heo thứ tự khom
thân thể xuống trang trọng hành lễ, bọn thái giám cung nữ quỳ lạy chỉnh tề.
"Mấy ngày nữa, nàng chính là Hoàng Hậu của ta,
duy nhất của ta." Hiên Viên Cô Vân ghé vào bên tai Nhược Khả Phi thì thầm.
Nhược Khả Phi thản nhiên ôn nhu nở nụ cười. Hắn vẫn là
đứa bé hồn nhiên tốt đẹp của mình trước kia, làm những chuyện như thế này mới
thật sự chính là giống hắn, tính trẻ con, tính trẻ con vô cùng, tất cả cũng chỉ
vì muốn mình ngồi một lần lên vị trí kia.
"A nha." Đi theo phía sau ở Hiên Viên Cô
Vân, Ảm Đạm nhìn thấy thế này, nhẹ nhàng cảm thán: "Thực uy phong, cảm
giác thật không tồi, như thế này bỗng dưng ta có chút muốn làm hoàng đế ."
Lời này vừa nói ra đổi lấy Vô Hồn lạnh lùng trừng mắt nhìn. Ảm Đạm đứng
thẳng, khẽ nhún vai, tỏ vẻ mình chỉ đùa.
Hiên Viên Cô Vân phân phó hạ nhân đem đoàn người Ảm
Đạm an bài ở lại sau Hành cung, mang Nhược Khả Phi đi trước.
Vô Hồn nhìn bóng dáng hai người biến mất thật lâu
không có rời ánh mắt. Bỗng nhiên, hai ngón tay đung đưa trước mắt hắn:
"Hồi hồn ." Ảm Đạm cười ác liệt ,
không ai nhìn thấy sâu trong đáy mắt của hắn thoáng hiện lên nét đau lòng.
"Lão ca chết tiệt!" Vô Hồn hừ lạnh một
tiếng.
Diêm Diễm đi ở phía trước: "Trong cung, hậu cung
bên kia đừng nên đến, những nơi khác muốn đi chỉ cần nói với ta một
tiếng."
"Được rồi, đi thôi." Ảm Đạm ách xì 1 cái,
tràn đầy không kiên nhẫn.
Hiên Viên Cô Vân lôi kéo Nhược Khả Phi lập tức trở về
tẩm cung của mình.
Trên giường rồng to như vậy, Hiên Viên Cô Vân cùng
Nhược Khả Phi nằm ở phía trên, mười ngón tay hai người đan xen nhau.
"Thực sợ nha." Hiên Viên Cô Vân sâu
kín phun ra, "Thực sợ
sẽ không còn được gặp lại tiểu Phi nhi của ta."
"Đây không phải đã gặp được sao?" Nhược Khả
Phi ghé vào trên lồng ngực của Hiên Viên Cô Vân, nhẹ nhàng cười.
"Nếu nàng mất, ta sẽ lôi kéo khắp thiên hạ chôn
cùng nàng." Hiên Viên Cô Vân vươn tay kia gắt gao ôm
chầm lấy Nhược Khả Phi. "Có ngươi chôn cùng thì tốt rồi, còn kéo khắp
thiên hạ." Nhược Khả Phi cười không
đến không thở nổi.
"Ha ha ~~" Hiên Viên Cô Vân cười, cùng Nhược
Khả Phi ở trên giường quấn quýt lấy nhau thành một đoàn.
"Thái Hậu nương nương đến." Ngoài cửa truyền
đến thanh âm lanh lảnh. Hai người đang cùng nhau đùa giỡn ngừng lại, cùng nhìn
đối phương, bạo ngược trong mắt của Hiên Viên Cô Vân bỗng
nhiên dâng lên mạnh mẽ, đơn giản là bởi vì hắn chợt nhớ tới Thái Hậu đã năm lần
bảy lượt muốn lấy tánh mạng của Phi nhi.
Khóe miệng Hiên Viên Cô Vân hiện lên ý cười tàn khốc,
Nhược Khả Phi nhìn thấy ngẩn ra, nhẹ nhàng lôi
kéo chéo áo của hắn, lại lắc lắc đầu. Hiên Viên Cô Vân cầm tay của Nhược Khả
Phi, cười cười, ý bảo tự mình hiểu được nên làm như thế nào.
Hiên Viên Cô Vân đứng dậy đi tới cửa, nhìn nụ cười giả
tạo trên gương mặt tinh xảo của Thái Hậu cảm thấy một trận phiền chán.
"Thái Hậu đến có chuyện gì?" Hiên Viên Cô
Vân lạnh lùng hỏi.
"Bổn cung nghe nói hoàng thượng đột nhiên xuất
cung, bây giờ trở về nên đặc biệt tới thăm." Thái Hậu mỉm cười, ở chỗ sâu
trong đáy mắt cũng đầy oán hận. Vì sao hiện tại biến thành như vậy?
"Thái Hậu nếu đã thấy được, mời trở về đi."
Khẩu khí của Hiên Viên Cô Vân băng lạnh làm cho Thái Hậu lại càng thêm oán hận.
"Bổn cung, là nghe nói Khả Phi đã trở về ."
Thái Hậu cười đến hiền lành như trước, "Bổn cung chỉ là muốn vội tới đề
nghị với hoàng thượng, phong Khả Phi làm quý phi." Trong lòng Thái Hậu
tính toán mạnh mẽ, hoàng thượng phí nhiều công sức đem người đàn bà kia tìm trở
về, có thể thấy được đối với nàng coi trọng như thế nào, nếu mình không thuận
nước giong thuyền, đề nghị phong Nhược Khả Phi làm quý phi, thân phận của nàng
ta đê tiện như vậy, phong làm quý
phi đã là vinh quang cùng bố thí rất lớn.
"Không nhọc Thái Hậu lo lắng, trẫm muốn lập Phi
nhi làm hậu." Lời nói của Hiên Viên Cô Vân uy nghiêm mạnh mẽ, không hề có
chút cho phép cự tuyệt.
Thái Hậu mở to hai mắt, không thể tin nhìn vẻ mặt lạnh
như băng của Hiên Viên Cô Vân trước mắt, làm sao có thể? ! Làm sao có thể? ! Nữ
nhân đê tiện kia làm sao có thể làm
Hoàng Hậu? Đây là làm bẩn huyết thống của hoàng thất! Đây là nhục nhã đối với
chính mình ! Làm sao có thể như
vậy? ! Còn có, mình trước kia luôn tìm mọi cách làm khó dễ nàng ta, nếu nàng ta
là lên làm Hoàng Hậu, về sau sẽ đối đãi với mình như thế nào? !
"Không thể, hoàng thượng, lễ pháp này không hợp,
hoàng thượng, thỉnh cân nhắc, làm sao có thể a?" Thái Hậu có chút khàn cả
giọng, cố gắng khuyên bảo .
"Đã nói, không nhọc lòng Thái Hậu lo lắng, trẫm
luôn đúng mực." Hiên Viên Cô Vân không kiên nhẫn nhíu
mày, "Thái Hậu mời trở về đi."
"Hoàng thượng, nếu hoàng thượng cứ khư
khư cố chấp, Bổn cung, Bổn cung liền. . . . . ." Thái Hậu nhìn cây cột to
lớn màu đỏ thắm bên cạnh cửa, cắn cắn môi, đè nén nói, "Bổn cung sẽ lấy
cái chết để can gián."
"Xin cứ tự nhiên." Ngắn ngủn bốn
chữ phun ra từ đôi môi khêu gợi của Hiên Viên Cô Vân, trong mắt cũng là vô tận
khinh bỉ.
Thái Hậu há to miệng, trừng lớn mắt, ngơ ngác nhìn
người trước mắt lạnh lùng, đây, đây là Cửu