Old school Easter eggs.
Thanh Xuân

Thanh Xuân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325034

Bình chọn: 7.00/10/503 lượt.

iếng thở dài vô cùng rõ ràng, tâm tình vốn bối rối thoáng thoải mải trở lại.

Người nọ nghi ngờ nhìn anh, Cố Ngự Lâm mới phát hiện đối phương chính là người buổi sáng ở dưới lầu trong lúc vô tình đã mở cửa chống trộm giúp anh, liền khẽ gật đầu với cô.

Đối phương hơi sửng sốt một chút, mỉm cười thiện chí với anh, sau đó mở miệng hỏi: “Anh đến tìm Y Tuệ sao?”

“Y Tuệ?” Cố Ngự Lâm cũng sửng sốt, thế mới biết thì ra Tống Hàng Hàng ở cùng với Y Tuệ, trong lòng không khỏi có chút vui vẻ, anh nhẹ nhàng lắc đầu, “Không phải, tôi tới tìm Tống Hàng Hàng .”

“Tống Hàng Hàng?” Đối phương nghi ngờ hỏi ngược lại, “Anh nói là, cô gái ở cùng?”

“Đúng vậy, xin hỏi cô có biết họ đi đâu không? Tôi chờ một buổi sáng cũng không nhìn thấy người.” D@Đ@.L@Q@Đ

“Không biết.” Người nọ lắc đầu, giọng nói trở nên lạnh lùng, sau đó bước lên cầu thang.

Ngay lúc đến trước cửa, người nọ dừng bước, quay đầu nói với anh: “Anh đừng đợi nữa, ngày hôm qua có một người đàn ông tới tìm cô ấy cùng đứa bé kia, sau đó lúc chạng vạng tôi liền nghe thấy âm thanh ồn áo dưới lầu, lúc đi xuống đã thấy công nhân đến chuyển nhà rồi.”

Cô còn nói, “Cô gái đó, tuổi còn trẻ thế mà đã có con, cũng thật đáng thương, hiện tại cũng coi như có một nơi nương tựa tốt.” Lắc đầu một cái, bước vào cửa.

Cố Ngự Lâm sững sờ nghe xong lời của đối phương, ánh mắt đờ đẫn trong chốc lát liền khôi phục thanh minh, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, ánh mắt kiên định, anh thẳng tắp đứng trước cửa, cũng không rời đi.

Khi màn đêm buông xuống, lại lục tục có giọng nói người lên lầu, tuy nhiên từ tầng sáu trở xuống mà thôi, thẳng đến rất khuya, một người phụ nữ trung niên lên lầu, thấy Cố Ngự Lâm cạnh cửa, kinh ngạc hỏi anh có phải muốn thuê phòng hay không.

Rất rõ ràng, đối phương chính là chủ nhân phòng ốc, Cố Ngự Lâm cẩn thận hỏi thăm, xác nhận Tống Hàng Hàng thực sự đã rời đi, hơn nữa bà chủ nhà cũng không biết hai người Tống Hàng Hàng cùng Y Tuệ đi đâu, lúc này mới bất đắc dĩ rời đi nơi đó. D@Đ@.L@Q@Đ

Cứ như vậy anh chỉ gặp Tống Hàng Hàng thoáng qua, toàn trách anh, không nên bỏ qua cuộc gặp lại hôm qua. Anh thậm chí chỉ thấy một bóng lưng của cô đã cô khiếp nhược (*hèn yếu + sợ hãi) rời đi, người nhớ nhung hai năm, nhưng bởi vì nguyên nhân ấu trĩ như thế mà ngay cả khi nhìn thấy cũng không dám gọi với cô một tiếng. Giờ phút này, trong lòng Cố Ngự Lâm vô cùng tự trách.

Cũng may, hiện tại ít nhất biết được một tin tức rất quan trọng, đó chính là Tống Hàng Hàng ở chung với Y Tuệ, hơn nữa theo cách nói của bà chủ nhà, một năm nay, Tống Hàng Hàng vẫn luôn ở đây cùng Y Tuệ.

Về chuyện đứa bé, Cố Ngự Lâm không nghĩ ra, cũng không muốn suy nghĩ, tóm lại, anh lựa chọn không để mắt đến.

Trở lại khách sạn, trước tiên Cố Ngự Lâm liên lạc với Lí Mặc Khải vẫn còn ở Thành phố K, nhờ anh ta hỏi thăm cô gái gửi thư của Tống Hàng Hàng hiện tại có tin tức gì về cô không, sau đó lại gọi điện thoại cho mấy bạn học cao trung đã lâu không liên lạc, hỏi xem có ai có phương thức liên lạc với Y Tuệ hoặc là tin tức của Tống Hàng Hàng hay không, cuối cùng, anh do dự thật lâu, bấm số điện thoại đã có sẵn rất lâu trong di động: “Anh trai”.

Liên lạc kết quả là, Tiếu Tiếu đã rất lâu không có tin tức của Tống Hàng Hàng, số điện thoại của Y Tuệ đã có, nhưng khi gọi lại ngoài vùng phủ sóng, tin tức về Tống Hàng Hàng hoàn toàn không có ai biết, về phần cú điện thoại với người kia, đầu dây bên kia chỉ truyền đến tiếng báo tắt máy. D@Đ@.L@Q@Đ

Có người cung cấp cho anh số điện thoại cùng địa chỉ Diệp Nhất Đình, lại liên lạc không thành công, Cố Ngự Lâm chạy đến trường học cô, từ trong miệng bạn học của cô ấy mới biết được Diệp Nhất Đình cùng mấy người bạn cùng nhau ra ngoài du lịch, bảo là muốn theo đuổi thanh xuân, bước vào xã hội trước, sau mới điên cuồng một phen.

Có thể hay không, Tống Hàng Hàng cũng đi cùng bọn họ? Cố Ngự Lâm phỏng đoán như vậy, hơn nữa trong lòng lặng lẽ quyết định.

Thân thích Lâm Phi Cương từng trợ giúp anh khi còn ở Đại học B, trước kia đã từng mời anh sau khi tốt nghiệp thì đến hỗ trợ cho công ty anh ta, nhưng lại bởi vì anh không thích môi trường ở thành phố A mà vẫn cự tuyệt. Đêm trước khi Cố Ngự Lâm trở về nước, Lâm Phi Cương điện thoại cho anh, nói công ty anh ta đang chuẩn bị thiết lập chi nhánh công ty ở Bắc Kinh, lần nữa hỏi thăm anh có hứng thú gia nhập hay không, còn nói hành nghề công nghệ cần nhất chính là dám nghĩ dám làm, nếu như anh gia nhập, liền trực tiếp để anh làm quản lý bộ phận kỹ thuật. D@Đ@.L@Q@Đ

“Ở lại đây đi, ở lại Bắc Kinh!” Có một giọng nói vang vọng trong lòng anh, “Lần này, hãy để em đến tìm anh, để em đến tìm anh.”

Anh là nghĩ như vậy, hơn nữa cũng làm như vậy.

—————— tôi là tuyến phân cách một năm sau——————

Một năm sau.

“Tống quản lý?” Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

“Ai!” Tống Hàng Hàng còn chưa nâng đầu lên, trong giọng nói cũng đã chứ ý cười, “Ngải quản lý, anh cũng đừng đùa với tôi nữa!”

“Ha ha…” Đối phương dựa vào khung cửa cười đến vui vẻ, “Anh chỉ muốn biết, tiểu thư Tống Hàng Hàng của chúng ta có hài lòng với phòng làm việc mới k