cô một cách thích thú như vậy?
Tay xách đống đồ, khi sắp tới
chỗ cầu thang thì dì Lan Tiếu đã nhìn thấy Tiểu Viên, Tiểu Viên cũng nhìn thấy
dì. Dì cười với cô như chẳng thấy trời đất đâu nữa. Tiểu Viên nghĩ bụng, may mà
mình đã phòng bị trước, chắc dì ấy sẽ không bảo mình béo nữa đâu.
Đúng lúc Tiểu Viên cười với dì Lan Tiếu, nghĩ bụng sắp
thoát đến nơi rồi thì lại nghe dì thân mật hạ giọng nói: “Tiểu Viên à, sớm muộn
gì cũng thử đi nhé, đừng có quên, cố gắng dùng hết một đợt. “Nhất định gầy”
chắc chắn sẽ giúp con gầy đi. Fighting!”
Giọng dì Lan Tiếu tuy không lớn nhưng cũng đủ để cô và
Thang Hi Hàn nghe rõ. Vào lúc nghe thấy dì Lan Tiếu nói từ “fighting” học được
trong mấy bộ phim Hàn Quốc một cách rất là “fashion”, trong lòng Tiểu Viên rất
chi là muốn “crying”!
Ôi! Một trăm tám mươi tệ vẫn không thể khiến dì Lan
Tiếu để tôi đi qua một cách an toàn.
Tiểu Viên không đủ dũng khí để nhìn biểu hiện trên
khuôn mặt của Thang Hi Hàn. Cũng may anh không nói gì. Hai người im lặng bước
qua cửa hàng tạp hóa của dì Lan Tiếu. Vừa rẽ qua đường đi vào tòa nhà Tiểu
Viên, Thang Hi Hàn liền nói: “Cô mua thuốc giảm cân đấy à?”
Tiểu Viên định lên tiếng trả lời bỗng nhiên bị sặc, ho
vài tiếng rồi nói: “Không phải, dì ấy giới thiệu vài loại thuốc bổ, gì nhỉ, dì
Lan Tiếu vừa nghỉ hưu, với lại loại ấy là nhãn hiệu chuyên bán xì dầu, cũng nổi
tiếng. Tôi bảo nhãn hiệu xì dầu ấy nổi tiếng. À không, nhãn hiệu thuốc bổ ấy
nổi tiếng. Không phải, là công ty nổi tiếng.”
Tiểu Viên đổ mồ hôi, nghĩ bụng mình nói mấy cái này
làm gì chứ? Chẳng đâu vào đâu cả. Sớm biết thế này, chi bằng cứ để dì Lan Tiếu
bảo cô béo, còn hơn là để Thang Hi Hàn biết cô mua thuốc giảm cân, đã thế còn
phí mất một trăm tám mươi tệ!
Thang Hi Hàn nhìn điệu bộ của Tiểu Viên, cố nhịn một
tràng cười hả hê trong bụng, giả bộ nghiêm túc, nói: “Được rồi, biết rồi, thuốc
bổ, mà thuốc bổ cô mua để đâu rồi?”
Tiểu Viên khựng lại, xoa xoa vào túi quần, nói: “Ở đây
này!”
Thang Hi Hàn nhanh chóng đón lấy đống đồ, nói: “Thôi,
chút nữa về đến nhà, tổ chức sẽ bàn về vấn đề này với cô sau. Bây giờ lên nhà
đã.”
Vừa lên tới nơi, bố mẹ Tiểu Viên đã xúm lại, Tiểu Viên
đang hắng giọng, định lên tiếng giới thiệu đã nghe Thang Hi Hàn thân mật nói:
“Bố, mẹ!”
Nấc một tiếng, Tiểu Viên tròn mắt nhìn anh, không nói
được gì, thầm nghĩ anh là người hay là Hao Thiên Khuyển[1'> vậy?
Muốn gọi là gọi, muốn sủa là sủa, còn thể diện gì nữa hả?
[1'>. Một loại chó mực trong truyền
thuyết Trung Hoa.
Nhưng vào đúng giây phút ấy, khi Tiểu Viên chẳng biết
làm thế nào để giải thích cho bố mẹ hiểu, Tiểu Viên chợt nghe thấy mẹ mình kêu
lên: “Quân Quân, trời ơi là trời, đúng là Quân Quân rồi. Cái con a đầu Tiểu
Viên này sao lại không nói với mẹ đó là Quân Quân chứ? Để mẹ ngắm con xem nào,
lớn quá rồi!”
Tiểu Viên ngay lập tức ngắt lời mẹ: “Mẹ, anh ấy là
Thang Hi Hàn!” Tiết mục gì thế này? Cái tên kim quy này tự dưng đến nhà mình
rồi nhận họ hàng linh tinh? Đã thế mẹ cô lại phối hợp rất ăn ý, kịch gì thế
không biết?
Mẹ Tiểu Viên nhìn cô con gái, nói: “Tất nhiên mẹ biết
rồi! Đúng là lâu quá không gặp, khách quý, khách quý!” Rồi lại quay sang Thang
Hi Hàn, nói: “Quân Quân, năm đó sau khi dì con đưa con đi, cả nhà ta cũng
chuyển đi. Bây giờ dì con vẫn khỏe chứ?”
“Năm đó sức khỏe của dì con không được tốt, chưa được
một năm sau thì dì mất…”
Bố Tiểu Viên kéo tay anh hỏi lấy hỏi để, Thang Hi Hàn
bước vào nhà trong sự đón tiếp nồng nhiệt của bố mẹ Tiểu Viên, bỏ lại một mình
cô đứng đó như vừa bị điện giật, á khẩu không nói được gì, bởi vì hình như cô
vừa nhớ lại rất nhiều điều!
*******************Dưới đây là phần hồi
ức***********************
Phần này chủ yếu kể về cậu bé Mã Quân Quân khốn khổ đã
bị bạn nhỏ Chu Tiểu Viên “thống trị” ra sao, để giải thích cho việc khi bọn họ
gặp lại sau bao nhiêu năm trời xa cách, Thang Hi Hàn lại có những hành động
không bình thường như vậy. Đó không phải là nỗi khổ của anh. Đó là sự trưởng
thành…
Thời gian trôi đi như bóng câu qua cửa sổ…
Rất nhiều năm trước đây, cái thời mà phim chuyển thể
từ tiểu thuyết của Quỳnh Dao đang vô cùng phổ biến, khắp cả nước cùng mặc một
loại trang phục, không phân già, trẻ, gái, trai, tất cả mọi người đều mặc quần
thụng và cùng nhau hát vang “năm tháng rộng dài,
những ngày tháng ấy thật gian nan…”.[2'>
[2'>. Một đoạn trong bài hát Khát vọng,
ca khúc chủ đề của bộ phim truyền hình Khát vọng - một bộ phim rất nổi tiếng từ
những năm 1990 của Trung Quốc.
Vào một ngày bình thường như bao ngày bình thường
khác, gia đình Chu Tiểu Viên chuyển đến ở tại một căn nhà trong một con ngõ
nhỏ.
Thời còn trẻ, mẹ Tiểu Viên là một phụ nữ cao lớn và
nói nhiều, chính vì điều này, cô nhận thức một cách sâu sắc rằng, trí tuệ và
tính cách của mình có ảnh hưởng lớn từ mẹ.
Hôm chuyển nhà, đồ đạc bừa bộn, tìm thứ gì cũng không
thấy, mẹ Tiểu Viên lại bực bội sẵn trong lòng, bố Tiểu Viên nhận thấy mẹ cô sắp
phát tác đến nơi, bèn nói: “Ôi, cơ quan có việc gấp, anh phải đến x