, đều là hắn cam tâm tình nguyện -.
“Ngày mai. . .” Vãn Thanh muốn nói lại thôi, một người vốn có một thân tuyệt kỹ, đột nhiên không còn chút võ công nào, lúc này hắn không coi chuyện đó ra gì, nhưng đến lúc nguy nan, thật sự có thể không hối hận sao?
Những lời này, nàng không nói được ra lời.
Nhưng, khó chịu buồn bực lại lắng đọng trong lòng, càng thêm lợi hại.
“Ngày mai, nàng có thể thoát khỏi Hỏa Hàn Độc đáng ghét, không bao giờ … phải chịu đau đớn vì độc phát nữa , nhớ kỹ, đây là chuyện không hối hận nhất của Phượng Cô ta suốt một đời này.” Phượng Cô cười một tiếng mà nói, trong đôi phượng nhãn chỉ có sự kiên định .
“Được rồi, gần đây Thanh nhi luyện võ công thế nào rồi ?” Phượng Cô giống như lơ đãng … hỏi.
Vãn Thanh dựng ngược lông mày, có chút ngượng ngùng, mặc dù nàng đã rất cố gắng , nhưng vì Hỏa Hàn Độc ở trong cơ thể, khiến thân thể của nàng yếu đến mức không thể yếu hơn, dù có dụng tâm luyện tập, nhưng khí lực không đủ, nội công bạc nhược, mọi chiêu thức học được chỉ là hoa chiêu, chỉ có thể múa cho đẹp mắt, không phát huy được chút uy lực nào.
So với lúc nàng còn ở bên Ngân Diện thì còn tệ hơn.
“Hồng Thư dạy rất khá, nhưng tư chất ta quá kém, luyện tập không được tốt lắm.” Vãn Thanh cố gắng nói một cách uyển chuyển hàm xúc.
Phượng Cô cũng cười một tiếng, như thể đọc được hết ý nghĩ trong đầu nàng: “Chỉ vì thân thể nàng quá kém, lại không luyện tập nội công tâm pháp thích hợp, chỉ tập một ít quyền cước và đao kiếm khoa chân múa tay, tất nhiên là không được tốt lắm, sau khi giải được Hỏa Hàn Độc, sẽ không thế nữa .”
Phượng Cô nói với vẻ hàm xúc ý tứ.
Vãn Thanh gật đầu: “Uhm.” Từ sau khi bước chân ra giang hồ, nàng dần dần hiểu tầm quan trọng của võ công –, nàng không cầu đả thương người, chỉ cầu có thể bảo vệ bản thân, không liên lụy đến người khác, như vậy là đủ rồi.
Nhẹ nhàng cầm tay nàng, chỉ lên vầng trăng kiều diễm trên bầu trời, Phượng Cô nói: “Nhìn xem, ánh trăng đêm nay thật mỹ lệ, bộ dạng Thanh nhi lại u buồn như vậy –, chẳng phải là cô phụ cảnh đẹp ngày lành thế này sao.”
“Không bằng, chúng ta ngâm thơ thì thế nào?” Phượng Cô đột nhiên hăng hái, hưng phấn nói.
Vãn Thanh quay đầu nhìn, đôi mắt trong suốt như chứa đựng ánh trăng, hỏi: “Ngâm thơ thế nào?”
“Hôm nay Phượng mỗ liền cả gan cùng Vân Quốc tài nữ tỷ thí một phen, mượn ánh trăng, chúng ta ngâm thơ có chữ “nguyệt”, xem ai có thể ngâm nhiều hơn, người này nối tiếp người kia thì như thế nào?” Phượng Cô hài hước nói, nhếch đôi môi mỏng tạo thành một nụ cười, dưới ánh trăng sáng tỏ, có vài phần xuất trần, cùng với sự vui vẻ hiếm hoi, làm cho ai nhìn cũng phải lưu luyến.
Vãn Thanh khẽ mở đôi môi: “Được, ta tới một câu, minh nguyệt kiểu dạ quang, xúc chức minh đông bích.”
“Của ta là: minh nguyệt hà kiểu kiểu, chiếu ngã la sàng vi.” Phượng Cô cười một tiếng nói.
“Tài vi hợp hoan phiến, đoàn đoàn tự minh nguyệt.”
“Minh nguyệt xuất thiên sơn, thương mang vân hải gian.”
“Ngã ca nguyệt bồi hồi, ngã vũ ảnh linh loạn.”
“Canh thâm nguyệt sắc bán nhân gia, bắc đấu lan kiền nam đấu tà.”
“Trần trung kiến nguyệt tâm diệc nhàn, huống thị thanh thu tiên phủ gian.”
…
Vãn Thanh được xưng tài nữ, tuyệt không phải là hư danh, một chùm câu thơ thật dài, chậm rãi bay ra cùng thanh âm linh lung của nàng, mềm mại, yếu ớt.
Về phần Phượng Cô, cũng không kém nửa phần, bình thường hắn phương hành thiên hạ, võ phách quần hùng, nhưng đến khi ngâm thơ thì đúng là tài tử chính hiệu.
Phượng Cô dùng đôi mắt hẹp dài nhìn cô gái trước mắt, xinh đẹp yêu kiều, cười rất thỏai mái, thanh thuần nhã trí, trong lòng hắn sinh ra rất nhiều cảm thán, hắn bỏ qua nàng trong lúc nhất thời, may mắn vẫn chưa lỡ mất cả đời.
Nghe được nàng ngâm một câu trần trung kiến nguyệt tâm diệc nhàn, huống thị thanh thu tiên phủ gian, hắn nhẹ nhàng cầm bàn tay trắng nõn của nàng, chầm chậm nói: “Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì.”
Ánh mắt ôn nhu như nước, mang theo tình ý và yêu thương say đắm, làm cho người đối diện như muốn chết chìm trong đó.
Trái tim Vãn Thanh, bắt đầu đập loạn nhịp, trong lòng, bốc lên một tia nhiệt khí, như muốn luộc chín nàng, thật may mắn buổi đêm trời tối, mới có thể giấu đi sắc mặt, nếu không thì ai cũng nhìn ra nàng đang đỏ mặt.
Trong lòng Phượng Cô như có con cuồng mã nhảy loạn, tâm tình hắn lúc này như của một thiếu niên mới lớn, sự cuồng loạn trong lòng khiến hắn, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, kề đôi môi mỏng về phía nữ tử bên cạnh.
Hai đôi môi chạm nhau, cho dù lúc này có cả ngàn bông tuyết tung bay, thời tiết lạnh lẽo vô cùng, nhưng hai đôi môi thì nóng bỏng như lửa -, đó là sức mạnh trái tim, sưởi ấm thiêu đốt cả hai người
Môi Phượng Cô trăn trở chạm nhẹ lên môi Vãn Thanh, đầu lưỡi, không tự chủ được nhẹ nhàng đi vào, hấp thu ôn hương của nàng, ngọt ngào mềm mại, khiến hắn như muốn bay lên thiên đường
Phượng Cô khẽ cắn nhẹ nhàng, nụ hôn nhẹ nhàng mềm mại, mang theo tình đầu ý hợp không thể thay thế.
Cả người Vãn Thanh, bắt đầu run rẩy, có chút mất tự chủ, có chút hoảng có chút loạn, có chút không biết làm sao, còn có …. s