ng có
trả lời là tùy. Nếu mà cứ tùy, thì cơm chưa chắc đã được ăn, mà hậu quả không
biết sẽ thế nào.”
Đó là lần nói chuyện “thâm sâu” duy nhất với mẹ trong
cuộc đời tôi. Nhưng lúc ấy tôi cảm thấy rằng, mẹ tôi là một người phụ nữ rất
cừ, những lời bà nói cứ vọng mãi trong đầu tôi.
Nhưng tôi lại đem những lời nói ấy để phí hoài những
năm tháng thanh xuân của mình, để tuột mất lần rung động đầu đời… Là ai nói có
đôi lúc rung rinh? Là ai nói kéo kéo tay áo, không đưa tôi đi?... Tóm lại, tôi
vật vờ sống đến ngày hôm nay, người mà tôi yêu nhất ấy chẳng biết giờ này anh
ta đang ở đâu, còn cái tên tiếp theo, sao mãi chẳng thấy xuất hiện.
Nói một câu đang thịnh hành bây giờ, đó là, tôi cô đơn
quá, bết bát quá, mà chẳng biết chạy đi đâu…
Xuân đi xuân lại đến, còn hắn thì vẫn chẳng biết ở nơi
nào, chẳng thèm trở về. Haizz! Còn biết làm gì nữa đây, bất hạnh lớn nhất của
đời người chẳng phải là nhìn thấy một chiếc siêu xe mà chẳng thể nào ngồi lên
đó được sao?
Tôi không hề bi quan, tuyệt đối không! Đã bao lần tôi
giương cao ngọn buồm hy vọng, nhưng, trời ạ, tại sao người khác thì cứ lướt qua
tôi, còn tôi lại cứ ngồi đó mà giương buồm? Điều bi kịch nhất đó là, mẹ ơi,
không có gió thì căng buồm cái nỗi gì?
Muốn biết thêm chi tiết mời đọc “Đại ký sự hẹn hò của
đại mỹ nhân ai nhìn cũng yêu: Mục Xuân Vân”.
Trang thứ ba mươi tám – trời đẹp lòng không đẹp, lần
hẹn hò thứ ba mươi tám đã thất bại. Nguyên nhân thất bại, tên này chính là tên
đã hẹn hò với tôi trong lần thứ hai mươi. Hắn còn chẳng thèm nhớ đến mình! Làm
bộ, còn bổn cô nương thì vẫn nhớ hắn! Chi tiết nguyên nhân thất bại mời xem
trang thứ hai mươi.
Trang thứ hai mươi – địa điểm gặp mặt là ở IKEA. Rút
ra hai chiếc thẻ hội viên, bảo tôi và hắn chung một cốc cà phê chưa là gì, đã
thế trong cốc cà phê cho liền năm viên đường, tám viên sữa bò. Mẹ ơi, không sợ
bị tiểu đường à?
Cuốn “Đại ký sự” này chính là những cuộc hẹn hò mấy
năm qua của tôi. Hầu hết đều khá ngắn ngủi, có duy nhất một lần khá dài, cũng
là do hiểu lầm. Tôi lật đến trang thứ ba mươi ba.
Chàng trai số ba mươi ba là nghiên cứu sinh ngành nghệ
thuật trong trường của chú họ tôi. Thật lòng mà nói, lần đầu tiên gặp mặt, tôi
chẳng có ấn tượng gì với anh ta. Chẳng biết anh ta có phải là nhà nghệ thuật
hay không? Không phải tôi ngại ngùng chẳng dám nhìn, mà bởi vì, chú họ hỏa tốc
thông báo với cô tôi, cô tôi lại hỏa tốc thông báo cho tôi. Chưa hiểu rõ đầu
cua tai nheo ra sao, lại tưởng chú tôi đau ốm gì, đến kính áp tròng cũng chẳng
kịp đeo đã vội lao đi.
Vì vậy, chàng trai số ba mươi ba, vào lần đầu tiên gặp
mặt, tôi vốn không nhìn rõ anh ta. Trong phòng làm việc của thầy giáo, hai
chúng tôi như hai sinh viên tăng ca, nói được vài câu, trao đổi số điện thoại
rồi đường ai nấy đi. Sau đấy, chú họ tôi hỏi: “Thấy thế nào?”, tôi quả thực
chẳng lôi ra được tật xấu nào của hắn ta. Thời gian gặp mặt ngắn quá, đã thế
tôi còn không đeo kính áp tròng.
Tôi chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện: “Cũng được ạ.” Kết
quả, đối phương cũng chẳng từ chối tôi, thế là bỗng nhiên bắt đầu qua lại một
cách rất chi là trời ơi đất hỡi. Khoảng một tuần gọi một cú điện thoại, quen
nhau được hơn một tháng gặp mặt một lần đi ăn tối, lại còn đi chung với lũ bạn
của anh ta. Tôi cảm thấy có gì đó kì kì, chẳng giống tình yêu chút nào, nhưng
anh ta cũng không phải loại người gây phản cảm, nên cũng làm một người bạn
chẳng mấy mặn mà.
Về sau, tôi đi giao lưu học tập mất một thời gian, khoảng
hơn nửa tháng gì đấy, điện thoại thì tắt. Lúc về nhìn thấy tin nhắn của hắn,
mới nhớ ra là quên không nói cho người ta. Định bụng gọi điện thoại giải thích
với người ta một câu cho phải phép. Chẳng ngờ, vừa gọi đến, người ta cho ngay
một câu: “Ai vậy nhỉ?”
Ôi trời! Chắc là cũng chẳng coi mình ra gì, nhưng ngại
không dám nói ra, chắc là đợi mình rút trước. Vừa không có tin tức gì, cái tên
khốn này đã xóa ngay số mình trong danh bạ.
Tôi tức tối, trong điện thoại mắng cho tên khốn ấy một
trận nhớ đời. Có gì thì nói thẳng ra chẳng phải là xong sao, có cần phải thế
không?
Sau đợt ấy, chẳng ai dám giới thiệu cho tôi nữa. Chú
họ cũng chẳng giới thiệu cho tôi tên nghiên cứu sinh nào trong trường nữa. Ở
đấy, danh tiếng của tôi cũng nổi như cồn, thậm chí khi tôi có việc đến tìm chú
họ, thì tất thảy mọi người trong trường đều nhìn tôi với ánh mắt chẳng có gì là
thiện chí. Thôi, dù sao tôi cũng chẳng ham hố gì mấy tên đầu to mắt cận ấy.
Cái gì mà nghiên cứu sinh? Tôi đây đến ống dẫn nước
với ống thoát nước của hồi tiểu học còn chưa hiểu hết, bảo tôi yêu một tên
nghiên cứu sinh làm gì, tôi không tìm được ngôn ngữ chung! Tiết toán hồi cấp
hai, thầy giáo cứ thao thao bất tuyệt trên bục giảng, tôi thì ngồi dưới đọc Tình
nhân của Papaver.
Tan giờ học, học sinh trực nhật lau bảng không kỹ, tôi
nhìn lên mấy thứ ở trên bảng mà ngẩn cả người, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi đứa
cùng bàn: “Trong tiết toán, sao thầy giáo lại vẽ một dấu cảm thán ở trên bảng
thế kia?”
Đứa cùng bàn nhìn tôi mặt méo xệch, cười sặc sụa