g định hỏi lại cho rõ thì có người đẩy cửa xông vào báo: “Trưởng khoa, giường số 8 tiến triển không tốt.” Vậy là chẳng kịp hỏi gì khác, mẹ Tây đứng dậy đi ra bỏ mặc bố Quốc ở lại. Bố Quốc lại tiếp tục đợi trong phòng làm việc, đợi mãi chẳng thấy bà thông gia đâu, cũng chẳng có ai tới hỏi han gì nữa, nhưng trong lòng ông giờ cũng chẳng tức giận, chỉ thấy đói, bữa sáng ăn qua loa, bữa trưa chưa có gì vào bụng, ông đành ra về, đóng cửa lại, để lại sau lưng một phòng đầy khói thuốc âm u.
Quốc và Tây đến nhà hàng đó gần như cùng lúc. Không thấy bố ngoài cửa, cả hai vội chạy vào trong nhà hàng. Một phục vụ đon đả chào khách, không ngờ bị Quốc túm lấy cổ áo hỏi: “Người đâu?” Anh phục vụ chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị Quốc doạ tiếp: “Gọi ngay ông chủ của mày ra đây.” Quốc hét to tới mức mọi người xung quanh đều phải ngoái lại nhìn, thấy vậy mặt Tây cũng ửng đỏ, chợt nhận ra cần chạy lại tách hai người đó ra đồng thời thể hiện cho mọi người thấy mình với Quốc chẳng có quan hệ gì với nhau. người phục vụ tỏ vẻ coi thường Quốc, quay đầu lại lầm rầm nói vài câu gì đó, cùng lúc ấy, từ phía sau, ông chủ nhà hàng xuất hiện với mấy tên bảo vệ. Rõ ràng họ có sự chuẩn bị cho tình huống này từ trước. Mở quán ăn mà chỉ có thức ăn ngon là chưa đủ, cũng cần có cả kinh nghiệm và sự hỗ trợ của lực lượng “bảo an” đó. Hai bên gặp nhau, một bên giao người, một bên giao tiền. Quốc chẳng nói lời nào, lao tới túm lấy cổ áo người chủ nhà hàng. Thấy vậy Tây lại vờ như không biết, hỏi số tiền nợ là bao nhiêu, thanh toán rồi kéo tay Quốc khỏi cổ áo người đó. Ông ta chỉnh lại cổ áo, lườm Quốc một cái rồi dặn “đứng đây đợi”, sau đó đi vào bên trong. Tới tận lúc ấy, người đó vẫn chưa biết rằng ông ta vừa thoát khỏi một trận đòn ra sao, nếu không ông ta đã chẳng dám coi thường, khinh khỉnh với Quốc đến thế. Quốc đương nhiên không nghe theo ông ta, cứ đi vào cùng, mấy tên nhân viên định chặn Quốc lại nhưng bị Quốc đẩy dạt hết sang một bên.
Bố Quốc bị bắt quỳ trong một góc nhà vệ sinh, may nhờ có người tốt giúp đỡ gọi điện nếu không thì, ông còn bị trói ở ngoài kia. Dù là có mất mặt, nhưng không trách người ta được, ăn cơm tất nhiên phải trả tiền, bố Quốc ăn cơm lại không trả tiền, người ta đối xử với ông thế ở khía cạnh nào đó thì cũng là đúng. Lúc ấy, ông nghe thấy tiếng gọi của con trai: “Bố!” Ông ngửng lên và quả nhiên đó là Quốc, đi bên Quốc là người chủ nhà hàng và mấy tên nhân viên. Ông không dám đứng dậy vì người chủ vẫn chưa lên tiếng. Ông lén nhìn những người ở đó và chờ họ lên tiếng, thái độ ấy khiến Quốc xót xa vô cùng, vọi bước tới đỡ bố dậy. Có lẽ phải quỳ quá lâu, bố Quốc vừa đứng dậy liền khuỵu xuống suýt ngã. Quốc vội đỡ bố và khẽ nói: “Bố, chúng ta về nào.” Quốc cũng không muốn gây chuyện nữa.
Bố Quốc chưa đi, ông còn nhìn những người ở nhà hàng này với ánh mắt dò xét và bực giận, miệng khẽ hỏi liên tục con trai: “Đã trả họ tiền chưa con?”
“Thôi! Đi đi! Lần sau nhớ là ăn cơm phải mang theo tiền nhé!” Những người ở nhà hàng cuối cùng cũng mở miệng.
Bố Quốc gật đầu mừng rỡ như kẻ tù tội được hưởng ân xá, Quốc thấy vậy cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ. Hai bố con cùng dìu nhau ra ngoài. Nếu phía nhà hàng biết điều thì nên dừng lại tại đây, mọi chuyện coi như xong, nhưng không ngờ khi hai cha con vừa bước ra tới cửa nhà vệ sinh, chẳng biết là ai từ phía sau cửa vừa cười vừa văng tục một câu: “Lũ ngu!”. Tiếng cười ấy như lời mỉa mai đánh thẳng vào lòng tự trọng của những người nông thôn như cha con Quốc. Bao nhiêu nhẫn nhịn nãy giờ bỗng trào phun trong Quốc. Quốc đứng khựng lại, quay người về phía sau lưng, sàm mặt xuống hỏi lớn: “Ai? Là ai? Là ai vừa nói?” Đúng là kẻ yếu sợ kẻ mạnh, kẻ mạnh sợ kẻ liều, và kẻ liều sợ nhất thằng bất cần. Tất cả đều đoán ra cái vẻ mặt bất cần điên dại của Quốc nên cả đám vội lùi về phía sau. Quốc tiến thêm bước lớn, dồn dập hỏi: “Là ai? Nói!”
Đúng lúc ấy, Tây bước vào can: “Đi, đi, đi!.. Bố, anh Quốc, chúng ta về nào.”
Quốc dứt tay Tây ra: “Em về đi! Dẫn bố về trước!”
Tây xuất hiện khiến sự căng thẳng cũng dịu bớt phần nào, nhưng có một kẻ ngốc trong đó hình như muốn lập công với sếp, liếc nhìn ông chủ một cái rồi lấy hết dũng khí hỏi lại Quốc: “Anh có ý gì? Muốn đánh nhau hả?”
Quốc không thèm trả lời, tương luôn một quả đấm vào mặt khiến anh ta bật lùi lại phía sau. Chủ nhà hàng vội trốn sau lưng mấy tên nhân viên rồi hô lớn: “Xông lên! Đánh!” Mấy tên đó vội xông lên, Tây thấy vậy bèn chen vào giữa hai phía vì sợ nếu Quốc lỡ may đánh bị thương hoặc đánh chết tên nào đó thì lại lớn chuyện! “Các người thôi đi! Có biết là giam giữ người trái phép là phạm pháp không hả?”
Vẫn trốn sau lưng lũ đàn em, tên chủ nhà hàng gân cổ cãi: “Vậy các người ăn quỵt thì không phải là phạm pháp chắc?”
Quốc lại đẩy Tây sang một bên quát lớn: “Ai vừa nói? Là ai?”
Tây vội kéo Quốc lại, nói: “Người ta cũng đã giải thích với các người là bị mất tiền rồi mà!”
“Ai biết ông ta nói thật hay không?”
“Cứ cho là nói dối thì các người cũng không có quyền giam người.”
Lần này, Quốc giằng tay Tây ra tiến lên phía trước một tay hất