ng phải là người yên lặng như mọi người thấy, thậm chí cô còn là
người rất ồn ào náo nhiệt.
Lâm Hướng học đại học Bắc Kinh, sau khi
tốt nghiệp đã định cư ở thành phố S để phát triển sự nghiệp, anh ở đây
đã bốn năm, kể lại những chuyện rất buồn cười về ngôn ngữ hồi mới đến
đây. Lộ Nghiên cảm thấy rất đồng cảm, khi mới lên đại học, cô bị tiếng
địa phương làm cho dở khóc dở cười, tuy cô nghe thấy rất hay, nhưng
nghĩa của nó lại rất mơ hồ, thật sự khiến cô phát điên.
Lộ Nghiên thích căn cay, cảm giác rất
thích thú thoải mái, nhưng hai người con trai trước mặt lại rất ít hạ
đũa, nhất là Trần Mặc Đông, bát cơm ít nhìn thấy đáy, đồ ăn trên bàn lại không thấy một chút dầu cay nào. Ở trước mặt hai người này không được
thoải mái ăn, nhìn mỹ vị trước mắt, cô chỉ có thể thở dài. Lúc này sự dè dặt cẩn thận quan trọng hơn, Lộ Nghiên nhắc nhở chính mình, nhưng một
bàn mỹ vị kia quả là đáng tiếc.
*******************
Lộ Nghiên chậm rãi đi kiểm tra trên đại sảnh, tốc độ đi của cô cũng giống hôm cô về nhà sau bữa ăn đó.
Hôm đó Lộ Nghiên kiên quyết tự mình về
nhà, hạ sách mới dùng đến sự làm phiền của Lâm Hướng, nhưng không ngờ
tính toán của cô sai lệch, hành động của Trần Mặc Đông không cho cô cơ
hội để nói, khiêm tốn đỡ cô đứng dậy, có vẻ như hai người sẽ cùng rời
đi, mà Lâm Hướng đã tự lái xe đi rồi.
Lộ Nghiên thầm kêu trong lòng, đôi chân dài như vậy sao lại có thể đi chậm như thế.
Trần Mặc Đông rất lịch sự cùng cô vừa đi
vừa nói chuyện, không để hai người rơi vào xấu hổ, khi đề tài khó tiếp
tục thì anh lại tự nhiên chuyển sang đề tài khác. Lộ Nghiên có chút bội
phục anh đã vận dụng tinh thần đàm phán vào trong đối thoại cuộc sống,
nhưng đâu phải chỉ có một chữ mệt. Đúng là trên lãnh đạo còn có lãnh
đạo, cô cảm thấy thật sự rất áp bức, ít nhất sau khi Lộ Nghiên về nhà,
đã ngồi trên ghế sô pha vẫn phải ấn chặt tim mình rất lâu mới làm cho
cảm giác căng thẳng kia biến mất.
Khi cô đi đến cửa xoay thì gặp hai mẹ con đi vào, bé trai khoảng 7, 8 tuổi, làn da trắng mịn, xinh trai, giống
một hoàng tử đáng yêu, từ nhỏ Lộ Nghiên đã thích búp bê, khi bé cô có
không dưới năm con búp bê Sơn Trại, cô còn cho chúng mặc quần áo, tự
mình làm váy, nhờ bà nội làm quần cho búp bê, tay nghề thủ công của bà
rất tinh xảo, những chiếc quần được làm ra rất đẹp. Hồi nghỉ hè năm ba
đại học, Lộ Hi tặng cô một con búp bê thật sự, Lộ Nghiên rất trân trọng, đến kì nghỉ hè năm tư đại học, Thẩm Nham lại tặng cô một con búp bê
được bán ra với số lượng hạn chế, Lộ Nghiên thích đến mức không rời tay.
Mẹ của cậu bé đề nghị Lộ Nghiên chăm sóc
đứa trẻ một lát để bà đi làm thủ tục, người mẹ là người Nhật, Lộ Nghiên
nghe phát âm tiếng Anh không rõ của bà cảm thấy bất lực, nhưng cuối cùng cũng hiểu được cơ bản, thở nhẹ nhõm.
Tuy Lộ Nghiên thích trẻ con, nhưng không
biết nên dỗ trẻ con thế nào, nhất là trẻ con nước ngoài, Lộ Nghiên đưa
cậu bé đến khu nghỉ ngơi, để cậu bé ngồi xuống, còn mình ngồi xổm trước
mặt cậu bé, nói chuyện với cậu bé bằng tiếng Anh.
“Cháu có muốn ăn socola không?” Lộ Nghiên lấy thanh socola từ trong túi ra lắc lắc trước mặt cậu bé, nhưng cậu bé hoàn toàn không để ý, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt Lộ Nghiên.
“Vậy cho cháu kẹo này…” Lộ Nghiên lại móc túi kẹo từ trong túi ra, cậu bé vẫn không để ý.
Hai tay Lộ Nghiên cầm hai thứ ăn vặt
trong không trung, vẻ mặt cũng thôi cười, sau đó lại tươi cười: “Cháu
lớn lên sẽ rất đẹp trai, có thể nói cho cô cháu mấy tuổi rồi không?” Cậu bé vẫn không để ý. Bỗng nhiên Lộ Nghiên nghĩ có thể cậu bé không biết
tiếng Anh, vì thế lục loại toàn bộ trí nhớ về tiếng Nhật từng năm trước: “Cô tên là Lộ Nghiên, cháu tên là gì?” Lúc này cậu bé cúi đầu, nghịch
ngón tay của mình.
Trong lòng Lộ Nghiên thầm than thất bại,
lẽ nào dáng vẻ của mình khó nhìn vậy sao? Hay là dáng vẻ mình ghê gớm?
Cô muốn thử sờ khuôn mặt một chút, nhưng chưa suy nghĩ xong thì người mẹ đã trở lại, hết lòng cảm ơn Lộ Nghiên. Cô chỉ có thể cười đáp lại, dù
sao chính mình cũng không giúp được gì. Sau khi đi được vài bước, cậu bé kia bỗng vụt khỏi tay mẹ chạy đến trước mặt Lộ Nghiên, bỗng nhiên cầm
lấy đồ ăn trong tay cô, sau đó dùng một giọng Anh chuẩn nói: “Cảm ơn cô, tên tiếng Trung của cháu là Cao Nguyên ạ!” Sau đó cúi người chào, rồi
chạy tới bên mẹ.
Khi Lộ Nghiên lấy lại tinh thần thì hai
người mẹ đã vào thang máy. “Tên nhóc xấu xa, giả vờ im lặng gì chứ, đáng lẽ nên đem cháu nặn thành viên nấu cháo nhừ mới đúng.” Tiếc đám đồ ăn
của mình, Lộ Nghiên thầm than thở quay người lại bắt gặp ánh mắt hài
hước của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên nhất thời đỏ mặt, chỉ có thể nhìn anh
mỉm cười giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, sau khi chào nhau khách
khí cô quay lại làm việc. Thật ra Lộ Nghiên cũng không dám đảm bảo mấy
câu than thở của mình Trần Mặc Đông có nghe thấy không.
Sau lần đưa Lộ Nghiên về nhà, khi vô tình gặp nhau hai người cũng nói chuyện đôi câu, đa số là Trần Mặc Đông nói
mấy câu xã giao, còn Lộ Nghiên rất nghiêm túc trả lời lấy lệ.
Lộ Nghiên không hiểu hành vi của Trần Mặc Đông, ví như