Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thanh Xuân

Thanh Xuân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325235

Bình chọn: 7.5.00/10/523 lượt.

uệ, Diệp Nhất Đình ra bên ngoài buông lỏng tâm tình.

Trừ

chủ nhật, Y Tuệ làm việc và nghỉ ngơi hoàn toàn khác biệt với cô, phần

lớn thời gian cô ấy đều làm việc ở nhà, giống như Nháo Nháo, mỗi ngày

ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới rời giường viết bản thảo, ngược

lại đến cuối tuần sẽ dậy thật sớm làm một cuộc mua sắm lớn.

Nháo Nháo lâu dần cũng hòa theo cách làm việc và nghỉ ngơi của Y Tuệ, đến thứ bảy này cũng dậy sớm, vẫn đòi “Dì

dì ôm”, thật ra chính là muốn cùng cô đi ra ngoài.

“Hư! Đừng ầm ĩ nữa! Mẹ nhóc đang ngủ!” Y Tuệ bất đắc dĩ, ôm đứa bé xuống phố, đây

không phải bảo cô giết “hoa đào” sao? (*Nháo Nháo rất đáng yêu, thu hút

nhiều “hoa đào”) Tại sao cô cảm thấy mẹ đứa nhỏ này không phải Tống Hàng Hàng mà là cô!

“Tốt lắm tốt lắm, ầm ĩ nữa dì đánh mông nhóc, dì

dẫn nhóc ra ngoài là được chứ gì!” Trời đánh, chẳng trách được trong

tiểu thuyết võ hiệp, võ lâm minh chủ nào cũng có đường chết, Nháo Nháo

chính là khắc tinh vô địch của Y Tuệ cô!

Tống Hàng Hàng còn đang

ngủ, Y Tuệ đau lòng không muốn đánh thức cô, vì vậy một tay ôm đứa bé,

một tay xách lấy cái bọc lớn liền đi ra ngoài.

Vốn muốn hẹn người bạn đi phố Tây mua ít quần áo, bởi vậy mà toàn bộ kế hoạch bị

nhỡ. Y Tuệ đứng dưới lầu suy nghĩ hồi lâu, quyết định đi chợ phía Bắc

mua ít thức ăn trước, tiếp tế cái tủ lạnh trống rỗng đến đáng thương,

sau đó sẽ đến mấy cửa hàng nhỏ bên cạnh xem ít quần áo. Cứ như vậy khi

về nhà vừa vặn đã là buổi trưa, Tống Hàng Hàng cũng đã rời giường, không chừng mình còn có thể đến phố Tây một chuyến.

Nhẩm tính như vậy, Y Tuệ cũng không buồn bực nữa, dùng sức véo véo gương mặt mềm mại của Nháo Nháo.

“Nháo Nháo, thời điểm dì mua thức ăn, nhóc phải thi triển sắc đẹp của mình

nhé, mấy thím kia thích nhất là đùa giỡn với nhóc con, khẳng định có thể tiết kiệm cho dì không ít tiền, ha ha…”

Một tiếng sau, Y Tuệ từ

chợ đi ra, quả thực mang theo nụ cười rạng rỡ, Nháo Nháo đã sớm quen

mặt, bác này thím nọ mỗi người đều tranh nhau nhét đồ ăn vào tay bé, chỉ hận Nháo Nháo không phải là hậu nhân của Thiên Thủ Quan Âm, ngay cả

lúc tính tiền cũng giảm giá thích hợp nhất cho Y Tuệ. Cả đám đều khen Y

Tuệ sau khi sinh bảo dưỡng vóc người không tệ, khiến cô có phần bực tức

rồi.

“Nháo Nháo, dì mua đồ chơi thưởng cho nhóc!” Y Tuệ đi tới

bên ngoài một tiệm trang sức, chỉ vào một đống thú bông trước mặt, “Nháo Nháo thích cái nào?”

“Tròn tròn! Nháo Nháo! Tròn tròn!” Bé hưng phấn vỗ tay.

“Tròn tròn?” Y Tuệ nhìn theo ánh mắt của Nháo Nháo, khóe mắt hơi co quắp,

“Cái đó, em gái, lấy cho chị cái siêu nhân trứng muối kia đi, gói lại

luôn.”

Tầm mắt vừa chạm đến chiếc váy bên trong cửa hàng, mắt Y

Tuệ chợt sáng lên, đưa đồ ăn trên tay cùng đứa bé trong ngực đưa cho

nhân viên phục vụ, “Em gái, giúp chị chăm sóc đứa bé một chút, chị vào

bên trong xem.”

Vào trong được hai bước, cô lại quay đầu lại nhìn, “Em gái, em sẽ ôm đứa bé chứ?”

Nhân viên phục vụ chỉ là một cô gái mười mấy tuổi, luống cuống tay chân nhận lấy Nháo Nháo, vội vàng gật đầu, “Biết, biết, tại quê nhà đã ôm qua con của chị họ, chị cứ yên tâm đi.”

Nháo

Nháo cũng không sợ người lạ, xoạch một tiếng hôn cô gái trẻ một cái,

“Chị chị! Thổi thổi!” Khiến người xem náo nhiệt đỏ ửng mặt.

Y Tuệ lưu luyến dạo quanh tiệm, trước kia cô cũng đã từng tới nơi này, nhưng

vẫn luôn giới hạn ở việc mua ít trang sức, hôm nay mới biết bên trong

cửa hàng còn có một khu riêng biệt, không ngờ giành cả một không gian

lớn chuyên về váy, trông cũng không tệ, thiên tính của nữ nhân nhất thời nổi lên, những chuyện khác đều bị quẳng ra sau đầu rồi.

Nhân viên phục vụ ngồi ở cửa, ôm Nháo Nháo có chút cố sức, chớp mắt một cái, hỏi: “Bé à, bé biết đi chưa?”

“Nháo Nháo, đi!” Nháo Nháo tựa như tranh công nói.

“Đi cho chị xem, có được hay không?” Cô gái trẻ nói xong, cẩn thận để Nháo

Nháo xuống đất, xoa xoa cánh tay hơi đau đớn, đứa bé quả thật đứng vững.

“Bé à, đi cho chị nhìn nào!” Nhân viên phục vụ cầm một chiếc kẹo que quơ

quơ trước mặt bé, Nháo Nháo chậm rãi mà vững vàng bước tới.

“Em gái, cái váy này bao nhiêu tiền?” Giọng nói Y Tuệ chợt truyền ra từ trong cửa hàng.

“À, chị chờ một chút, em đến ngay!” Cô cao giọng nói, nhìn đứa bé vẫn còn

đứng trên mặt đất, đưa kẹo mút trên tay cho bé, lại ôm bé lên ghế, “Bé

à, ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này, không cho phép chạy loạn nha!”

Nói xong, cô chạy vào trong tiệm, chưa

từng phát hiện đứa bé sau lưng đã bò xuống ghế, sau đó hướng chỗ xa từng bước một tập tễnh bước đi. Hiện tại, chúng ta hãy quay ngược lại 24h trước.

Một ngày trước Cố Ngự Lâm một mình trở về nước, Tần Tiêu Hoan theo đuổi anh một

năm không có kết quả, lựa chọn theo đuổi một chàng trai nước ngoài khác, hai

người trải qua những ngày gắn bó như keo sơn, sau một năm học tập và nửa năm

thực tiễn, Cố Ngự Lâm lựa chọn trở về nước, mà Tần Tiêu Hoan lựa chọn lưu lại.

Cố Ngự Lâm còn nhớ rõ, ở sân bay, Tần Tiêu Hoan nói đầy ẩn ý với anh: “Tôi vốn cho

rằng duyên phận giữa hai người đã hết, nhưng hơn một năm nay, lòng của cậu

hướng về đâu, thì chính mình