XtGem Forum catalog
Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211772

Bình chọn: 8.5.00/10/1177 lượt.

n ấy. Dần dần, cho dù là nữ sinh kiêu ngạo đến đâu, hay ghen tị đến đâu cũng bắt đầu lấy lòng Quan Hà, mà của Quan Hà đối với mọi người đều giống nhau, bạn ấy đối tốt với tất cả mọi người, chỉ cần mọi người cần giúp đỡ, bạn ấy nhất định sẽ giúp, nhưng Quan Hà lại không chơi thân với ai, không có một người “bạn tốt” chân chính nào. Dù vậy, thái độ không thân cận cũng chẳng xa cách ấy làm cho đám nữ sinh điên cuồng, tranh nhau đối tốt với Quan Hà, đều muốn mình trở thành bạn tốt của Quan Hà, thậm chí còn đi khoe khoang với người khác rằng mình là bạn rất thân với Quan Hà, tựa như được Quan Hà ưu ái chính là người tài trí hơn người.

Tôi trợn mắt há hốc mồm, không thể tưởng tượng nhìn Quan Hà dùng tốc độ sét đánh không kịp che tai, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, chinh phục cả trai lẫn gái trong lớp. Bình tĩnh mà xem xét, tôi cũng thích bạn ấy, bởi vì tôi tin tưởng dựa vào sức lan tỏa của những tin đồn từ miệng nữ sinh lớp tôi, tất cả những gì họ gièm pha về tôi đều không thoát khỏi lỗ tai Quan Hà, nhưng thái độ của bạn ấy với tôi vẫn bình thường như những bạn học khác, vừa không thân cận, vừa không bài xích. Có một lần tôi đem cái áo bị dính mực tới, bạn ấy nhìn thấy, chủ động nói cho tôi biết chỉ cần nghiền hạt cơm lên vết mực rồi vò áo, như vậy sẽ rất dễ sạch.

Quan Hà đúng là một nữ sinh làm cho người ta vô cùng thoải mái, bạn ấy có ánh sáng rực rỡ, nhưng ánh sáng rực rỡ này cũng rất ôn hòa, sẽ không làm người khác bị thương như thần đồng, hơn nữa bạn ấy làm cho mọi người cảm thấy sự chân thành khoan dung, sẽ làm mọi người yêu quý mình lúc nào không hay, muốn tiếp cận bạn ấy. Khi vô cùng nhàm chán tôi còn nghĩ, nếu Trần Kính chưa nhảy lớp, không biết họ “Vua” đối “Vua” thì ai sẽ thắng, hay là giữa họ sẽ toát ra tia lửa?

Giữa cơn lốc của “phong trào yêu Hà” ấy, Trương Tuấn nào có thể may mắn thoát khỏi, tôi thường thấy cậu và vài anh em của mình đi tìm Quan Hà, thường thấy cậu chủ động giúp Quan Hà trực nhật, thường thấy cậu vừa nói vừa cười với Quan Hà. Sau khi cẩn thận đánh giá Quan Hà, tiếp tục tự nhìn bản thân, tôi lặng yên không một tiếng động lùi về cái vỏ của mình.

Có một lần, sau khi chúng tôi học xong giờ bồi dưỡng toán, cậu ấy hỏi tôi: “Nếu nam sinh muốn theo đuổi nữ sinh, nên tặng bạn ấy cái gì? Nữ sinh các cậu đều thích cái gì?”

Tôi ngơ ngác nhìn cậu ấy, trái tim trong ngực tôi, đau đến mức tựa như sắp chết đi, nhưng vẫn giãy giụa kêu, thùng thùng, thùng thùng, thùng thùng. . . Thanh âm càng lúc càng lớn, ngực tôi dường như sắp nổ tung, nhưng cậu ấy lại không nghe được tiếng gì, vẫn buồn rầu xoa đầu, “Trong TV thì nữ sinh đều thích hoa, cậu thấy tặng hoa thì thế nà width=”48″ align=”justify”>Tôi cúi đầu, ôm sách vở, chạy nhanh ra khỏi phòng học, “Tớ không biết.”

Không lâu sau đó, tôi chợt nghe nói Trương Tuấn đã thổ lộ với Quan Hà, Quan Hà lịch sự từ chối cậu ấy. Nữ sinh trong lớp bàn tán cứ như lúc đó họ ở ngay trước mặt hai người ấy, thấy hết mọi chuyện. Quan Hà được miêu tả là phong thái nhẹ nhàng, cao quý như thiên nga, Trương Tuấn thì bị nói là không biết lượng sức, mặc dù không đến mức như con cóc, nhưng ở trong miệng những nữ sinh ấy, Trương Tuấn bị từ chối quả thực là chuyện đương nhiên.

Tôi không cao hứng chút nào, mà ngược lại, lòng tôi tràn đầy bi thương, đau buồn cho cậu ấy, cũng đau buồn cho bản thân mình. Khoảng thời gian đó, tôi thường rúc mình ở một góc trong quán game, ngẩn người, nghĩ đến sự tao nhã của Quan Hà, cái mũi lại thấy cay cay. Nếu bạn ấy là bông sen đẹp nhất giữa đầm sen kia, thì tôi chính là một cây cỏ nhỏ bé sinh trưởng trên đống bùn gần cái đầm ấy, dù có so sánh về điểm gì đi nữa, tôi đều không thể sánh được với bạn ấy.

Bọn Ô Tặc đều quen nhìn tôi cầm sách đọc, bây giờ tôi đột nhiên không đọc sách nữa, thậm chí Ô Tặc còn thấy không quen, anh ấy hỏi tôi ba bốn lần: “Gấu trúc bốn mắt ơi, em làm sao thế? Có phải em không có tiền không?

Có muốn anh trai trợ giúp em không?”

Tôi chẳng buồn để ý đến anh ấy, anh ấy vẫn lui tới nói đùa không hề cố kỵ như trước, nhưng lần này lại như con mèo mù vớ được chuột chết, chạm đúng chỗ đau của tôi, “Gấu trúc bốn mắt đang tương tư? Gấu trúc bốn mắt thất tình?”

Tôi cầm cặp sách lên, chạy khỏi quán game, cũng chỉ được nửa năm thôi, ánh mặt trời vẫn đang xán lạn, nhưng tôi nghĩ rằng kỳ nghỉ dài vui vẻ của tôi vừa mới bắt đầu mà đã chấm dứt rồi.

[Tối nay

mưa phùn bay lất phất ngoài cửa sổ

ở dưới ánh đèn nhẹ nhàng mở ra cuốn sổ ghi chép về bạn học

cho rằng vĩnh sẽ không quên khuôn mặt ấy

nhưng nó cũng mờ đi rồi

cho rằng đã sớm vứt bỏ tờ giấy kia

nhưng lại kẹp nó vào trang sách

tối nay

mưa phùn bay lất phất ngoài cửa sổ

cũng giống như năm đó

chúng ta vẫy tay từ biệt

mưa bụi đầy trời hát một bài hát

năm đó chúng ta nghe không hiểu

vội vàng rất vội vàng.'>

Thi đua toán học

Trong thành phố có rất nhiều học, trường chúng tôi chỉ có năm học sinh được tham gia cuộc thi toán học, tôi và Trương Tuấn đã chiếm hai chỗ rồi, không ít giáo viên có những ý kiến khác. Vì để tôi và Trương Tuấn tham gia cuộc thi này, cô giáo