phố Z
chỉ đăng một tin rất ngắn trong phần bản tin địa phương: 11 giờ đêm qua, ngôi
nhà có lịch sử gần 80 năm nằm ở sau trường đại học Z đã bị cháy. Sau khi nhận
được điện thoại, cảnh sát phòng cháy chữa cháy đã có mặt kịp thời và nhanh
chóng dập tắt khiến ngọn lửa không lan rộng thêm, không gây thương tích gì lớn
cho người và không gây thiệt hại nghiêm trọng về tài sản. Cơ quan phòng cháy
chữa cháy kêu gọi người dân nâng cao ý thức phòng cháy chữa cháy, coi trọng vấn
đề dùng điện an toàn, thường xuyên kiểm tra và xóa bỏ những mối đe dọa tiềm ẩn
trong nhà.
Nhâm Nhiễm đã đọc bản tin này như đọc chuyện xảy ra ở
nhà người khác, đọc xong cô không bình luận gì thêm. Trần Hoa lật sang trang
tiếp theo cho cô, toàn bộ là quảng cáo bất động sản, tên các tòa nhà, khu chung
cư muôn màu muôn vẻ hoặc tạo cảm giác sang trọng khác nhau, các câu quảng câu
khách hiện ra trước mắt, dường như cuộc sống mà người ta đang miệt mài theo
đuổi nằm ở trong đó, chi đợi người ta có đủ tiền mua vào là có thể tha hồ hưởng
thụ.
Anh lại lật sang trang chứng khoán, toàn là chuyện cổ
phiếu tăng giảm, công ty này đưa ra thông tin không chính xác, công ty kia
chứng thực một dự án sáp nhập nào đó sắp được thực hiện, cơ quan nọ phân tích
trong thời gian tới thị trường giữ ổn định, không loại trừ khả năng trong thời gian
ngắn sẽ có cổ phiếu sụt giảm mạnh, nhà đầu tư hỏi một quỹ khép kín nọ có đáng
để tham gia hay không...
Anh lại lật sang trang giải trí. Một bộ phin nọ sắp
bấm máy, nhà sản xuất chưa tiết lộ gì về các tình tiết trong phim; Nam diễn
viên nổi tiếng Ôn Lệnh Khải xuất hiện trước công chúng, các fan la hét, khi bị
hỏi đến tin đồn có liên quan đến con gái riêng, anh chỉ cười và nói rằng người
nào trong sáng, không cần thanh minh vẫn trong sáng, người nào mờ ám, dù thanh
minh cũng mờ ám, chính vì thế không muốn bàn luận nhiều...
“Không đọc nữa, em muốn ngủ”.
Trần Hoa liền nhắc cô, “Em mới thức được ba tiếng đồng
hồ”.
Nhâm Nhiễm không đếm xỉa gì đến anh, chống người bằng
khuỷu tay trái nằm xuống, nhìn động tác vụng về của cô, anh liền bật cười, vứt
tờ báo sang một bên rồi đỡ cô nằm xuống.
“Hỏi em em không trả lời, cho em đọc báo em kêu chán.
Thật sự không định nói gì với anh hay sao?”
Cô hậm hực nói: “Em nói thì giải quyết được việc gì?”
“Vẫn giải quyết được việc chứ. Ít nhất là vừa nãy anh
đã ra gọi điện thoại bảo họ không cần phải tìm Quý Phương Bình nữa, để ba em tự
quyết định xử lý bà ta như thế nào cũng được”.
Cô liền quay ngay mặt sang, trợn tròn mắt nhìn anh với
vẻ sửng sốt, anh liền cười, xoa xoa đầu cô, “Đừng nhìn anh bằng ánh mắt sợ hãi
như vậy, thực ra lúc đầu anh cũng không có ý định xử lý bà ta đâu. Coi như số
bà ta may, em không sao là tốt rồi”.
Việc chữa trị vết bỏng sau đó là một quá trình không
thể khiến người ta cảm thấy thoải mái, thay thuốc, cắt hoại tử, ghép da... Khâu
nào cũng vô cùng đau đớn. Nhưng vì có Trần Hoa ở bên cạnh, quá trình này dường
như cũng trở nên dễ chịu hơn.
Anh không nói gì an ủi cô, chỉ có điều cả ngày ờ bệnh
viện cùng cô. Ban ngày, anh ngồi làm việc bên chiếc laptop đặt trên bàn cạnh
cửa sổ, nghe điện thoại thì tự giác ra ngoài hành lang. Cách mấy ngày, anh Bang
- trợ lý của Trần Hoa lại bất ngờ xuất hiện ở phòng bệnh, lên tiếng chào cô rất
tự nhiên rồi bắt đầu báo cáo công việc với anh. Cô cũng thầm thán phục bản lĩnh
chín chắn của anh Bang do được theo Trần Hoa nhiều năm.
Trần Hoa nhận làm một số việc thay hộ lý, bón cơm cho
cô, nhắc cô uống thuốc đúng giờ, nếu cô yêu cầu, mở laptop cho cô, để cô dùng
mấy ngón tay vẫn còn hoạt động được bên tay trái gõ mổ cò bàn phím dịch tài
liệu, nhưng thấy quá một tiếng là anh lại đến bắt cô nghỉ ngơi mười phút.
Đêm đến, anh ngủ trên chiếc giường khác trong phòng
bệnh.
Ngay cả ba cô dường như cũng đã mặc nhận quan hệ giữa
Trần Hoa và cô, để anh ở lại phòng bệnh, hàng ngày đến thăm cô, có việc gì liền
bàn bạc trực tiếp với anh. Cô biết, kể cả cô có phản đối cũng chẳng giải quyết
được gì.
Lúc đầu sự tiếp xúc gần gũi diễn ra hàng ngày này cũng
khiến Nhâm Nhiễm có cảm giác không thở nổi. Đêm đầu tiên ngủ cùng phòng với
anh, cô không tài nào ngủ được, thậm chí còn ngỡ là nghe thấy tiếng thở của anh.
Nghiêng đầu nhìn sang, nhờ có ánh trăng, có thể nhìn thấy đường nét của cơ thể
anh, giường của bệnh viện hình như hơi ngắn đối với anh. Anh nằm yên tĩnh,
không hề trằn trọc.
Cô nghĩ, có phải là do sống một mình trong thời gian
dài, khiến cô đã không quen với việc có người ở bên cạnh mình ngày đêm hay
không, cô không thể nào đưa ra cho mình câu trả lời.
“Em không ngủ được à?” Anh lên tiếng hỏi.
Cô “vâng” một tiếng.
“Quen rồi sẽ ổn thôi”.
Lời an ủi này khiến cô không nói được câu nào.
Nhưng dần dần, đúng là Nhâm Nhiễm đã quen với sự tồn
tại của Trần Hoa.
Khi lần đầu tiên nghe thấy anh nói buộc phải quay về
Bắc Kinh để giải quyết một việc, cô lại tỏ ra sửng sốt, nhưng liền ý thức ngay
được rằng, với mức độ bận rộn của anh, ngồi trông cô một ngày ở phòng bệnh
chẳng khác gì một tuần, không bi
