Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325003

Bình chọn: 7.5.00/10/500 lượt.

ộ cốt cán của công ty, giám đốc phải thường xuyên mời con đi ăn, giờ thì cũng vì việc phải quay lại mời ông ta đi ăn.."

"Là vì công việc mà, nhưng cũng không đến nỗi thế bố, hôm nay cũng là ông ấy mời con đi ăn mà." Mọi người vẫn chưa hiểu. Hàng giải thích thêm: "Ông ấy xin lỗi con mời con quay lại làm, càng sớm càng tốt. Công trình bị quá hạn gần ba ngày rồi, mà mỗi ngày quá hạn là mất một triệu tê... Tất cả tài liệu về công

trình này, rồi bản vẽ kỹ thuật nếu không quen xem cũng mất ba ngày mới

hiểu, mà đó phải là thiên tài mới làm được thế. Còn nếu là người bình

thường thì phải mất một tháng mới có thể phát hiện ra sai sót đâu."

"Thế con nói sao."

"Con bảo quay về cũng được nhưng

với một điều kiện, ở trong công trường, người không nhiệm vụ không được

vào! Khách tới xem nhà phải chào hỏi công nhân, phòng mua bán phải cử

người đi cùng, đường đi như thế nào phải được sự đồng ý của bọn con.

Bố vui mừng hỏi: “Thế bao giờ con đi làm?”

“Bố không nghe con nói à, càng sớm càng tốt. Ngày mai con đi.”

“Vậy mai Mẹ về ai đi đón?”

“Thì họ đã sắp xếp công việc cho con xong rồi. Giờ đừng mắng con là đồ vô công rồi nghề nhé!”

Quốc giờ mới nói: “Để con cho tài xế đi đón mẹ.”

Tây liếc nhìn Quốc một cái và cảm

thấy rất tự hào về người chồng “có lái xe riêng này”, rồi nhanh miệng

nói: “Đúng. Quốc cũng có lái xe. Như vậy chẳng ai phải trì hoãn công

việc.” Sau khi Tây về nhà ở, Thành cũng không chịu về nhà, bảo là: “Mới

đầu chưa quen nên thế, quen rồi không sao”, và Tây thấy rất cảm động.

Nhờ vậy, trong khoảng thời gian này, quan hệ giữa hai vợ chồng cũng được cải thiện vài phần.

Hàng cũng liếc chị gái một cái rồi học theo cách nói của chị: “Quốc có lái xe riêng”… đúng là mặt dày thật.”

Tây đang định phản pháo lại thì

Quốc có điện thoại gọi tới, liền nhấc máy lên nghe: “Bố ạ!” Tây nghe

thấy lập tức đề cao cảnh giác. Quốc nhận điện xong, Tây vội hỏi ngay xem có chuyện gì, nhưng Quốc bảo không có gì lớn hết, sau đó bảo có chút

việc phải đi nên không ăn tối ở nhà được. Rồi đi luôn.

Sở dĩ Quốc không muốn nói cho Tây biết chuyện gì là vì muốn tự mình giải quyết, không muốn

Tây lại bực mình, lại gây căng thẳng trong quan hệ giữa vợ chồng mà khó

khăn lắm mới hoà thuận lại được. Quốc tới công trường tìm anh Thành. Bố

gọi điện lên báo ông của chị dâu qua đời, gia đình hy vọng con cháu đều

có mặt đông đủ. Trong đó có cả Tây, Quốc cảm thấy vì chuyện này mà bắt Tây về quê có gì không hợp lý lắm, nên muốn tới bàn với anh trai trước, cứ

xem ý anh thế nào đã. Quốc vốn nghĩ anh cũng dễ thương lượng hơn, mà nếu anh đồng ý, nhờ anh nói với gia đình chị dâu cũng dễ hơn rất nhiều.

Nhưng không ngờ anh trai lại bảo rằng: “Chị dâu em và ông chị ấy rất quý nhau, giờ ông qua đời, khóc ông là trách nhiệm của con cháu mà… Anh

biết đây không phải chuyện gì to tát, nhưng gia đình họ rất coi trọng.

Phiền Tây đi một chuyến vậy.”

Quốc ra sức thuyết

phục: “Anh, người thành phố như họ rất đơn giản về tình cảm, thường là

nhà nào biết nhà nấy. Có một số vấn đề thực sự rất khó giải thích với họ để họ hiểu, thực sự rất khó…”

Thành đương nhiên

hiểu rõ chuyện này nhưng vẫn phảy tay nói: “Không cần Tây phải hiểu, chỉ nhờ cô ấy giúp cho thôi. Chị dâu em không phải là người đơn giản đâu,

dù là người học vấn không cao, nhưng không phải là người không biết

điều. Bình thường cô ấy không hay tham gia vào chuyện, nhưng khi đã nói

thì đó là việc lớn. Chú xem, anh lên Bắc Kinh làm việc, một Mình cô ấy ở nhà chăm sóc bố mẹ và con nhỏ, chuyện bếp núc đồng áng, chưa bao giờ

anh thấy cô ấy than phiền một lời. Vì thế lần này, anh muốn đáp ứng yêu

cầu này của cô ấy.”

“Anh, anh xem mình có thể bỏ tiền thuê người khóc thuê không, thay Tây ý? Em sẽ trả tiền.”

Thành lại phảy tay và thở dài:

“Quốc à, đây không phải vấn đề về tiền bạc. Sự xuất hiện của em dâu mới

làm cô ấy mát mặt. Chị dâu em vì bận chăm sóc bố mẹ và các con mà khi

ông Mất cũng không thể ở bên, vì thế cô ấy cảm thấy rất đau khổ.”

Thái độ của anh khiến Quốc đưa ra quyết định: “Thôi được, em sẽ nói với Tây. Xin nghỉ vài ngày chắc cũng không sao.”

Rời khỏi chỗ anh,

Quốc lái xe tới thẳng siêu thị mua một số món ăn ngon và gọi điện cho

Tây là tối nay nhất định phải về nhà, Quốc mời Tây một bữa, một bữa

thịnh soạn. Quốc vào siêu thị mua đồ ăn, còn chú ý mua cả món ghẹ mà Tây rất thích ăn. Tối đó, Quốc vừa về nhà thì Tây cũng về, bước vào nhà Tây thể hiện nét mặt đầy cảnh giác. Mà liệu có thể không cảnh giác không?

Chiều này bố Quốc vừa gọi điện thoại lên, tối nay lại mời Tây ăn cơm!

Quốc lại tỏ thái độ rất hào hứng nhờ Tây thái hành bóc tỏi. Tây đứng

yên, nhìn chằm chằm Quốc hỏi: “Anh Quốc, chúng ta đâu còn là vợ chồng

son, đừng có làM thế nữa. Nói đi, bố anh có việc gì!”

Quốc cảM thấy vô cùng gượng gạo,

lắp bắp nói. Nghe Quốc nói xong Tây phá lên cười: “Em nói cho anh biết,

những việc gia đình anh nhờ nhà em làm trước đây em có thể hiểu được,

còn chuyện này, kiên quyết là không! Em không thể cổ hủ lạc hậu thế

được! Thật là vô lý, ông của chị dâu em còn chẳng quen l


XtGem Forum catalog