m Tú tới bệnh viện ngay lập tức, thấy tay Cẩm Tú chảy máu, tim anh đau đớn khôn cùng.
Quách Trường An ôm Cẩm tú dìu vội vào bệnh viện. Cẩm Tú dường như không cảm nhận được sự đau đớn trên tay, bởi Quách Trường An ôm cô quá chặt, cánh tay Trường An ghì chặt vào cánh tay cô.
Cô nghe thấy tiếng tim anh đập thình thịch, rồi đột nhiên mọi thứ xung quanh chìm vào im lặng. Hình ảnh của những ngày tháng ấu thơ như những thước phim hiện về, từng bức, từng bức hiện ra trước mắt cô. Cô nhắm mắt chìm vào cơn mơ, khi tỉnh lại cô thấy dường như thời gian đã trôi qua mười năm rồi. Bác sĩ khâu vết thương ở tay cho Cẩm Tú, cũng may là vẫn chưa bị tổn thương tới gân. Sauk hi cô y tá đưa Cẩm Tú vào giường bệnh, họ trở ra, Trường An liền chạy ngay tới giường Cẩm Tú.
Vết thương của anh cũng đã được băng bó, bị khâu vài mũi. Nhưng với anh một chút thương tích này có nhắm nhò gì, đàn ông mà, da dày lắm, có bị đâm một nhát dao, máu có chảy ra, càng giúp cho việc tuần hoàn máu tốt hơn, huống chi lúc này Trường An chỉ quan tâm tới Cẩm Tú nên dường như anh cảm thấy mình rất khỏe, không hề hấn gì. Nhìn đôi môi khô của cẩm Tú, Trường An đỡ lấy chai nước đưa cho cô. Cẩm Tú muốn đưa tay cầm chai nước, nhưng vừa cử động tay, cô đã cảm thấy đau đớn, may mà vẫn còn thuốc mê nên Cẩm Tú không cảm thấy đau, nhưng bàn tay cô bây giờ đã tê dại cả, cô có cảm giác bàn tay này không còn là tay của mình nữa.
“Để anh giúp em!” Trường An nói, rồi anh mở nút chai, đưa chai nước lên gần miệng Cẩm Tú giúp cô uống.
“Em có đói không, nếu em đói thì anh sẽ mua đồ ăn cho em, em muốn ăn gì?” Thái độ của Quách Trường An đầy quan tâm.
Cẩm Tú lắc đầu, cô không đáp lại.
“Em cảm thấy không thoải mái à?” Trường An đi ra phía sau hạ thấp giường cho cẩm Tú, rồi kéo chăn đắp ngang chân cho cô. “Em nằm ngủ một lát đi, bây giờ không còn sớm nữa, anh sẽ ngồi đây với em, nếu em cần gì thì cứ nói với anh, tay em vẫn còn đau đấy.”
Cẩm Tú lắc đầu, cô không đáp lại và cũng không chịu nằm xuống, thực ra là giờ Cẩm Tú đang muốn vào nhà vệ sinh. Nhưng nếu muốn đi vệ sinh thì rất bất tiện, hai tay cô bây giờ đếu không cử động được, không thể gỡ nổi thắt lưng nữa, thế thì phải làm thế nào, cô quay sang nhìn Quách Trường An, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Dù thế nào đi chăng nữa thì cô cũng không thể nhờ Quách Trường An giúp cô việc này được, có lẽ cô chờ y tá vậy.
Cô cảm thấy đúng là phụ nữ thật phiền toái, nếu có Kỷ Viễn ở đây thì tốt biết bao. Nhưng cô không muốn gọi điện cho Kỷ Viễn, cô sợ Kỷ Viễn lo lắng, và cũng sợ cơn ghen của Kỷ Viễn. Nếu Kỷ Viễn biết tay Cẩm Tú bị thương như thế này là vì Quách Trường An, thì không biết chừng Kỷ Viễn còn đánh nhau với Quách trường An nữa.
Cô nhịn đi vệ sinh tới mức không thể chịu đựng được nữa, cuối cùng đành phải nhờ Trường An gọi y tá tới.
“Tay em khó chịu à?” Quách Trường An căng thẳng.
“Không phải, em có việc phải nhờ chị y tá giúp.” Cẩm Tú tỏ ra hơi xấu hổ, cô không thể nói với Quách Trường An, nếu nói ra thì đúng là sẽ khiến cả hai khó xử.
Quách Trường An bèn chạy ra ngoài gọi y tá, mười phút sau anh mới quay trở lại. Nhưng người mà anh đưa tới không phải là y tá mà là một cô gái.
“Các y tá đều về cả rồi, còn y tá trực ban thì đang ở phòng cấp cứu để giúp bác sĩ cấp cứu một bệnh nhân.” Trường An giới thiệu cô gái đi cùng với Cẩm Tú. “Đây là người nhà bệnh nhân phòng bên cạnh, nếu em muốn đi vệ sinh, thì cô ấy đi cùng em có được không?”
Quách Trường An đã thay đổi rồi, câu nói của anh trở nên dễ nghe hơn, không còn chối tai như trước nữa. Cẩm Tú nhìn Trường An bằng ánh mắt đầy cảm kích, Trường An thật chu đáo biết bao. Nếu như những lời anh nói ra không đen đủi, thì anh sẽ không đáng ghét như vậy nữa.
Trời về khuya, không gia trở nên tĩnh lặng, Cẩm Tú mơ hồ chìm vào giấc ngủ. Giấc mơ nối tiếp giấc mơ, cô mơ thấy mẹ, rồi cô lại mơ thấy mẹ kế, lại mơ thấy hình ảnh bố cô đang đánh Quách Trường An. Cẩm Tú cảm thấy như mình vẫn đang thức, bởi cô có cảm giác có ai đó ngồi bên, vỗ vỗ vào vai cô, người ấy còn kéo chăn cho cô, dém lại góc chăn nữa.
Hay là Kỷ Viễn đang ở bên cạnh mình? Cô cảm thấy rất nhớ, rất nhớ Kỷ Viễn. Cô đã không còn hận Kỷ Viễn, cho dù trong công ty ấy không có Kỷ Viễn, dù cho Kỷ Viễn không làm việc ở nơi đó thì có sao đâu, chẳng qua cũng chỉ là một công việc, đúng không nào. Có điều gì có thể ngăn được trái tim yêu đương thật lòng của hai người? ổ, đúng rồi, lại còn chuyện về cô gái mặc váy đỏ đi cùng Kỷ Viễn nữa. Chắc chắn hai việc đó hoàn toàn khác nhau, nếu như Kỷ Viễn thích cô ta thì cứ đi theo cô ta, sao lại phải kết hôn cùng Cẩm Tú?
Tất cả những điều có liên quan tới việc Kỷ Viễn nói dối cô mà cô vẫn đau đáu suy nghĩ trước đây, thì trong giấc mơ này, đều không còn là vấn đề gì to tát nữa. Thậm chí cô còn nghĩ rằng vì sao lúc ấy cô lại nhỏ nhen đến thế.
Cô trở mình, dựa vào người bên cạnh, lần này cô ngủ say hơn. Nhưng cô vẫn mơ, trong giấc mơ cô luôn nhìn thấy Kỷ Viễn. Anh đang đánh nhau với ai đó, rồi Kỷ Viễn kéo tay cô chạy, chạy mãi, chạy mãi cho tới khi người mệt lả. cẩm Tú chợt tỉnh giấc, bởi có đi