Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327192

Bình chọn: 7.00/10/719 lượt.

đám nhân viên ra, một tay kéo áo tên chủ lôi ra quát: “Không phí lời với lũ lưu manh chúng mày nữa! Mày là chủ ở đây hả?”

Tên chủ sợ quá run rẩy hỏi: “Mày, mày muốn gì?”

Lúc này, Tây hét lớn can ngăn: “Anh Quốc! Bỏ đi! Mất mặt thế là đủ rồi đấy!”

Bố Quốc nghe vậy mặt bỗng trùng xuống.

Về đến nhà, đợi bố ngủ say, hai vợ chồng lại nổ ra cuộc cãi vã động trời.

“… Bố cô bị ngã, tôi chẳng nề hà nấu cơm dọn cứt. Ban đêm còn thức suốt trông bố ngủ. Còn cô đối với bố tôi thì sao? Vừa nhờ cô đi tìm bố một lát, cô đã hét ầm lên nói mãi không thôi!”

“Anh nói có lý chút đi! Thế nào là tìm “một lát”? Anh xem, bố anh gây ra chuyện rồi đó, nếu tối nay không có tôi, hai bố con anh chắc đều vào đồn cảnh sát hết rồi!”

“Được lắm! Cô đừng có mà đánh trống lảng thế nữa! Chẳng phải cô trách tôi là bố lên mà không gọi điện đấy sao? Bố không gọi là có lý do riêng, là vì bố không muốn chúng ta mất công chuẩn bị nhiều thứ cho bố, bố cũng chỉ định lên thăm cô, đưa ít quà rồi về luôn. Bố mang cho cô ít gạo ngon và bốn mươi nghìn tệ để mua gà!...”

“Thăm tôi? Hứ! Thưa anh, bố anh lên là thăm cháu đích tôn của ông.”

“Cứ cho là thăm cháu ông đi, thế thì có gì là sai?”

“Tôi nói sai à?”

“Nhưng thái độ của cô là thế còn gì!... Này cô, cô nghĩ rằng gia đình cô giúp được gia đình tôi chút việc như thể động chút ngón tay út là làm việc lớn, và gia đình tôi phải khắc cốt ghi tâm, nhớ mãi cái ân đức trời biển này, không bao giờ được quên. Còn gia đình tôi, cho dù có làm gì đi nữa thì gia đình cô cũng chỉ coi là việc đương nhiên hả? Gia đình tôi sinh ra là để phục vụ cho gia đình cô chắc, chỉ thiếu chu đáo một chút là…”

“Quốc! Anh đừng tưởng chăm sóc bố tôi được mấy ngày giờ tự cho mình cái quyền ăn quyền nói thế nhé. Gia đình tôi làm cho gai đình anh bao nhiêu là chuyện, anh tính sao? Người khác chẳng nói, ví dụ như mẹ tôi đây. Mẹ tôi là người như thế nào hả? Một giáo sư, một chuyên gia, có quyền hành, là người mà bao nhiêu bệnh nhân mong được gặp, là người quan trọng, là niềm hy vọng của bệnh nhân khắp cả nước. Thế mà bố anh, nói đến là đến ngay, mà đến là ra nhiệm vụ cho mẹ tôi luôn. Một mình đến đã đành, lại còn hô hào người trong cả thôn tới gây cho mẹ tôi bao nhiêu rắc rối!”

“Nhiều rắc rối thế hả, cô nói xem rắc rối nào? So với những phiền toái của bố cô có nhiều hơn không? Lớn tuổi thế rồi mà chẳng cẩn thận để ngã gãy chân phải nằm bất động trên giường một tháng...”

“À, chăm bố tôi hai ngày là anh lập công lớn rồi đấy!” Tây tức giận mắt đỏ ngầu, “tôi nói cho anh nghe, không có anh, gia đình tôi vẫn sống tốt! Quá lắm thì chi tiền thuê hộ lý là xong!’

“Đúng rồi, trong con mắt của gia đình cô, tôi chỉ là hộ lý thôi. Gia đình cô cao quý, gia đình tôi thấp hèn, gia đình cô sai gia đình tôi làm việc là đúng, là đáng còn gia đình tôi nhờ vả gia đình cô là trèo cao rồi!”

“Gia đình tôi sai gia đình anh lúc nào? Mà sai việc gì?”

“Thì tôi là thành viên của gia đình tôi, sai tôi là sai gia đình tôi chứ sao?”

Tây tức nghẹn họng, hai mắt trợn trừng nhìn Quốc, đứng bật dậy, khoác áo ngoài, thay giầy, mở cửa rồi đóng sầm lại một tiếng rất lớn. Tây vừa đi khỏi thì bố Quốc bước ra, xem ra bố Quốc đã đứng sau cửa nghe rõ hết mọi chuyện khiến Quốc rất lo lắng, muốn nói với bố câu gì đó, nhưng rồi lại nghĩ tới những ấm ức bố phải chịu lúc chiều nên chẳng nói được lời nào. Những gì trải qua chiều nay làm cho bố cũng già hơn. Bố ngồi xuống bên cạnh Quốc, kể lại cho Quốc nghe về những gì xảy ra ở bệnh viện. Sau cùng ông nói: “Mẹ vợ con đi rồi bố cũng đi, bà ấy đi là đi luôn mấy tiếng đồng hồ, chẳng buồn quay lại hỏi một câu.”

“Bố, bà ấy là thế mà, bình thường thì đối với bố Tây cũng thế đấy. Bố Tây bị gãy chân mà bà ấy cũng chẳng thèm xin nghỉ ngày nào. Công việc của bà ấy thực sự rất bận.”

“Bà ta đối xử với chồng thế nào bố không cần biết nhưng đối xử với bố không thể như thế được. Bà ta rõ ràng coi thường gia đình mình!” Quốc không lên tiếng. Bố Quốc nói tiếp: “Cái này gọi là chó đẻ ra chó, chim đẻ ra chim, mẹ nào thì dạy con nấy!... Con xem, vợ con đó, đến con cái mà bảo không thích là bỏ, sau này bố già rồi có nhờ nó trông nom được không đây! Bố mà mà có bệnh nguy nan, liệu nó có chăm sóc không? Con thấy đấy, bố mẹ chưa nhờ nó chăm sóc thế mà gặp nó, mặt mũi nó đã sưng lên, chẳng thèm chào hỏi tiếng nào.”

“Cô ấy chào rồi mà, con nghe thấy mà, chỉ là chào hơi nhỏ thôi. Con người cô ấy là thế mà bố, hướng nội, không thích nói to.”

“Bố con là người không có học vấn, nhưng mắt bố vẫn tinh tường lắm. Vợ con mà không thích nói chuyện hả? Nó vẫn nói đấy chứ. Chỉ là không thích nói chuyện với bố thôi!” Quốc không bào chữa nữa, mắt giận đỏ ngầu, đứng dậy vào bếp lấy chai rượu và mời bố cùng uống vài ngụm. Bố Quốc phẩy tay: “Quốc, bố hiểu con cảm thấy thế nào. Vợ mình lại không muốn sinh con cho mình, điều này cho thấy gì? Cho thấy nó coi thường con! Con phải cương lên. Phải thay bố làm căng lên. Con trai phải mạnh mẽ, phải bắt nó sinh con cho con, đàn ông mà không có con cái thì cả đời này khác gì trắng tay, thì sẽ tuyệt hậu!” Quốc vẫn uống rượu,