưa công bố tin ly hôn với người ngoài. Lý do của Quách Trường An là vì sau chuyến du lịch này hai người sẽ chính thức chia tay

Nghe nói hai người sẽ đi du lịch Lệ Giang, Âu Thế Hằng còn lên sẵn kế hoạch cho họ

“Hai người đi chơi cho khuây khỏa. Xem ra hai người rất ít khi xin nghỉ làm.” Âu Thế Hằng nói

“Từ trước tới giờ có bao giờ anh ấy xin nghỉ đâu.” Tô Gia Văn nói. Trong giọng nói của cô có chút ấm ức

Quách Trường An lắc đầu đáp: “Chẳng có cách nào cả, công việc bận mà.”

“Còn bận hơn cả thủ tướng, không phải chẳng qua cũng chỉ là một anh cảnh sát thôi sao?” Âu Thế Hằng cấ


XtGem Forum catalog