u thang, từ nơi cửa sổ ở
chiếu nghỉ, tất cả vẫn như trước kia, nhưng lại chẳng như trước nữa. Ánh trăng
chảy vào như nước, âm nhạc như một khúc ca, đó là khúc ca đang tấu lên trong
lòng họ, khúc ca về “câu chuyện tình yêu” của họ. Bỗng nhiên, Tây ôm chặt vai
Quốc, khóc không thành tiếng.
Bố Tây ra viện. Hôm nay, hai chị em Tây cùng vào đón bố về,
Tây nép mình sau bố, một tay nắm thật chặt bàn tay bố. Hàng cứ chạy đi chạy lại
lo chuyện cơm nước cho bố. Không ai nói với ai lời nào. Lúc đó, chuông cửa reo
lên, Hàng vội chạy ra mở cửa, thì ra Giai tới thăm. Hàng cảm thấy không thoải
mái. Và sự không thoái mái ấy hình như thể hiện hơi quá nên Giai cũng cảm nhận
được.
Chuyện của Giai và Hàng vẫn chưa được bố mẹ đồng ý, nhưng sau
đó, vì Giai, Hàng đã quyết làm một “thanh niên nổi loạn” - chuyện của hai người
là chuyện của Hàng và Giai mà thôi, mãi khi mẹ ra đi rồi Hàng mới hiểu, sở dĩ
học làm như vậy vì cả hai đều cho rằng bố mẹ sẽ mãi là bố mẹ, dù thế nào đi
chăng nữa cũng là bố mẹ, sau cùng rồi cũng sẽ bỏ qua cho Hàng, đón Hàng trở về,
chấp nhận Hàng. Cũng vì thế Hàng quyết định cùng Giai chuẩn bị đám cưới, để mặc
bố mẹ ở vào tình thế tiền trảm hậu tấu. Nhưng, sự việc đã dạy cho Hàng biết
không hề đơn giản như vậy, bố mẹ có thể sẽ ra đi bất kỳ lúc nào, cả hai đều đã
già rồi, cuộc sống với họ giờ quá mỏng manh. Có lẽ, những ngày tháng cuối cùng
không giấu giếm bố mẹ về chuyện cưới Giai chính là sự may mắn và là điều Hàng
không hối hận nhất. Nếu Hàng giấu bố mẹ chuyện này, giờ đây Hàng sẽ là kẻ “tiền
trảm” song không còn cơ hội mà “hậu tấu” nữa. Mẹ đã đi rồi, nếu không còn bố
nữa, thì Hàng và chị gái sẽ là hai đứa trẻ mồ côi trên đời.
Hàng đứng chắn trước cửa, không hề có ý định mời Giai vào.
Lập tức thái độ của Giai lúc ấy cũng khách sáo vô cùng: “Bố anh đỡ chưa? Em đến
để đưa bác “sách mẫu”. Đó là cuốn sách bố Tây mới xuất bản. Hàng nhận gói sách
trong tay Giai, đặt ở phía cạnh cửa rồi kéo Giai đi, đóng cửa lại.
“Giai, hiện giờ bệnh tim của bố không tốt, huyết áp không ổn
định.” Giai gật đầu chờ Hàng nói tiếp. Hàng cảm thấy những lời tiếp theo định
nói sao khó thốt thành lời đến thế, nhưng Hàng vẫn phải cắn răng nói ra: “Ý anh
là, chuyện của chúng mình, tạm thời cứ thế đã, em biết thái độ của bố với
chuyện này mà …”
Giai ngắt lời Hàng nói: “Em biết, em cũng không có ý định gì
khác, chỉ là mang sách tới cho bác thôi, em nghĩ có thể điều này sẽ an ủi bác
phần nào…” và còn một cách nghĩ nữa mà ngay đến nghĩ thôi Giai cũng không muốn
nghĩ lại nữa, đó là: Giai vốn định tới là để an ủi Hàng!
Hàng thở dài: “Những chuyện này giờ còn ý nghĩa gì nữa với bố
đâu!”
“Là tại em suy nghĩ không chu đáo. Em xin lỗi. Em đi trước
vậy.”
Hàng nhìn theo Giai với ánh mắt rối bời, trong lòng Hàng thầm
nói: Giai à, anh xin lỗi!
…
Hai ngày sau khi ra viện, bố Tây giục hai chị em đi làm. Khi
mẹ Tây còn sống cũng rất phản đối việc con cái vì chuyện riêng mà bỏ việc, bố
Tây làm vậy cũng chính là làm theo nguyện vọng của vợ. Tây và Hàng không yên
tâm, nên xin nghỉ thêm một thời gian nữa, nếu không thì lần lượt thay nhau nghỉ
ở nhà chăm sóc bố. “Có gì mà không yên tâm, mấy năm nay từ khi nghỉ hưu đến
giờ, lúc nào bố chẳng ở nhà một mình.”
Đôi mắt Hàng và Tây lại hoen đỏ: “Lúc đó khác mà.”
Nhưng bố Tây tỏ thái độ rất kiên quyết: “Cả đời mẹ con không
bao giờ muốn người khác vì mình mà phiền lòng, càng chẳng muốn làm phiền các
con. Vì thế, hai đứa mau đi làm đi. Việc bố phải ở nhà một mình cũng là chuyện
sớm muộn mà thôi. Đã thế thì các con cứ sớm đi làm thì hơn.”
Tây và Hàng không tranh luận lại được với bố nên đành gật đầu
đồng ý. Nhưng chẳng bao lâu sau đó, cả hai đều nhận ra sự thay đổi của bố, một
sự thay đổi khiên cả hai đều thấy bất an. Đầu tiên là do Tây phát hiện ra. Hôm
đó, vì bận việc công ty nên cả Hàng và Tây đều không về nhà đúng giờ, Tây về
nhà trước, về đến nơi thì trời đã tối mịt. Trong nhà cũng tối om không bật đèn,
bố nói là quên không bật. Lần khác, là do Hàng nhận ra, bố không nghe điện thoại. Hôm đó, ở công trường, rỗi rãi
nên Hàng gọi điện hỏi thăm bố nhưng ở nhà không ai bắt máy. Hàng gọi cho Tây
hỏi bố ra ngoài đi chơi à, nhưng Tây không biết. Sau đó, hai chị em lần lượt
gọi về nhưng cũng không ai bắt máy. Hai chị em đều rất sốt ruột, đều bỏ cơ quan
về nhà. Về đến nhà thì thấy bố đang ngồi trên ghế sô pha. Vừa vào đến nhà thì
chuông điện thoại lại đổ, nhưng bố vẫn ngồi đó yên lặng, mặc cho chuông điện
thoại đổ liên hổi. Khi Tây vào đến nơi nhấc máy lên thì đầu dây bên kia đã ngắt
máy. Tây hỏi bố vì sao không nghe điện, ông nói: “Bố là người đã về hưu, chắc
chẳng ai gọi tới tìm bố đâu.”
“Còn có chúng con mà! Chúng con gọi về mà bố không nhấc máy
làm chúng con lo quá!”
“Lo cái gì? Bố ở nhà rất tốt, làm gì có chuyện gì đâu”
Hàng lúc đó mới lên tiếng: “Bố, hôm nay nắng đẹp, con đèo bố
đi hóng gió nhé.”
“Bố không đi. Không muốn đi. Các con đi làm đi!”
Lúc đó, điện thoại lại đổ chuông. Tây vội ra nghe điện. Trong
điện thoại hỏi đây có phải là nhà bác sỹ