uổi lên lớp của chị ta để không ảnh hưởng đến thi đấu..."
Nói rồi, Hiểu Huýnh vui hẳn lên.
"Này, cậu cũng có thể như Đình Nghi trước đây, chi cần thamgia Cup thế giới, đoạt được thứ hạng, biết đâu cũng có thể được nhận thẳng vàotrường đại học mà không phải thi cùng nên!"
Chiếc bút dừng lại trong tay Bách Thảo.
Lắc đầu, cô cảm thấy chuyện đó quá xa vời, vẫn nên thực tế hơn,dựa vào thực lực của mình để thi đại học.
"Bài này có thể làm thế này, trước tiên..."
Bách Thảo chìa tờ giấy nháp trước mặt Hiểu Huỳnh, bắt đầu giảnggiải cách làm.
Bách Thảo không lo môn Toán, thành tích môn Toán của cô luôn rấttốt, tiếng Anh mặc dù cũng tạm được nhưng cũng không tốt lắm. Hiểu Huỳnh nhiêulần cười cô, bảo làchắc do cô không hay nói nên tiếng Anh kém các môn khác.
"Để Nhược Bạch dạy cậu tiếng Anh, anh ấy học chuyên Anh, nghenói là cao thủ trong khoa, năm nào cũng được học bổng." Hiểu Huỳnh đã nóikhông chỉ một lần.
Nhưng…
Trước mặt Nhược Bạch, cô hơi căng thẳng.
Trước mặt Sơ Nguyên có lúc cô cũng căng thẳng, nhưng cảm giáckhông giống nhau. Đối diện với Sơ Nguyên, cô căng thẳng, tim đập dữ đội còn đốidiện với Nhược Bạch, cô luôn cảm thấy muốn làm tốt nhất, cố gắng để làm thậttốt những gì anh yêu cầu, nếu không làm được cô rất buồn và thất vọng.
Hơn nữa, gần đây Nhược Bạch rất bận.
Ngoài buổi tập sáng, tối và thời gian ở trung tâm huấn luyện, BáchThảo hầu như không nhìn thấy anh, công việc ở cửa hàng ăn anh cũng không cho côđi để cô chuyên tâm học bài một mình anh đảm nhiệm công việc của cả hai. Thỉnhthoảng, Diệc Phong lại nói, để dịch sách kiếm thêm tiền, dạo này đêm nào NhượcBạch cũng thức rất khuya.
"Tập trung ôn thi, các việc khác khỏi lo. "
Có lần sau buổi tập, cô đuổi theo anh, nhưng Nhược Bạch dừng bướcnói: "Tiếng Anh của em rất kém, anh đã nói với Sơ Nguyên, để anh ấy phụđạo cho em, buổi tối em đến chỗ anh ấy học."
Buổi tối, trong căn nhà gỗ nhỏ.
Bách Thảo kinh ngạc nhìn thấy từng xấp đề thi tiếng Anh của nhữngnăm trước. Sơ Nguyên mỉm cười vừa giở xấp đề thi vừa nói: "Những đề thinày là do Nhược Bạch đưa đến, bảo anh đưa cho em làm, nhất định mỗi đề phải làmmột lượt, làm hết tất cả các đề".
Những vì sao lấp lánh ngoài ô cửa.
Sơ Nguyên đọc sách chuyên ngành của mình.
Bách Thảo cúi đầu làm bài. Khả năng đọc hiểu của cô rất tốt, dịchxuôi cũng khá, nhưng dịch ngược lại không tốt lắm. Cô đang suy nghĩ lựa chọn từthích hợp thì chợt nhận thấy chiêc bút máy anh đang viết chính là chiếc bútmình tặng.
Ngòi bút màu vâng lướt nhanh trên giấy.
Trong nhà yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy hơi thở của hai người.
Cuối cùng, cô cũng làm xong một đề. Sơ Nguyên nhìn đồng hồ, nhắccô lần sau phải tăng tốc độ để còn thời gian mà chữa bài. Sau đó, anh xem kỹtừng phần, giảng lại cho cô những chỗ làm sai. Gió mùa hè thổi qua cửa sổ vàonhà, ôn hòa và trầm tĩnh như giọng nói của anh.
Mỗi tối, có đều đến căn nhà gỗ nhỏ để ôn bài.
Mỗi ngày cô đều có thể nhìn thấy Sơ Nguyên, dần dần như trở lạitình cảnh ba năm trước. Chỉ có điều, thời gian cô gặp Nhược Bạch ít hơn. Vềsau, ngay cả buổi tập sáng và tối cũng không thấy anh, trung tâm huấn luyện anhcũng không đến, cô hỏi huấn luyện viên Thẩm, Thẩm Ninh nói anh đã xin nghi phépnhưng không nói nguyên do.
Bách Thảo bắt đầu lo lắng.
Nhất định đã xảy ra chuyện gì.
Nếu không Nhược Bạch sư huynh sẽ không như vậy.
Cô đến gặp Dụ quán chủ, đi hỏi Diệc Phong, thậm chí hỏi HiểuHuỳnh, hỏi các đệ tử khác, nhưng không ai có thể nói cho cô biết Nhược Bạch bịlàm sao. Cô bồn chồn, thấp thỏm dù đã cố kìm chế, nhưng vẫn không thể nào tậptrung vào bài vở như trước nữa.
Đến một hôm, Sơ Nguyên dùng di động ấn số điện thoại nói mấy câu,sau đó đưa máy cho cô:
"Nhược Bạch đấy."
Cô vội vàng áp điện thoại vào tai, căng thẳng hỏi:
""Nhược Bạch sư huynh, là anh sao?"
"Tìm anh có việc gì?"
"Không... không có..."
"Ngày kia đã thi rồi, phải không?"
"Vâng."
"Tranh thủ thời gian ôn tập", giọng anh ngập ngừng,"Anh không sao".
“…”
"Được rồi, đưa điện thoại cho Sơ Nguyên", Nhược Bạch ra lệnh.
Sơ Nguyên đến bên cửa sổ, tiếp tục nói chuyện với Nhược Bạch. Đang nói, anh nghiêng đầu, thấy nét mặt Bách Thảo đầy ngờ vực, đang lắng nghe cuộc đàm thoại của mình với Nhược Bạch, anh mỉm cười, cúp máy rồi quay sang nói với cô.
"Nhược Bạch vẫn lo cho kỳ thi cuối cấp của em, cậu ấy sợ thời gian luyện tập trước đó quá nhiều, em bị hổng một số kiến thức, anh đã nói với cậu ấy, em nhất định sẽ thi tốt để cậu ây yên tâm."
Cô căng thẳng nhìn anh, hỏi:
"Nhược Bạch đã xảy ra chuyện gì?"
"Có thể xảy ra chuyện gì?" Anh đưa tay xoa đầu cô, tiếp tục: "Đừng lo, em cố gắng thi cho tốt, đừng để cậu ấy lo lắng là được rồi".
Tuy nhiên, đã qua kỳ thi cuối năm, Bách Thảo vẫn không thấy NhượcBạch. Lần này, cô lo sợ thực sự, truy hỏi nhưng Diệc Phong thấy không thể lẩntránh cô mãi, nén thở dài, nói:
"Thôi được, đằng nào cô cũng thi xong, nói cho cô biết cũngchẳng sao."
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Bách Thảo lơ sợ đến lạc giọng.
"Thời gian vừa rồi, Nhược Bạch phải vào bệnh viện", thầnsắc Diệc Phong có vẻ nghiêm trọng