một người trầm tĩnh, lần này hắn muốn cho Phượng Cô một sự đả kích trí mạng –, thế nên, hắn phải tính toán thật chu đáo, để nắm chắc phần thắng.
“Không bằng chúng ta cứ liều xông thẳng vào, dù võ công Phượng Cô có cao tới đâu, chúng ta cũng có tận 4 người, hắn cũng chưa chắc đã là đối thủ!” Tuyết Tâm cả giận nói, cô ta cũng không tin, Phượng Cô có thể có nhiều năng lực đến thế.
“Không được làm chuyện lỗ mãng, ta hận hắn hơn bất kỳ ai trong hai ngươi, vì hận hắn, mới phải tính kế thật kỹ!” Mộ Dung Kiềm nói, năng lực của Phượng Cô –, hắn rõ ràng hơn bất kỳ ai, chiến dịch ở Lạc Nhật Nhai , hắn biết rõ, Phượng Cô cùng hắn quyết đấu, căn bản vẫn chưa dùng hết bản lĩnh.
Hơn nữa Phượng Cô từng ở trên Thiên Sơn luyện thành Hàn Băng Thần Công, nếu Phượng Cô thực sự chưa mất nội công, chỉ sợ rất khó đối phó.
Cho nên lúc này, phải làm rõ chuyện hắn đã mất nội công hay chưa!
“Vậy ngươi nói phải làm gì bây giờ?” Tuyết Tâm vội vàng nói, cô ta không tin 4 người cùng liên thủ, vẫn chưa đối phó được với Phượng Cô, cứ chờ như vậy, căn bản là yếu thế!
Cô ta …không thích thế!
“Chuyện…này sẽ có biện pháp -, để ta nghĩ đã!” Mộ Dung Kiềm nói. Lúc này hắn mới chú ý, Tà Phong đứng một bên từ nãy đến giờ chưa từng mở miệng nói câu gì.
Liền hỏi: “Tà Phong, ngươi có ý kiến gì không?”
“Không. . . Không có.” Tà Phong nói, có một số việc, hắn không biết có nên nói hay không, bởi vì, Tuyết Tâm nói kiểm tra Vãn Thanh không có nội công, nhưng tối qua khi mới đến , hắn rõ ràng cảm thấy Vãn Thanh tỏa ra tinh khí, mắt lóe tinh quang, là tướng của kẻ có nội công cao thâm.
Nhưng, Vãn Thanh vì tin tưởng hắn mới không ẩn giấu trước mắt hắn, hắn làm sao có thể lợi dụng sự tin tưởng của nàng? !
Hoàn toàn không thể -.
“Ngươi có chuyện gì vậy?” Mộ Dung Kiềm thấy lời của Tà Phong có chút mơ hồ, trong lòng liền nghi hoặc, nhưng vẫn cười nói như trước, bầy ra dáng vẻ một huynh trưởng ân cần.
“Không có gì, nghĩa huynh.” Tà Phong kiên định lập trường, lặp lại lần nữa. Hắn, không thể lợi dụng lòng tin của Vãn Thanh -.
“Không có việc gì là tốt rồi! Việc này ngày mai chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn! Đêm cũng khuya rồi, tất cả mọi người đi ngủ cho sớm đi!” Mộ Dung Kiềm nói, nhưng trong lòng đang âm thầm suy tính.
Nhìn mọi người đi hết rồi, hắn đột nhiên đẩy cửa ra, đi về phía một sương phòng cách đó không xa.
Gian sương phòng đó, là sương phòng của Tuyết Tâm –.
Hắn mới âm thầm đi đến trước cửa, thanh âm của Tuyết Tâm bên trong đã chậm rãi truyền ra: “Ai!”
“Là ta.” Mộ Dung Kiềm đáp.
Cửa mở ra, Mộ Dung Kiềm đi vào, lẳng lặng đóng cửa.
“Chuyện gì?” Tuyết Tâm hỏi, Mộ Dung Kiềm đêm khuya đến tìm, nhất định là có việc -.
“Ta muốn hỏi ngươi chuyện này cho rõ ràng.” Mộ Dung Kiềm nói.
“Chuyện gì? Ngươi hỏi đi!” Tuyết Tâm nói.
“Trước kia ngươi từng nói, Phượng Cô vì Vãn Thanh, biết là luyện Hàn Băng Thần Công sẽ có kết cục đấy, vẫn kiên trì luyện, là một người si tình hiếm thấy?”
“Đúng vậy.” Tuyết Tâm đáp, rồi sau đó ngẩng đầu nhìn hắn, có chút không giải thích được: “Tại sao đột nhiên ngươi lại hỏi điều này?”
“Hắn thật sự yêu cô ta sâu sắc?” Mộ Dung Kiềm lại hỏi, dường như đối với hắn vấn đề này cực kỳ quan trọng.
“Cái…này ta dám khẳng định, ngươi chưa nghe Bạch Vân Yên kể, Phượng Cô vì cô ta, đã nỗ lực thế nào, mặc dù ta không nhìn thấy tận mắt, bất quá trên Thiên Sơn, hắn đối với cô ta thế nào, ta thấy rất rõ ràng.” Tuyết Tâm cười nói, đối với sự si tình của Phượng Cô - , nói thật, ban đầu cô ta có chút cảm động, chỉ bất quá, hắn không truyền nội công cho cô ta, lại truyền cho kẻ khác, đối với cô ta đó là tội ác tày trời , cô ta không thể tha thứ dễ dàng.
“Nếu vậy, vì Vãn Thanh, hắn có thể nguyện ý vứt bỏ cả mạng sống?” Mộ Dung Kiềm trầm tĩnh hồi lâu, đột nhiên nhẹ nhàng hỏi một câu, khóe miệng, tạo thành một nụ cười âm độc tột cùng.
“Ngươi dự định. . .” Tuyết Tâm kinh ngạc ngẩng đầu, không thể ngờ, Mộ Dung Kiềm còn muốn sử dụng thủ đoạn như vậy.
Mộ Dung Kiềm đưa tay lên suỵt, cắt lời Tuyết Tâm: “Môn chủ, thiên cơ bất khả lộ, chỉ cần trong lòng ta và ngươi đều hiểu là được rồi!”
Vừa nói vừa cười lớn đẩy cửa nghênh ngang đi ra.
Phượng Cô, ngay cả khi đã thay đổi.
Cuối cùng vẫn là kẻ si tình, nhất định, sẽ chết vì tình!
… … … . . .
Trời tối đen, hương quế xông vào mũi.
Mấy ngày trước, Phượng Cô sai người chuyển một lượng lớn quế hoa vào vườn để chuẩn bị bữa tiệc, nhưng cũng không quên chuyển một lượng lớn không kém vào Nam Phượng Viên. Trong đêm yên tĩnh, gió thu thổi nhẹ, mang theo khí tức an hòa trong lành, mùi quế man mác, làm cho cả thể xác và tinh thần đều được thả lỏng .
Cõi lòng nặng tâm sự của nàng đã bình phục hơn rất nhiều, đã trải qua nhiều chuyện như vậy, lúc này nàng đã không còn cố chấp nữa .
Có lẽ, có đôi khi, cố chấp quá chỉ khiến bản thân phải khổ.
Nàng cười một nụ cười yếu ớt mà đẹp như hoa, nhìn bầu trời không trăng.
Lúc này, nàng đột nhiên cảm thấy bên cạnh dường như có một ánh mắt đang nhìn nàng chăm chú, như ánh mắt của loài lang sói.
Nàng nheo mắt nhìn bốn phía, cuối cùng cũng nhìn thấy trong rừng quế hoa, một t
