ấy, cô biết, cô luôn biết.
Cô cố gắng nén chịu cơn đau, nhịn tới mức trán toát mồ hôi, đau
tới mức cảm giác gần như tê liệt. Không biết đã qua bao lâu, ý
thức dần trở về, cô đặt lòng bàn tay lên ngực, cảm nhận được
nhịp đập yếu ớt, cô thở phào, lau mồ hôi trên trán, dựa vào
cảm giác, đoán rằng mình đang ở trong phòng. Cô tìm tới
giường, sờ thấy đối tượng Chồng – Vợ, đây là phòng anh trai.
Cô cười khẽ, ôm tượng sứ trong lòng, xoa nhẹ. Đây là quà sinh
nhật cô tặng anh năm anh mười tám tuổi, trước khi anh đi Đài Bắc học; sau đó, cô chưa từng vui vẻ. Sự ra đi của anh đã mang theo
tiếng cười trong cuộc đời cô.
“Tỉnh rồi à?” Giọng Thẩm
Hàn Vũ vọng vào từ ngoài cửa, cô đặt tượng sứ xuống, giơ tay
để anh ôm lên xe lăn, anh thuận tay vuốt mái tóc dài của cô.
“Cắt đi có được không ạ?” Cô nghiêng đầu hỏi.
“Đang đẹp, cắt làm gì?” Mười ngón tay thon luồn qua mái tóc dài như con thoi. “Tết tóc hay buộc đuôi ngựa?”
“Buộc đuôi ngựa.” Cô trả lời, rồi tiếp tục: “Đỡ phiền anh.”
“Lại bắt đầu khách khí với anh rồi, Thẩm tiểu thư.” Chải đầu xong, anh đẩy cô vào phòng tắm, lấy khăn ướt lau mặt cho cô. “Không
cho cắt, anh không thấy phiền chút nào.”
“Để em tự làm!”
Thẩm Hàn Vũ giúp cô túm tóc cao lên: “Có việc cứ gọi anh một tiếng.”
Anh tiện tay dọn dẹp lại căn phòng. Bao năm không về, bụi chất đầy như núi, rất nhiều chỗ cần quét dọn.
Thẩm Thiên Tình thở dài. Cô biết mình là gánh nặng. Một người đàn ông như anh mà phải làm những việc sinh hoạt thường ngày cho
cô: giặt quần áo, nấu cơm, còn cô chẳng giúp được gì, vì anh
nói cô là niềm vui duy nhất của anh…
©STENT
Nhưng thực sự có đáng không? Vì niềm vui ngắn ngủi này, anh đã trả một cái giá quá lớn…
“Ngơ ngẩn gì thế? Anh làm chút cơm, sau khi ăn xong, anh đưa em đi dạo xung quanh, lâu rồi không về, em muốn đi nơi nào trước?”
Nhét bát đũa vào tay cô, Thẩm Hàn Vũ không ngừng gắp thức ăn cho cô.
“Em muốn đi ra con rạch mà hồi nhỏ anh thường bắt con cá bụng to cho em.”
“Được, có điều bây giờ chắc chẳng còn cá bụng to mà bắt nữa.” Thời đại tiến bộ, môi trường thiên nhiên bị phá hủy gần hết, đến
nông thôn mộc mạc cũng không thoát.
“Đúng vây…” Cô thất vọng lẩm bẩm. Những hồi ức quý báu như thế đều dần biến mất, không lưu giữ nổi.
Thẩm Hàn Vũ nhìn sự vắng lặng trong đáy mắt cô, không nén được
liền lập tức đổi sang giọng điệu vui vẻ: “Đúng rồi, vừa nãy
cô hàng xóm tới giúp anh quét dọn nhà cửa, còn cho anh biết,
tuần sau là lễ đầy tháng con trai của cậu Đại Mao nhà cô ấy,
muốn mời chúng ta sang uống rượu mừng. Em còn nhớ Đại Mao
không? Cậu chàng hơn em hai tuổi, thường bắt nạt em tới mức
khóc hu hu chạy về nhà mách anh đấy!”
“Em vẫn còn nhớ,
anh ta rất lỗ mãng, lúc nào cũng trêu chọc em, em từng thề ít
nhất một nghìn ba trăm năm mươi lần không thèm để ý anh ta nữa.
Không ngờ anh ta kết hôn rồi, không biết bây giờ anh ta còn kéo
bím tóc của con gái, hắt nước vào người ta nữa không…”
Anh cười khẽ: “Nếu bây giờ còn tệ thế, có thể thấy anh ta chẳng tiến bộ tí nào.”
“Đúng rồi, em muốn trêu anh ta, kể cho vợ anh ta biết chuyện xấu trước kia.”
“Em đừng có thất đức thế, ai lại đi phá hoại nhân duyên của người ta, cẩn thận kẻo bị báo ứng đấy!”
“Không sao, nếu có báo ứng cứ tới tìm anh.”
“Liên quan gì tới anh?”
“Em là em gái anh, anh không gánh vác cho em thì ai gánh vác?”
“Em giỏi lắm. Thẩm Thiên Tình! Bản thân làm điều thất đức, còn muốn kéo anh xuống nước.”
Cô lè lưỡi: “Đáng đời, ai bảo anh là anh trai em?”
Nói nói cười cười, họ ăn xong bữa sáng.
Anh đưa cô đi qua từng địa điểm tạo nên ký ức thời niên thiếu của
họ, nhớ lại từng việc xảy ra ở từng nơi, rồi tựa vào nhau
dưới cây khế trong đêm, ngắm sao qua đôi mắt anh, sáng biết bao,
cho tới khi cô ngủ trong vòng tay anh.
Nếu anh rời khỏi
nhà, cô sẽ đốt một ngọn nến, lặng lẽ chờ anh trong góc sân
với ánh sao rực rỡ; lúc anh về luôn mang một bó hoa ngải tiên
dại cho cô, để hương thơm đại diện cho sự hạnh phúc này bay vào giấc mơ của cô mỗi đêm.
Khi rảnh rỗi, anh sẽ gối đầu
lên chân cô đọc sách, còn cô chăm chỉ đan chiếc khăn màu vàng
nhạt với tốc độ như rùa bò.
Cô nói muốn đan khăn cho anh, còn nhờ cô hàng xóm dạy cách đan.
Anh nói, với tốc độ của cô, đợi cô đan xong thì đã mùa hè rồi!
Cô cười, đáp lại anh: “Không sao, em có thể giữ lại hơi ấm của em, sang năm anh không sợ lạnh nữa.”
Cô không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào cảm giác, cách đan quá
phức tạp, cô không là