cho anh.”
Kỷ Viễn đành miễn cưỡng cúp máy.
Trong lòng Cẩm Tú cảm thấy không vui, khi bị thương, dường như trái tim người ta cũng trở nên mềm yếu hơn, cô muốn có người yêu thương bên cạnh mình lúc này. Nhưng cô không thể làm như thế, vì cô sợ Kỷ Viễn lo lắng. Cẩm Tú quay đầu lại thì thấy Quách Trường An, tự nhiên cô cảm thấy bực mình khôn xiết, đều là vì Quách Trường An, nếu không cô đã chẳng phải tội thế này
“không phải là em muốn đi gặp Kỷ Viễn sao, lại còn không muốn hắn ta biết vết thương trên tay em nữa à?” Lúc này Trường An đóng vai một người nhỏ nhen, đứng ở cửa nghe gần như toàn bộ cuộc điện thoại của Cẩm Tú. Rõ ràng đã biết hai người họ yêu thương nhau, mà lúc này lại còn nói ra sự thật về công việc của Kỷ Viễn, thì đúng là nhỏ nhen thật. Những điều mà Quách Trường An đã chuẩn bị cả buổi tối đều bị gạt đi.
“Anh không thể làm thế nào để em vừa có thể tới tham quan công ty của Kỷ Viễn, vừa để cho anh ta không phát hiện ra vết thương trên tay em.” Quách Trường An nói, “Nhưng, em phải nghe những gì anh nói.”
Cẩm Tú bán tín bán nghi gật đầu
Chiếc xe Jeep cũ kĩ của Quách Trường An lại băng băng trên đường, Cẩm Tú nằm cuộn mình trên ghế phụ lái. Điều làm cô tin Quách Trường An không phải vì tâm tư của Kỷ Viễn, mà còn vì cô rất hiếu kì, muốn xem Quách Trường An có thể đưa ra ý tưởng tồi tệ nào không?
Khi Cẩm Tú tới tòa nhà Khai Thác và Phát triển, từ xa đã trông thấy Kỷ Viễn đang đứng đợi ở ngoài cửa. Cẩm tú không muốn để chiếc xe Jeep cũ kĩ của Quách Trường An xuất hiện, để tránh Kỷ Viễn nổi máu ghen. Khi còn cách tòa nhà một đoạn, Cẩm Tú bèn xuống xe. Trường An đứng đợi cô ở chỗ rẽ, còn một mình cô đi về phía Kỷ Viễn.
Kỷ Viễn cứ nhìn về phía đường trước mặt, nhưng Cẩm Tú lại đến từ phía sau. Cô đưa khuỷu tay huých nhẹ vào Kỷ Viễn, lúc ấy Kỷ Viễn mới quay người lại ôm chầm lấy Cẩm Tú. Kỷ Viễn nheo nheo mắt nhìn Cẩm Tú một hồi lâu rồi mới yên tâm nói: “Ừ, không thiếu gì cả, vẫn là vợ của anh. Đi thôi, chúng ta lên lầu tham quan nào.”
Kỷ Viễn muốn kéo tay cẩm Tú, nhưng Cẩm Tú lại khom người đưa khuỷu tay về phía anh, Kỷ Viễn hiểu ý, anh bèn khoác tay Cẩm Tú, hai người cùng bước vào tòa nhà. Anh bảo vệ mà trước đây đã từng chặn không cho Cẩm Tú vào tòa nhà lần này đang gật đầu với Kỷ Viễn và để Cẩm Tú đi lên tầng trên. Hai người bước vào thang máy, Kỷ Viễn bắt đầu muốn ôm ấp vợ.
Không gian của chiếc thang máy không rộng nhưng đủ cho hai người. Kỷ Viễn dùng đùi của mình cọ vào đùi của Cẩm Tú, đưa tay ôm eo Cẩm Tú, Cẩm Tú cảm thấy hơi ngượng.
ở không gian riêng của hai người, Kỷ Viễn muốn làm gì cô cũng chiều. Nhưng khi ngoài đường thì Cẩm Tú cảm thấy nếu hai người quá thân mật với nhau sẽ không được hay cho lắm. Dù sao cũng không thoải mái, cả người nổi da gà. Khuôn mặt Cẩm Tú lúc ấy trông không dễ nhìn cho lắm.
“Có gì mà phải khó xử, anh là chồng em cơ mà, em là vợ anh, có phải gái bán hoa đâu.” Kỷ Viễn nói mà không hề suy nghĩ gì, càng không để ý đến Cẩm tú đang không vui.
“Vợ ơi, em sao thế? Đến các cô gái còn tôn trọng anh mà vợ anh lại không tôn trọng anh thế à?” Cẩm Tú đưa chân đá Kỷ Viễn một cái. Kỷ Viễn cười rồi cất giọng trêu đùa, “Chạm vào em thì không phải tôn trọng em à, anh có phải là chồng em không đấy?” Kỷ Viễn ngước mắt nghiêm túc hỏi Cẩm Tú.
Cẩm Tú đáp: “Đúng thế đấy, chồng yêu vợ lắm đúng không?” Cẩm Tú vừa nói vừa vùng vằng, cô không muốn để ánh mắt nghịch ngợm của Kỷ Viễn nhìn xoáy vào cô.
“Chồng có một cách để yêu vợ, đó là chạm vào người vợ, vợ không thích điều đó à?” Vừa nói Kỷ Viễn vừa nháy mắt với Cẩm Tú. Ánh mắt đầy tình ý ấy là Cẩm Tú hiểu ngay. Trên giường, sự yêu đương vuốt ve của Kỷ Viễn thực sự làm cho cẩm Tú phấn khích. Bởi thế mà cô không thể không gật đầu đồng ý
“Thôi nào!” Cẩm Tú nói, “Anh không thể tùy lúc tùy chỗ được à?”
“Anh chỉ đợi câu nói này của em thôi đấy. Nếu mà anh biết tùy lúc tùy chỗ thì chỉ là diễn kịch thôi, còn nếu không, lúc nào cũng thân mật không kể ở bất cứ nơi đâu mới là biểu hiện của tình yêu thực sự.” Kỷ Viễn áp sát vào người cẩm Tú, đôi tay của Kỷ Viễn vuốt ve cẩm Tú.
Cẩm Tú bắt đầu hơi hoảnh hốt. Hai tay cô từ nãy tới giờ vẫn bỏ trong túi áo không cho ra ngoài. Nếu để lâu quá Kỷ Viễn sẽ nghi ngờ. đang lúc Cẩm Tú lo lắng, thì tiếng điện thoại trong túi cô vang lên, Kỷ Viễn tỏ vẻ không vui.
“Ai mà vô ý vô tứ thế, đúng lúc ông đang vui lại quấy rầy ông?” Kỷ Viễn không đợi Cẩm Tú lấy điện thoại mà từ thò tay vào túi xách của Cẩm Tú lôi chiếc điện thoại ra rồi nghe luôn thay cho Cẩm Tú: “Ai thế?” Kỷ Viễn không khách sáo, hét to vào điện thoại.
“Xin lỗi, tôi tìm Lý Cẩm Tú có việc gấp, ông Tổng nói tôi tìm cô ấy có một chuyên mục quảng cáo bị nhầm số liệu phải đổi sang số liệu khác. Anh là thế nào của Cẩm Tú, sao điện thoại của Cẩm Tú lại trong tay anh?” Trong điện thoại vang lên tiếng của một người đàn ông.
Kỷ Viễn nguôi ngoai cơn giận, đưa điện thoại cho Cẩm Tú.
Cẩm Tú không thèm nghe điện thoại mà hất hàm ra hiệu cho Kỷ Viễn tắt điện thoại bỏ vào trong túi xách.
“Không nghe điện thoại không có nghĩa là em không phải về tòa soạn đâu