, vỗ vỗ đầu, chợt ý thức được có thể hỏi chủ tiệm lúc
nãy một chút, không khỏi cười nhạo mình thật sự nóng lòng lại ngu ngốc, vì vậy
xoay người kéo theo hành lý lại đi ra phía bên ngoài chung cư.
Đang ở khúc quanh cổng chính thì anh chợt nghe thấy một giọng nói không quá rõ
ràng… Nhưng cũng rất quen thuộc.
Cố Ngự Lâm nhất thời không có phản ứng , kéo hành lý lại tiếp tục tiến về phía
trước hai bước, khó khăn lắm mới đi ra cửa chính, thấy một góc đối diện quầy tạp
hóa.
Đứng nơi cửa quầy tạp hóa, là một cô gái ôm đứa bé, tóc dài xõa vai cùng bóng
lưng đơn độc mỏng manh, tấm lưng kia, khiến trái tim anh trong nháy mắt cuồng
loạn không dứt.
Anh mới vừa muốn cất bước, lại chợt phát hiện… Đứng đối diện cô, lại là một người
đàn ông quen thuộc.
Bước chân anh dừng lại, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng.
Tầm mắt nhìn về hai người trước quầy tạp hóa, bọn họ nói bao lâu, Cố Ngự Lâm đứng
ở chỗ đó bấy lâu, cho đến khi người đàn ông bước lên phía trước một bước dài,
ôm cô gái đối diện thật chặt, sau hồi lâu, anh ta cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn
đứa bé trong ngực cô gái.
Trong lòng Cố Ngự Lâm giống như có cái gì đó chợt vỡ tan, cả người run rẩy,
không cách nào suy nghĩ cũng không cách nào hô hấp, tất cả hi vọng trong nháy mắt
vỡ tan, hóa thành bọt nước phiêu tán.
Ba giây sau, anh dứt khoát xoay người, ẩn mình vào góc tối trong chung cư, cho
đến khi tiếng bước chân truyền tới bên tai, có người rời đi, còn có giọng trẻ
con non nớt đang gọi “Mẹ”. Sau đó, tất cả khôi phục lại yên tĩnh.
Anh không dám phát ra bất kỳ âm thanh gì, thân thể run rẩy, lại đợi hồi lâu mới
từ chỗ tối đi ra ngoài, nhìn mảnh đất trống an tĩnh trước quầy tạp hóa, anh từng
ngụm từng ngụm thở dốc, kéo rương hành lý vội vàng rời khỏi nơi đó.
Đường cái đang sửa chữa, anh đứng ở ven đường, hồi lâu cũng không xác định được
phương hướng, chỉ có thể kéo hành lý bước đi không có mục đích. Anh muốn đi
đâu, nơi nào mới là nơi anh cần về, anh không nghĩ ra, cũng không muốn nghĩ.
Ánh nắng sáng ngời chiếu vào anh, giống như ép tất cả những suy nghĩ cùng đau
khổ của anh không thể nào che giấu, Cố Ngự Lâm chợt rất muốn ẩn mình chạy trốn,
trốn tới địa phương không người hay biết.
Không biết đi bao lâu, phảng phất như thời gian cũng dừng lại, anh dừng bước
trước một mảnh nắng ấm, ngẩng đầu nhìn trời chiều phía tây, lại lại nhìn mặt đường
đã thông xe, phất tay một cái, gọi một chiếc tắc xi.
“Này anh, chở tôi đến khách sạn gần đây.”
30 phút sau, tắc xi dừng lại ở bên đường, tài xế quay đầu lại nhận tiền từ tay
anh, nhìn khuôn mặt sa sút tinh thần của anh, do dự một lát mới lên tiếng:
“Tiên sinh, nghĩ thông một chút, chân trời chỗ nào không có cỏ thơm.”
Cố Ngự Lâm ngẩn người, không trả lời.
Ha ha, thì ra sự đau đớn của anh, đã đến trình độ người người cũng có thể cảm
nhận sao?
Tới khách sạn, đặt hành lý trong góc phòng, Cố Ngự Lâm đơn giản rửa mặt, liền
thả mình trên giường lớn.
Tha thứ cho anh giờ phút này không còn sức lực để suy nghĩ nữa, anh bây giờ, chỉ
muốn nghỉ ngơi thật tốt, dùng mộng cảnh dối trá tới hóa giải mệt mỏi của mình,
từ thân đến tâm.
Nhưng không nghĩ tới, thậm chí Chu công cũng không nguyện ý tiếp nạp anh. Trằn
trọc hồi lâu, nhưng vẫn không ngủ được, Cố Ngự Lâm không nhịn được ngồi dậy,
kéo qua cái áo vừa cởi ra bên giường, suy nghĩ một chút, lấy từ trong túi áo ra
mấy tờ giấy trắng, không biết anh đã bao nhiêu lần nhớ thương nhìn chúng.
Lá thư đầu tiên, cô nói cô nhớ anh, lá thư thứ hai, cô có quà tặng muốn tặng
cho anh, lá thư thứ ba, cô muốn anh nói vẫn thích cô, lá thư thứ tư, cô muốn
anh đến tìm cô...
Nhưng là, lá thư thứ năm…
Cầm một trang giấy cuối cùng này, anh đọc lại một lần lại một lần.
“Cố Ngự Lâm, em cũng không vĩnh viễn đứng tại chỗ, em cũng không biết, em còn
có thể đợi được bao lâu…
Cố Ngự Lâm, em còn đang đợi anh, nhưng nếu như có một ngày, bỗng nhiên em phát
hiện thay vì cứ mãi đau khổ chờ đợi anh, có lẽ, em sẽ lựa chọn buông tay. Cho
nên nhất định anh phải nhanh một chút, nhanh hơn nữa … tìm được em…”
Cho nên mới nói, lá thư thứ năm này, cũng đã báo trước cô sẽ buông tha, là như
vậy sao? Nhóc ngốc, rốt cuộc em vẫn không chờ đợi, rốt cuộc em vẫn thất vọng về
anh, rốt cuộc em… đã lựa chọn buông tha anh, đúng không?
Lá thư cuối cùng, thời gian cô viết thư và ký tên: ngày 27 tháng 4, thời gian
chưa tới hai tháng, duyên phận giữa anh và cô, thì ra là cũng chỉ thua kém nhau
một tháng này, đây chính là số mệnh của bọn họ, có đúng hay không?
Trên tờ giấy chợt nhỏ xuống một giọt lệ, trong suốt, in trên giọt lệ vốn đã khô
trên tờ giấy của cô, từ từ thấm vào, tan ra, sau đó khô lại.
Hiện tại, nước mắt của anh và cô, đã thành một thể rồi.
Anh ngưng mắt thật lâu nhìn giọt lệ tan ra kia, mu bàn tay nhẹ nhàng lau khóe mắt
ướt át.
Lệ nam nhi không dễ rơi, chỉ là chưa tới lúc đau lòng.
Anh nhẹ nhàng cười khổ, đầu lại đau kịch liệt, đồ ngốc, rốt cuộc em không cần
chờ đợi kẻ không biết trách nhiệm là anh nữa rồi, xa anh, em nhất định sẽ càng
thêm hạnh phúc, phải không? Chỉ cần