c.”
Cẩm Tú thấy bố nói không đúng, bởi chính cô đã hỏi xin thuốc của Quách Trường An, nên Trường An mới đưa cô hút, nhưng cô không dám nói. Đương nhiên tối hôm đó Quách Trường An đã bị bố anh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Các bậc phụ huynh khi dạy dỗ ra dạy dỗ, khi đánh ra đánh. Tuy nhiên hai người khi ấy vẫn không bỏ thuốc, chỉ có điều thay đổi cách hút từ công khai sang lén lút, điều ấy làm cho Cẩm Tú và Trường An phấn khích hơn, cảm giác được là thành viên của “đảng phái lén lút”. Hàng ngày khi đi học về, Cẩm Tú đều mua kẹo ăn, về đến nhà thì bố cô không ngửi thấy mùi thuốc trên người cô nữa, chỉ còn mùi kẹo hoa quả thơm phức.
Những tháng ngày của tuổi ấu thơ như chú chim nhỏ dang rộng đôi cánh rồi vụt bay đi. Sau khi lên đại học, Cẩm Tú không còn hút thuốc nữa. Bây giờ cô lại nhận điếu thuốc từ tay Quách Trường An, như nhận lại bao nhiêu kỉ niệm của hơn mười năm qua, đột nhiên cô thấy Quách Trường An không còn đáng ghét nữa.
Thực sự hồi trước Cẩm Tú ghét Quách Trường An là bởi Trường An quá tốt với cô. Con gái luôn chẳng biết trời cao đất dày là gì, có người đối xử với mình tốt thì càng phản cảm với người đó. Lâu dần chính bản thân cũng không biết vì sao mình không có cảm tình với người ta.
Chiếc xe của Quách Trường An không biết đã chạy bao nhiêu vòng quanh thành phố. Cẩm Tú đột nhiên nghe thấy tiếng bụng mình sôi. Cô hỏi Quách Trường An muốn đi đâu, anh nói: “Chẳng đi đâu cả, chỉ đưa em đi hóng gió giải sầu thôi. Sao thế, cảm thấy khá hơn chưa? Anh mời em ăn cơm nhé, anh đói rồi.”
Cẩm Tú cảm kích nhìn Quách trường An. Trường An vẫn không nhìn Cẩm Tú, anh chăm chú nhìn các quán ăn ven đường, tìm món mà mình thích.
Đỗ xe xong, hai người cùng bước vào khu ăn uống, ăn thịt nướng. Quách Trường An còn gọi một chai rượu, Cẩm Tú không uống. Trường An rót cho cô nửa cốc, nhưng Cẩm Tú cũng chẳng thèm để ý tới anh, anh đành tự rót tự uống.
Đột nhiên, bàn bên cạnh có hai người bước đến rồi ngồi xuống, thì thầm với nhau, ánh mắt có điều gì đó mờ ám. Cẩm Tú chẳng để ý gì, còn sắc mặt Quách Trường An đột nhiên biến sắc. Anh kéo vội Cẩm Tú thì thầm với cô.
Đây là điều làm cô thấy ghét nhất ở Quách Trường An, khi làm bạn với Quách trường An, đã rất nhiều lần anh dùng ngôn ngữ cơ thể để giao tiếp với Cẩm Tú, không phải là kéo mà là tóm lấy cô, kiếm cớ chạm vào người cô. Cẩm Tú đang định né tránh nhưng Trường An đã nắm thật mạnh vào cánh tay cô. Chỉ nghe thấy tiếng anh thì thầm bên tai cô, giọng nói bé nhưng đầy nghiêm nghị: “Nhớ này, đừng động đậy, tí nữa có xảy ra việc gì cũng ngồi im đấy nhé.” 1
Cẩm Tú chưa kịp hiểu đang xảy ra chuyện gì, thì thân hình to lớn của Quách Trường An đã vụt qua chỗ cô, chồm lên người đang ngồi bàn bên cạnh, làm cho người đó ngã bổ nhào xuống đất.
Người bị xô ngã là Tiền Cảnh!
Hai người họ xô đổ cả bàn ghế, túm lấy nhau, lộn đi lộn lại trên sàn. Tiền Cảnh bất ngờ rút từ trong người ra một con dao nhỏ, rồi đâm vào ngực Quách Trường An.
Cẩm Tú đứng bên cạnh khiếp sợ đến đờ đẫn cả người. Cô không thể ngờ được mọi việc lại thay đổi nhanh đến thế. Trong đầu cô không còn nghĩ tới việc gì nữa, khi nhìn thấy máu từ ngực Quách Trường An chảy ra, cô hét lên kinh hãi, rồi cô như người điên lao về phía trước.
Cẩm Tú không phải cảnh sát, cũng chưa từng trải qua huấn luyện, thậm chí khi cô lao lên, trong đầu cô không nghĩ tới hành động của mình có nguy hiểm hay không, dường như Cẩm Tú không nghĩ gì cả. Khi nhìn thấy máu của Quách Trường An rỉ ra, cô lao lên phía trước như một quả pháo. Cô đã hành động, một việc làm mà không ai ngờ tới, hai tay cô tóm lấy con dao găm của Tiền Cảnh đang đâm tới Quách Trường An.
Cẩm Tú chân yếu tay mềm, mà lại dám xông lên nắm lấy con dao trên ngực Quách Trường An. Nếu như lúc này Cẩm Tú đang cầm một thứ vũ khí nào đó để có thể tấn công tên sát nhân kia, thì chắc chắn sẽ hiệu quả hơn việc giằng lấy con dao ấy bằng tay không.
Nhưng cũng chính bởi vì Cẩm Tú đã xông lên cướp lấy con dao…
Sau này, Tiền Cảnh kể lại rằng, hắn nhìn thấy một bóng người lao lên, theo bản năng, hắn cho rằng đối phương sẽ tấn công hắn, thế nên hắn chuẩn bị sẵn sang, nhưng đối phương lại hành động trái với suy nghĩ của hắn.
“Mẹ ơi, tôi đã từng giết một người phụ nữ, tôi không muốn giết ai nữa. Khi ấy tôi đã nhận ra người đã túm lấy tôi là anh Trường An, trước đó bố tôi đã gọi điện cho tôi, nói anh Trường An đã nộp tiền viện phí cho ông, anh ấy là ân nhân của tôi, khi ấy tôi đã sững sờ hết cả người…” Tên tội phạm khai.
Quách Trường An đã nhân lúc Tiền Cảnh sững sờ, anh đá hắn ngã sõng soài, rồi rút còng tay khóa hai tay hắn lại.
Khi quay đầu nhìn Cẩm Tú, anh thấy Cẩm Tú đang ngồi thất thần trên mặt đất, trên tay đầy máu, trên tay cô vẫn nắm chặt con dao găm vừa giằng được.
Có những nỗi đau bắt nguồn từ thể xác, cũng có những nỗi đau xuất phát từ tâm hồn.
Nỗi đau của Cẩm Tú là nỗi đau thể xác, còn nỗi đau của Quách Trường An lại bắt nguồn từ trái tim. Anh đã hoàn toàn quên mình đã bị tên tội phạm chạy trốn đâm, ngực vẫn đang chảy máu, anh chỉ biết một điều là cần phải đưa Cẩ