, nhấc điện thoại lên chắc chắn là sẽ bị lên lớp nữa rồi.” Cẩm Tú nói: “Để hôm khác em tới, hôm nay em phải về tòa soạn thôi.” Thực tế Cẩm Tú cũng cảm thấy yên tâm phần nào, nhìn thấy bên trong tòa nhà khang trang tiện nghi thế này, lại toàn những người mặc vest tay cầm tài liệu, đi ra đi vào tòa nhà, đúng là hình mẫu của dân văn phòng, cô cũng cảm thấy yên tâm hơn về Kỷ Viễn. Mục đích của chuyến đi lần này cô cũng đạt được rồi.
Kỷ Viễn cũng không giữ Cẩm Tú ở lại nữa mà tiễn cô xuống tầng rồi gọi x echo Cẩm Tú. Nhìn theo Cẩm Tú đi rồi, Kỷ Viễn mới thở phào nhẹ nhõm. Kỷ Viễn quay gót bước vào tòa nhà nhét hai tấm séc vào tay anh bảo vệ lúc trước đã gật đầu với Kỷ Viễn rồi khách sáo nói: “Cám ơn sự giúp đỡ của người an hem, đây là chút lòng thành của tớ, cảm ơn, cảm ơn nhiều.” Anh bảo vệ không nói gì, nhận hai tấm séc từ tay Kỷ Viễn.
Khi Kỷ Viễn bước ra từ tòa nhà, Tiểu Ngư chạy lại
“Vẫn chưa diễn hết phải không anh?” Giọng nói của Tiểu Ngư có phần chế giễu.
Kỷ Viễn quay sang nhìn Tiểu Ngư, anh ta không nói gì chỉ nhoẻn miệng cười. Đây là ý tưởng Kỷ Viễn nghĩ ra. Mọi việc anh ta đã thu xếp ổn thỏa từ trước, đợi khi Cẩm Tú tới văn phòng ở tầng chín, dẫn Cẩm Tú đi thăm một vòng xong, tiểu Ngư sẽ gọi điện cho anh, nói lãnh đạo có việc gấp cần tìm anh, rồi sau đó Kỷ Viễn sẽ tiễn Cẩm Tú về. Đâu ngờ anh vẫn chưa sử dụng chiêu cuối cùng thì Cẩm Tú đã bị sếp gọi về.
“Có đáng phải như thế không?” Tiểu Ngư cùng bước đi với Kỷ Viễn, vừa đi vừa nói.
“Đáng chứ, rất đáng là đằng khác.”
“Em không hỏi chuyện diễn kịch vừa nãy, ý em muốn hỏi chuyện làm ăn với bọn Đào Tử cơ. Nếu lần này có muốn kiếm tiền thì cũng phải kiếm tiền một cách an toàn chứ.” Tiểu Ngư còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy thái độ của Kỷ Viễn, cô nén lại không nói ra.
Kỷ Viễn quay người bỏ đi, không nghe những lời Tiểu Ngư nói. Kỷ Viễn cũng có cách tính của anh. Cuộc hôn nhân của anh và Cẩm Tú nếu cứ mãi thế này thì không phải là kế sách lâu dài. Ngộ nhỡ nếu anh không có thời gian ở bên vợ mình, tới đêm vợ anh lại nhớ tới đàn ông, cần một người để dựa vào, muốn một cái chăn ấm áp, thì biết làm thế nào? Tuy Kỷ Viễn biết Cẩm Tú không coi trọng chuyện giường chiếu, nhưng ngộ nhỡ gặp phải một tên đàn ông như Kỷ Viễn, hắn sẽ gợi ý, sẽ quyến rũ cẩm Tú thì Kỷ Viễn không dám tưởng tượng tới hậu quả lúc đó như thế nào nữa. Kỷ Viễn nhoẻn miệng cười, anh cảm thấy lấy ý nghĩ này làm động lực để kiếm tiền đúng là có tác dụng thật.
Cuộc làm ăn lần này của Kỷ Viễn có liên quan tới việc ngày hôm đó Kỷ Viễn theo dõi Tống Đoạt
3
Công trình của lão Hắc đã được phê duyệt, công trình này gồm ba tòa nhà. Trong đó có hai vị trí phải tiến hành giải phóng mặt bằng, công việc tuy rất vất vả nhưng dù sao thì mọi việc cũng đã thu xếp xong xuôi. Bây giờ chỉ còn thiếu việc giải phóng mặt bằng của mảnh đất cuối cùng nữa là xong.
Những tòa nhà cũ kĩ ở khu vực này đều có lịch sử tám, chín mươi năm. Ngoài ra còn có những ngôi nhà tạm bợ. Những căn nhà lớn bên trong lại có những căn nhà nhỏ, bên trong những căn nhà nhỏ lại có những mái hiên cũ kĩ. Nhìn bề ngoài có thể thấy khối kiến trúc này không lớn lắm, nhưng thực tế khi đo đạc, diện tích bồi thường cũng rất lớn. bây giờ đất đang lên giá, diện tích phải bồi thường lại nhiều, những khoản phải nộp lên trên cũng nhiều, tiền cho bên trên chắc chắn là phải nộp, bên khai thác chỉ có thể tiết kiệm từ những chi phí rất nhỏ.
Nếu tiết kiệm bằng cách trả tiền đền bù cho người dân thấp, thì mâu thuẫn sẽ càng lớn hơn. Dân không chịu chuyển đi thì không thể khởi công xây dựng được. Lãi vay ngân hàng sẽ dồn dập đè nén người đi vay, ép người đi vay ra bã. Hơn nữa, việc xây dựng ở miền Bắc lại còn chịu ảnh hưởng của thời tiết, chỉ cần tới mùa đông là không thể làm được gì, nên phải tận dụng cơ hội thời tiết đang lúc là mùa thu để san bằng diện tích ở đây, khởi công, làm móng xong, tới mùa xuân sang năm mới có thể tiến hành xây dựng được.
Để thực hiện được mục tiêu này, một loạt các chiêu bài được đưa ra. Tốt cũng có, xâu xa cũng có.
Tống Đoạt nhìn lão Hắc, đã mấy đêm nay vì việc này mà lão Hắc không sao chợp mắt được, hai mắt đỏ ngầu cả lên, đầu óc căng ra, không thể nào nghĩ ra được biện pháp nào tốt hơn, Tống Đoạt đã tự mình nhận sẽ giúp lão Hắc giải quyết vấn đề này.
“Tôi có an em giúp đỡ, anh cứ yên tâm, chắc chắn một tuần sẽ giải quyết ổn thảo cho anh” Tống Đoạt nói.
“Cậu đừng làm liều. Người anh em đó của cậu là…” Lão Hắc nói tới đây rồi không nói gì nữa.
Tống Đoạt cũng chẳng nói gì thêm.
Nhưng trong lòng Tống Đoạt đã xác định rõ mục tiêu. Việc của lão Hắc cũng là việc của anh ta, khó khăn của lão Hắc cũng là khó khăn của anh ta. Tống Đoạt giúp lão Hắc giải quyết khó khăn cũng là lẽ đương nhiên, nên anh ta không nói gì thêm với lão Hắc, nếu nói ra, có thể lão hắc sẽ không đồng ý.
Tống Đoạt tới hộp đêm tìm vài người bạn quen, trong số đó có Đào tử.
Có tiền thì ai chẳng muốn làm, đặc biệt là đối với đàn ông. Đào tử vỗ ngực, dương dương tự đắc. trong ánh đèn mờ ảo của hộp đêm, nhìn dáng vẻ của Đào tử, Tống Đoạt cảm thấy không yê