Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324554

Bình chọn: 9.00/10/455 lượt.

ơng nằm trong bệnh viện mà Kỷ Viễn đã cảm nhận được ngay. Điều này chứng minh được gì? Nó chứng minh được rằng Kỷ Viễn rất yêu cô, anh đặt hình ảnh cô trong trái tim anh. Cho dù có che dấu cô vài điều gì đó cũng không quan trọng, chỉ cần thực lòng Kỷ Viễn yêu cô là cô thấy hạnh phúc rồi. Nhưng những sự việc sáng nay một lần nữa lại hiện lên trong đầu. Vì sao trong công ty của Kỷ Viễn làm lại không có người nào tên là Kỷ Viễn? rốt cuộc giữa Kỷ Viễn và cô gái mặc váy đỏ có quan hệ gì với nhau? Những câu hỏi ấy cứ hiện lên trong suy nghĩ của cô, cho tới khi cô chìm vào giấc ngủ, những câu hỏi ấy dường như theo cô cả vào trong giấc mơ.

Đêm ấy, Quách Trường An ngủ không yên giấc. Những sự việc sáng nay cứ hiện lên trước mắt anh. Anh đưa tay lên sờ vết thương trên ngực mình. Có lẽ bởi vì trái tim anh đang cảm thấy thổn thức vì hạnh phúc nên anh không cảm thấy đau. Anh châm một điếu thuốc, nhớ về Cẩm Tú, lúc ấy Cẩm Tú như một tia chớp lao tới, dùng đôi bàn tay của cô chạm vào anh, trái tim anh nóng bừng lên, reo vui không ngớt.

Cẩm Tú không phải là cô gái ngốc nghếch, chắc Cẩm Tú biết con dao ấy sắc như thế nào, nếu cô ấy nắm vào nó thì sẽ thế nào. Nhưng vì sao Cẩm Tú vẫn làm điều ngốc nghếch ấy? rõ ràng là cẩm Tú lo lắng cho anh, cô sợ anh gặp điều không hay, chắc chắn lúc ấy Cẩm Tú sợ con dao ấy sẽ tiếp tục đâm vào ngực anh nên cô mới hành động như thế.

Điều đó có nghĩa là Cẩm Tú lo lắng cho Quách Trường An, sợ Quách Trường An bị thương, sợ Quách trường An chết.

Người như thế nào thì sẽ lo lắng, sợ anh bị thương, sợ anh chết? ngoài bố mẹ anh thì chỉ còn người yêu anh. Nhưng anh tin rằng chắc chắn vợ anh sẽ không dám dùng đôi tay không cướp dao như thế, cũng chỉ có mỗi mình Lý Cẩm Tú vì anh mà tay không cướp dao.

Quách Trường An cứ suy nghĩ mãi, anh đã hút hết cả một bao thuốc. Sau một hồi suy nghĩ anh đã đi tới kết luận, Cẩm Tú không hề có ác cảm với anh như cô vẫn thể hiện. Chắc chắn trong sâu thẳm trái tim, Cẩm Tú thích anh, thậm chí còn vì anh mà không tiếc hi sinh bản thân mình.

Ý nghĩ ấy khiến trái tim Trường An xốn xang, không thể lấy lại trạng thái bình tĩnh. ANh đi đi lại lại trong phòng, đợi tới khi trời sáng để tới phòng Cẩm Tú, nói cho Cẩm Tú biết về công việc của Kỷ Viễn. Anh hy vọng Cẩm Tú sẽ suy nghĩ lại chuyện hôn nhân giữa cô và Kỷ Viễn. Cuộc hôn nhân ấy, đến nhà để ở cũng chẳng có, chẳng khác gì trò chơi gia đình của bọn trẻ. Ban ngày chơi trò thành thân, bái đường, nhưng tới buổi tối thì ai về nhà nấy. Trong mắt Quách trường An, cuộc hôn nhân của Kỷ Viễn và Cẩm Tú chỉ là trò chơi của con nít mà thôi.

Nhưng sáng ra, tỉnh dậy, tới phòng của Cẩm Tú, Quách Trường An không hề nói những điều mà anh đã nghĩ cả đêm với cô. Bởi anh nhìn thấy Cẩm Tú đặt điện thoại ở đầu giường, ngay bên cạnh miệng mình, cô đang nói chuyện rất vui vẻ với Kỷ Viễn. Khuôn mặt Cẩm Tú ửng hồng, không còn màu trắng bệch vì sợ hãi và mất máu tối qua nữa. Vì những câu nói của người cô yêu thương mà gương mặt cô đỏ bừng lên, hình như Cẩm Tú còn đang nghĩ tới chuyện tình tứ riêng tư gì đó thì phải?

2

Sáng sớm Kỷ Viễn đã gọi điện cho Cẩm Tú là vì việc hôm qua Cẩm Tú tới công ty của Kỷ Viễn nhưng không gặp được anh.

“Hôm nay sếp lớn và sếp bé đều lên tổng công ty họp rồi, anh trở thành người đứng đầu ở đây. Em tới nơi anh chiến đấu để tham quan đi. Anh sẽ cho em được mở mang tầm mắt.” Kỷ Viễn nói với giọng huênh hoang. “Hay là anh lái xe tới đón em nhé? Em là tiểu thư lá ngọc cành vàng, không có kiệu tám người khiêng, à không đúng, là không có Porsche là không đi đâu nhỉ, nhưng mong tiểu thư hãy hạ cố tới nơi nhỏ bé này của tại hạ.”

“Không phải đâu, em muốn đi lắm, rất muốn tới chỗ anh. Lúc nào em cũng muốn tới tham quan công ty anh, nhưng mà bận quá nên chẳng tới được.” Cẩm Tú đang nói thật lòng mình, cô rất muốn đi, thực sự rất muốn đi, trước đây cô muốn tới xem nơi Kỷ Viễn làm việc, bây giờ Cẩm Tú muốn đồng nghiệp của Kỷ Viễn biết rằng, cô là người của Kỷ Viễn, để họ đừng tán tỉnh anh. “hoa thơm đã có chủ”, Kỷ Viễn đã là đàn ông có vợ rồi. Nhưng bây giờ, sợ rằng cô không thể làm gì được. Vết khâu trên tay cô trông như hai con rết thế này, cô không muốn để Kỷ Viễn biết, đợi khi nào vết thương lành hẳn, khi ấy nói cho anh cũng không muộn.

“Có việc gì mà to tát thế, quan trọng hơn cả việc tới chỗ anh cơ à?” Kỷ Viễn rất muốn Cẩm Tú tới. Cẩm Tú càng nói không thể tới thì Kỷ Viễn lại càng muốn cô tới. Bởi lần này anh đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa cả, nếu lần này mọi chuyện thuận lợi, Cẩm Tú sẽ không thể nghi ngờ về công việc của anh được nữa. Không phải lần nào Kỷ Viễn cũng có thể sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa như thế, nếu lần này Cẩm Tú không tới, không biết chừng lúc nào hứng lên lại chạy tới công ty tìm Kỷ Viễn, thì hỏng hết mọi việc! bởi thế mà Kỷ Viễn cứ nhất mực kéo bằng được Cẩm Tú tới.

“Cũng không phải là vì em phải đi họp, mà là việc lên kế hoạch cho chuyên mục. Em kể ra anh cũng không thích nghe đâu.” Cẩm Tú sợ Kỷ Viễn tới đón cô thật, cuối cùng cô đành nói: “Thế này nhé, chiều nay, nếu em xong việc sớm, em sẽ gọi điện