t tiếng bênh vực Tô Gia Văn
“Hai người tới đó thì ở chỗ nào? Ở đó tôi có bạn, nếu không thì tôi nói với bạn tôi một tiếng?” Âu Thế Hằng hỏi
Trường An nói họ đã đặt phòng ở khách sạn, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong xuôi hết cả
Sau khi tiễn Trường An về, Âu Thế Hằng quay về văn phòng, ngay sau đó Trương Khánh gọi điện tới
“Hắn ta nói gì?” Trương KHánh hỏi
“Anh ta nói muốn đi du lịch, ngày mai sẽ bay tới Lệ Giang, anh ta sẽ ở khách sạn Tinh Vân.” Âu Thế Hằng vô tình nói tất cả những điều mà khi nãy Trường An nói với anh ta, nói hết từ đầu tới cuối cho Trương Khánh
Trương Khánh vẫn luôn theo sát QUách Trường An, đợi cơ hội ra tay
Không ai biết mối quan hệ giữa Trương Khánh và Tiền Cảnh, họ có mối giao tình rất thân thiết. Trương Khánh dự định sẽ bắt Quách Trường An để đổi lấy đại ca mình, nhưng không ngờ tên Kỷ Viễn đó lại làm hỏng việc của anh ta. Nghĩ đi nghĩ lại, hắn cũng chỉ có con đường này để đi mà thôi. Hoặc là bắt cóc Quách Trường An để đổi lấy Tiền Cảnh, hoặc là giết Quách Trường An báo thù cho Tiền Cảnh, dù sao tội cướp ngân hàng cũng phải chết, chết một lần hay chết hai lần thì có khác gì nhau?
Bước đường cùng rồi, đến cái chết cũng không thể làm hắn sợ hãi. Hơn nữa vì mối thâm tình giữa hắn và Tiền Cảnh, nếu không cứu được Tiền Cảnh thì có sống cũng khác gì chết đâu.
Sau khi biết được thông tin đó, trương Khánh đặt ngay vé máy bay đi Lệ Giang. Khi ấy, hắn ta đã đổi tên khác gọi là Cát Khánh. Âu Thế Hằng đã làm cho hắn một giấy chứng minh thư giả, thân phận được thay đổi thì những thứ khác càng dễ dàng thay đổi hơn. Trương Khánh dán một bộ râu giả, long mày cũng được làm đen hơn, thô hơn, cằm cũng đã được sửa lại, bây giờ so với tấm ảnh trước kia, trương Khánh đã hoàn toàn là một người khác, nếu không phải là người thân quen thì rất khó nhận ra
Trường An đi rất vội, không có thời gian để tạm biệt Cẩm Tú, chỉ kịp gọi điện cho cô. Sau khi biết được tin Cẩm Tú sẽ tổ chức tiệc rượu mừng, Quách Trường An nói khi về sẽ mang quà cho cô. Anh không nói quá nhiều với Cẩm Tú, bởi chuyến đi lần này của anh vẫn còn một điều bí mật nữa nhưng anh không thể nói ra với bất cứ ai
1
Tống Đoạt lật đi lật lại bức ảnh trên tay mình, cuối cùng đặt tấm ảnh lên bàn. Trong bức ảnh là hình Tống Đoạt cầm dao cứa vào chân của Kỷ Viễn
Khi bức ảnh này được gửi tới cho Tống Đoạt thì đồng thời lúc đó Tống Đoạt cũng nhận được tin nhắn từ điện thoại: “Đây không phải là nhà của các ngươi, mà sẽ là mồ chôn của các ngươi”
Miệng Tống Đoạt ngậm một điếu thuốc, Tống Đoạt bật lửa định châm thuốc nhưng bật lửa không lên. Tống Đoạt vò nát điếu thuốc trong tay. Mắt Tống Đoạt hừng hực lửa giận nhưng không biết trút lên đầu ai. Tống Đoạt đang ở ngoài ánh sáng, còn kẻ thù lại ở trong bóng tối, làm thế nào bây giờ?
Tống Đoạt gọi điện cho lão Hắc nhưng lão Hắc tắt máy. Từ trước đến giờ chưa bao giờ có chuyện như thế này, Tống Đoạt lại lái xe tới nhà lão Hắc, chiếc xe vòng vòng bên ngoài khu nhà ở của lão Hắc, hết vòng này đến vòng khác, nhưng cuối cùng Tống Đoạt vẫn không dừng xe
Mưa rồi gió cuốn lá rơi xuống mặt đất thành từng vòng, cảm giác hoang mang lạnh lẽo. Miệng Tống Đoạt ngậm một điếu thuốc nhưng Tống Đoạt không châm thuốc lên, đôi mắt u sầu như thể sắp trào nước mắt.
Lúc đó lão Hắc cũng đã bị một vố giội xuống đầu, nếu trút được giận thì mọi chuyện sẽ êm xuôi, nhưng nếu không nó sẽ bùng nổ
Bên trên đã bắt đầu cử người xuống điều tra những khoản vay nợ của lão Hắc, điều tra về thuế, lại còn điều tra về việc ăn hối lộ, đút lót của lão hắc. Nhưng tất cả những điều này không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng là lão Hắc cảm thấy bão táp đã tới, có người đã muốn rat ay với lão Hắc, hoặc có thể nói có người đã rat ay với lão Hắc. Dù sao thì biến cố cũng đã tới, không để cho lão Hắc có thời gian trở tay nữa.
Việc Tống Đoạt thuê người sử dụng thuốc nổ để tháo dỡ, di dời dân và cả việc đánh người tới bị thương cũng đủ cho lão Hắc lĩnh hậu quả. Lão Hắc không trách Tống Đoạt, chỉ trách bản thân. Nếu như thông thường, những việc như thế này có thể biến từ chuyện lớn thành bé, nhưng bây giờ không được nữa rồi.
Nếu có người muốn giết bạn, đâm một dao là chết, đâm mười dao cũng thế, dù sao cũng như nhau cả thôi.
Cho dù kết quả như thế nào, bây giờ chỉ cần an ủi mấy tên thuộc hạ, rồi an ủi người trong gia đình. Lão Hắc không có người thân. Bây giờ bên cạnh anh chỉ có Tả Thi Giao – cô vợ trên danh nghĩa “không biết an phận”. Còn lúc đó Tả Thi Giao lại đã nói với anh rằng cô đã có bầu.
“Lại có bầu à?” Lão Hắc tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng lại không nói ra miệng.
Tin hay không cũng không quan trọng, điều quan trọng là xem ra Tả Thi Giao không muốn rời xa lão Hắc
“Chúng ta hãy mau chóng ly hôn đi.” Sau khi trở về nhà lão Hắc đã nói ngay với Tả Thi Giao.
Mặt Tả Thi Giao tái mét, hai tay ôm lấy bụng nhìn lão Hắc mà không biết nói gì.
“Mọi thứ trong nhà đều là của cô cả.” Lão Hắc liếc Tả Thi Giao, không giải thích thêm nhiều, “Tôi gặp chuyện rồi, cần phải làm xong thủ tục ly hôn trước khi tôi đi, nếu không nhà, xe đều bị thu hết.” Nhìn Tả