Teya Salat
Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211604

Bình chọn: 9.5.00/10/1160 lượt.

đối kiếm cùng nàng,

không kịp tận mắt nhìn thấy cây anh đào ta trồng cho nàng nở hoa. Điều duy nhất

ta có thể làm chính là lại nhìn dung nhan nàng một lần nữa.

Nửa đời trước của ta không nói

cực kì phú quý, cũng coi như cẩm y ngọc thực. Cha mẹ yêu thương gia cảnh hậu

đãi, có thể nói là không biết nỗi khổ của nhân gian.

Nói là nửa đời trước, kỳ thật

từ khi ta nhớ chuyện tính ra cũng bất quá ngắn ngủi mấy năm. Vào năm ta chín

tuổi, đã xảy ra họa khuynh tộc. Nam tử trưởng thành của Cố gia toàn bộ bị tử

hình tại chỗ, nữ tử sung quân làm nô. Cha ta hàm oan mà chết, nương ta lưu lạc

không rõ tung tích. Mà ta vì chưa đến nhược quán (hai mươi tuổi) bị bán ngay tại chỗ.

Ta đứng trong một đống dân đen,

áo không đủ che thân mặt mày xanh xao, giống như gia súc bị người chọn đến lấy

đi. Khi đó ta mới hiểu được, khi một người cực kỳ đói, tôn nghiêm đã không còn

quan trọng. Ta nghĩ, chỉ cần có thể sống sót, nhục nhã như vậy thật sự không

coi là cái gì.

Chỉ cần còn sống liền có hi

vọng.

Mua ta là một nam tử trung niên

khuôn mặt nghiêm túc. Ông ta mang ta đến một nơi hoa mọc đầy núi, dòng suối vờn

quanh. Ta còn hoài nghi đây là thế ngoại đào nguyên. Nhưng sau lại ta mỗi ngày

học ẩn nấp, học ám sát, thậm chí học làm sao trong thời gian ngắn nhất tự sát,

để tránh ám sát thất bại lưu lại người sống. Ta mới hiểu được, chỗ thế ngoại

đào nguyên này chỉ là một tòa ảo ảnh lướt qua giây lát.

Trong tất cả những đứa trẻ tham

dự huấn luyện, ta là nhiều tuổi nhất. Chúng ta cùng ngủ cùng ăn, thân như người

nhà. Tất cả đứa nhỏ đều gọi người mua ta là Phàn thúc. Ông ấy dạy chúng ta võ

công, một câu hay nói nhất với chúng ta là: "Mỗi người các ngươi đều là

một thanh kiếm." Ta nghĩ ta hiểu ý của ông ta. Kiếm là vật chết, chúng ta

không cần có tư tưởng, có cảm tình, chúng ta chỉ cần phục tùng mệnh lệnh đoạt

mạng người.

Nhưng cơ hồ tất cả bọn trẻ đều

coi những lời này là khích lệ, vì thế càng thêm cần cù luyện tập võ công. Nhưng

ta từ khuôn mặt trầm tĩnh, trong ánh mắt lạnh như băng của nàng thấy được không

đồng ý.

Lúc đầu, nàng là đứa nhỏ duy

nhất bất kỳ kẻ nào hỏi tên cũng không trả lời. Sau lại ta mới biết được, tên

của nàng với ta mà nói là một lời nguyền, không phải giam cầm nàng, mà là bản

thân ta.

Cho nên, lần đầu tiên nàng nói

chuyện với ta, ta kinh ngạc. Đó là đêm trước ngày chúng ta phải đi xuyên qua

rừng rậm lớn trong vòng mười ngày. Chờ đợi chúng ta có vô số độc xà mãnh thú,

cơ quan cạm bẫy. Nàng nói với ta: "Ta cần ngươi giúp. Ngươi có thể cự

tuyệt. Ta thể lực không tốt, có lẽ sẽ liên lụy ngươi." Trong ấn tượng,

nàng chưa bao giờ nói nhiều như vậy với bất kì kẻ nào. Ta hiểu được nàng là xin

giúp đỡ, hơn nữa nàng không chút che giấu tới tìm ta, đơn giản là trong tất cả

đứa trẻ, võ công của ta tốt nhất.

Ta hỏi nàng vì sao khi bị những

đứa nhỏ khác khi dễ không cầu trợ. Nàng đáp rất đơn giản: "Bởi vì như vậy

sẽ không chết." Ta nghĩ chúng ta là giống nhau, trôi nổi trong đời chỉ vì

giãy giụa cầu sinh, vì thế ta đồng ý.

Sự thật chứng minh nàng vẫn

chưa liên lụy ta. Chúng ta thay phiên gác đêm cho đối phương, nàng thực nhạy

bén linh hoạt, cơ hồ đối với nguy hiểm có một loại nhạy cảm trời sinh. Thậm chí

khi đối mặt với một con hổ lớn, nàng còn mạo hiểm dùng bản thân thu hút lực chú

ý của con súc sinh kia, mới khiến ta có cơ hội ra tay. Nguy hiểm qua đi, ta

nhìn nàng vẻ mặt kinh hoảng chưa yên, hỏi nàng: "Sợ sao?" Nàng không

chút do dự gật đầu, lại nói: "Nhưng không làm như vậy, hai chúng ta đều

không sống được." Lúc nàng nói những lời này sắc mặt trắng bệch, hai chân

còn run. Ta phất đi lá khô trên tóc nàng, nhẹ giọng nhắc lại với nàng:

"Không có việc gì."

Từ đó về sau, chúng ta giúp đỡ

nhau thông qua mỗi một lần khảo hạch, dần dần hình thành một loại ăn ý, thậm

chí có đôi khi trao đổi một ánh mắt đã có thể hiểu được đối phương suy nghĩ gì.

Sau lại chúng ta dần dần quen đem sau lưng của mình giao cho đối phương. Nàng

ngẫu nhiên cũng sẽ cười với ta, kêu tên ta. Mỗi khi nàng gọi ta Cố An, ta cảm

thấy mình cũng không phải là cô độc.

Ta chưa bao giờ gặp qua cô gái

cứng cỏi như nàng. Nàng sẽ ở đêm dài yên tĩnh một lần lại một lần luyện kiếm.

Ban ngày huấn luyện vừa khổ lại mệt, cũng không nghe nàng oán giận một tiếng.

Buổi tối, nàng nằm bên cạnh ta, lại có thể nghe được một hai tiếng rên rỉ trong

mộng. Có lẽ bởi vì tuổi còn nhỏ, hoặc là căn bản không được dạy dỗ về phương

diện này, nàng tựa hồ không hiểu nam nữ đại phòng, ở trước mặt ta cũng không

biết kiêng dè. Có khi trong lúc vô ý ta nhìn thấy vết thương xanh tím trên

người nàng, hận không thể lấy thân thay thế. Ta nghĩ, đây là thương tiếc.

Sinh nhật mười bốn tuổi của ta,

nàng hỏi ta muốn lễ vật gì. Ta nói ta muốn biết tên thật của nàng. Nàng nói:

"Ta tên là Mạc Hi." Hi ý là ánh sáng, ta cảm thấy mình bảo vệ nàng,

chính là hi vọng. Ta gọi nàng là Hi Hi, chính là ánh sáng trên ánh sáng.

Sau lại là sinh nhật mười hai

tuổi của nàng, mười hai tuổi đã xem như đại cô nương. Ta nghĩ cô nương trên đời

này đều thích h