già, trung niên,
thanh niên và cả các bà mẹ dắt theo con nhỏ, chứng tỏ tầng lớp khách
hàng độ tuổi nào cũng có. Ngoài ra, bởi vì sản phẩm chủ lực của Tân Bảo
Thụy là túi xách nên ba lô du lịch bán chạy nhất.
Lệ Trí Thành và Lâm Thiển đứng bên ngoài, quan sát tình hình náo nhiệt ở trong gian hàng.
“Em còn nhớ bài báo trên tờ tạp chí đợt trước tôi đưa cho không?” Anh hỏi nhỏ.
Lâm Thiển ngẫm nghĩ vài giây, đáp: “Tôi vẫn nhớ”. Đó là bài viết bình chọn mười sản phẩm túi xách xuất sắc nhất năm 2013.
Vị trí đầu là một sản phẩm túi xách thông thường của Tân Bảo Thụy.
Xếp thứ hai là một mẫu tí xách dã ngoại của Tân Bảo Thụy, chính là ba lô du lịch đang bán chạy nhất ở gian hàng.
Tuy đó chỉ là đánh giá sản phẩm riêng lẻ nhưng cũng có thể phản ánh xu thế
của thị trường. Trong lĩnh vực túi xách thông thường, Tân Bảo Thụy một
tay che trời. Còn trong lĩnh vực túi xách dã ngoại, họ cũng một mình một đường.
“Ừ”. Lệ Trí Thành đáp khẽ: “Chúng ta sẽ sử dụng một mũi
tên trúng hai đích, một lần tiêu diệt cả hai sản phẩm chủ lực của Tân
Bảo Thụy.”
Lâm Thiển sửng sốt. Cô nhìn vào mắt anh, chỉ bắt gặp một màu đen không thấy đáy.
“Chúng ta phải làm thế nào?” Lâm Thiển bất giác cất cao giọng.
Lệ Trí Thành không trả lời, ra hiệu cô đi theo anh. Tới góc hành lang vắng vẻ, anh dừng bước, dõi mắt về cửa hàng Tân Bảo Thụy cách đó không xa,
đồng thời hỏi Lâm Thiển: “Người tiêu dùng có đặc điểm gì?”
Lâm
Thiển cũng thuận theo ánh mắt anh, nhanh chóng trả lời: “Tuy chẳng biết
phải nói sao nhưng người mua sản phẩm dã ngoại hàng trong nước, phần lớn là người dân bình thường, chứ không phải người có nhu cầu đi dã ngoại
thật sự.”
Lệ Trí Thành im lặng nhìn cô.
Lâm Thiển: “… Tôi nói không đúng à?”
“Không.” Lệ Trí Thành lên tiếng: “Đây cũng là điều tôi đang nghĩ.”
Lâm Thiển rất phấn khởi. Quả thật là vậy, những người có nhu cầu dã ngoại
thật sự thường chọn các nhãn hiệu quốc tế, ngay cả cô và Lệ Trí Thành
cũng không ngoại lệ. Sản phẩm của Tân Bảo Thụy tuy bán rất chạy nhưng
khách hàng chủ yếu vẫn là người tiêu dùng bình thường, hoặc số ít người
có nhu cầu dã ngoại nhưng không có điều kiện mua sản phẩm của người nước ngoài.
Những khách hàng mua sản phẩm này có lẽ cả đời không một
lần tham gia hoạt động dã ngoại, nhưng họ vẫn lựa chọn bởi tính năng của nó tốt hơn loại túi xách thông thường, đặc biệt là độ bền. Hơn nữa, sản phẩm dã ngoại cũng rất thời trang.
“Đối tượng khách hàng của dòng túi xách thông thường là ai?” Lệ Trí Thành hỏi tiếp.
Lâm Thiển: “… Đều là người tiêu dùng bình thường.”
Anh hỏi hai vấn đề này làm gì nhỉ?
Hiện tượng đối tượng khách hàng của hai dòng sản phẩm trùng hợp có liên quan gì đến việc bọn họ tạo “cây cung dài”?
Khoan đã… trước đó anh nhắc tới câu “một mũi tên trúng hai đích”?
Đúng lúc này, Lệ Trí Thành cất giọng trầm thấp bên tai Lâm Thiển:
“Chúng ta cần tạo một “cây cung” có tính năng ưu việt cơ bản của sản
phẩm dã ngoại, nhưng có mức giá tương đương túi xách bậc trung thông
thường. Sản phẩm này có ngoại hình hoàn hảo, chất lượng và giá cả phải
đạt tới mức đứng đầu thị trường. Nhãn hiệu được đăng ký bản quyền ở nước ngoài, đối tượng khách hàng là người dân thành phố.”
Chỉ mấy câu nói ngắn gọn nhưng khiến nhịp tim trong lồng ngực Lâm Thiển tăng tốc.
Từ trước đến nay, tôn chỉ và thói quen của các doanh nghiệp sản xuất túi
xách là phân loại sản phẩm trước, sau đó tập trung vào từng sản phẩm
riêng biệt, cuối cùng đổ tiền xây dựng thương hiệu.
Ví dụ về sản
phẩm ba lô túi xách du lịch, các doanh nghiệp sẽ cố gắng làm thật chuyên nghiệp, nâng cao công nghệ, ra sức cạnh tranh với nhãn hiệu quốc tế,
nhưng kết quả vẫn không như mong muốn.
Còn dòng túi xách thông
thường không ngừng đưa ra mẫu mã mới, kiểu dáng đa dạng phong phú, chất
lượng thỏa mãn cuộc sống thường ngày là ổn. Hai dòng sản phẩm này có sự
phân biệt rõ ràng.
Thật ra cũng có doanh nghiệp từng đưa tính
năng của sản phẩm dã ngoại vào túi xách thông thường, nhưng cũng chỉ
dừng ở bước thử nghiệm qua loa chứ không đi sâu như Lệ Trí Thành nói.
Bởi vì mọi người đều cho rằng, đối với sản phẩm dã ngoại, đa phần người
dân Trung Quốc chỉ cảm thấy mới lạ, nhu cầu thị trường không lớn lắm.
Vậy mà Lệ Trí Thành lại mạnh dạn đưa ra ý tưởng đó. Anh hoàn toàn không
nghĩ đến việc “tập trung đầu tư vào sản phẩm, nâng cao sức cạnh tranh
của doanh nghiệp”, cũng không có ý định bỏ nhiều tiền vào việc xây dựng
thương hiệu.
Anh cũng chẳng thèm tuân theo thói quen vốn có của
người tiêu dùng. Dù khả năng chi tiêu của người dân thành phố ngày một
tăng cao, nhưng liệu có bao nhiêu người cho rằng túi xách thông thường
nên có chức năng dã ngoại? Thế nhưng anh lại đưa ra ý tưởng về một sản
phẩm mới mà thị trường hầu như không có. Sản phẩm này có thể gọi là…
“túi xách đa chức năng thành thị”?
Nếu xúc tiến đưa ra sản phẩm
này, có nghĩa Ái Đạt sẽ dẫn dắt nhu cầu người tiêu dùng, khai thác nhu
cầu tiềm tàng của bọn họ, chứ không phải đuổi theo người tiêu dùng như
trước.
Nhưng có một vấn đề thiết thực được đặt ra. Như anh từng
nói,