Thư Ký Không Lên Giường

Thư Ký Không Lên Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322320

Bình chọn: 9.5.00/10/232 lượt.

chân thật.

Hai người nói rất nhiều lời, cô biết bọn họ trẻ tuổi như vậy liền kết hôn, là bởi vì Uông Hiểu Nhu mang thai đứa bé của hắn, cô cũng biết nguyên nhân ban đầu hắn ly hôn, là bởi vì Uông Hiểu Nhu trẻ tuổi khát vọng tự do cùng vui chơi, cho nên quyết định không cần hắn, không cần làm mẹ một đứa con trai .

Hắn cũng biết, nhiều năm trước cô cùng Phỉ Siết không thể không chấm dứt tình yêu bi thương, nam nữ cô gắng đặt ở cùng nhau kết quả là một đôi không thích hợp, cô cần chính là người đàn ông chung tình chỉ yêu một người phụ nữ là cô, Phỉ Siết cũng là không thể nào chỉ yêu một người phụ nữ, coi như cô biết Phỉ Siết là yêu cô, nhưng vẫn bị thương tích khắp người.

"Khi em tận mắt nhìn thấy Phỉ Siết ôm một người phụ nữ khác đang làm chuyện đó, em cả người như mắc bệnh tâm thần, tâm như là bị xé nứt ra, thét chói tai, không ngừng thét chói tai, muốn mắng mọi người nhưng lại không biết dùng chữ gì, sau đó em khóc, khóc suốt, điên cuồng khóc mãnh liệt khóc, không biết thế giới tại sao đột nhiên biến thành như vậy. . . .

"Em không có biện pháp đi yêu người đàn ông này rồi, buổi tối hôm đó em liền bỏ đi, Phỉ Siết đuổi kịp phi trường , thế lực của hắn ở Ảrập ngay lúc ấy cũng đã là đứng đầu rồi, em chỉ có thể cầu Thụ Á Phong giúp, là anh ấy giúp em rời đi Ảrập, nếu không, em có thể không đi được. . . . ."

Ngay lúc ấy, Tần Hạo Đông hỏi cô. "Có muốn anh giúp em một tay báo thù hay không?"

"Làm sao báo thù?"

"Em cảm thấy bắt cóc hắn không để cho hắn xuất cảnh tốt hơn? Hay là khước từ cơ hội hợp tác lần này hay hơn?" Hắn rất nghiêm túc hỏi, giống như hắn thật sẽ làm như vậy.

Hạ Mạn Nghê nghĩ đến đã cảm thấy buồn cười, núp ở trong chăn cười ra tiếng.

Mặc dù biết không thể có, nhưng là lòng của cô vẫn cảm thấy rất ngọt, ngọt đến khiến cô cảm thấy rất khó tin.

Nếu như lời này là Phỉ Siết nói với cô, cô sẽ hoảng sợ sẽ rối loạn, sẽ cảm thấy đại sự không ổn, lại cho là thật, nhưng là do trong miệng Tần Hạo Đông nói ra, cô lại chỉ cảm thấy ngọt ngào, bởi vì, cô biết hắn đang lấy lòng cô, nghĩ biện pháp cố gắng cưng chiều cô, mặc dù có một chút bất cần đời thích thú .

Là rất yêu rất thích hắn chứ? Ai.

Khi tình yêu đến, thật là đem lý trí toàn bộ vứt bỏ, quên mất hắn là hoa hoa công tử, quên mất hắn là đại soái ca sẽ đưa tới một đống hoa tranh nhau vì hắn nở rộ, quên mất đàn ông như vậy căn bản là không thể chỉ thích cô một người phụ nữ sự thực. . . . . Cô nên làm cái gì? Cửa phòng thình lình truyền đến hai tiếng tiếng gõ cửa. . .

Hạ Mạn Nghê nháy mắt mấy cái, vén chăn lên, là ảo giác chứ? Bây giờ cũng là hai giờ đêm! Người nào sẽ gõ cửa phòng cô?

"Là ai?" Cô hỏi khẽ .

"Là anh."

Tần Hạo Đông? Mở a! Hơn nửa đêm, hơn nữa bọn họ ở mấy phút phía trước mới chia tay trở về phòng tắm ngủ, hắn hiện tại tới gõ cửa phòng cô làm gì?

Một người đàn ông nửa đêm chạy đến gian phòng phụ nữ, nghĩ như thế nào đều có ý đồ bất chính, nếu như người phụ nữ này hiện tại đi cửa mở ra, vậy thì bày tỏ người phụ nữ này cũng rất thích ý đồ người đàn ông này, đúng không?

"Mở cửa."

"Em. . . Đã ngủ, có lời gì ngày mai rồi hãy nói." Hạ Mạn Nghê đem chăn kéo lên đậy kín đầu, tựa như làm con rùa đen rút đầu còn nói một tiếng: "Ngủ ngon."

Tiếp theo, vẫn còn đánh tiếng ngáp lớn, thanh âm lớn đến có thể ngay cả ở bên bể bơi lầu một cũng nghe thấy.

Đứng ở cạnh cửa, Tần Hạo Đông khóe miệng chứa đựng một chút cười.

Cô thật sự rất đáng yêu a, đáng yêu đến hắn nằm ở trên giường đầy trong đầu đều là một cái nhăn mày một nụ cười của cô, căn bản không cách nào ngủ.

Hắn biết cô căn bản không ngủ, nếu không, hắn mới vừa gõ cửa, cô không thể nào nghe thấy , nhưng cô lại nghe được, thanh âm vẫn còn rất to rõ, cho thấy, người phụ nữ này cùng một dạng lăn lộn khó ngủ giống hắn.

"Anh không có một lời muốn nói với em, anh chỉ là muốn ôm em ngủ, mở cửa được không? Như vậy, anh mới ngủ được, ngày mai còn phải cùng người đàn ông kia đi họp đấu trí rồi, nếu không ngủ, anh sẽ không có sức sống." Hắn nói qua một chuỗi ngụy biện giống thật mà là giả, nghe rất xuôi.

Đêm an tĩnh chỉ nghe được bên ngoài cửa sổ côn trùng kêu vang cùng tiếng gió, cho nên lời của hắn nói dĩ nhiên cũng đều truyền vào trong tai cô.

Thật là xấu hổ! Coi như cả lầu hai chỉ có cô cùng hắn cùng phòng của Tiểu Ân, cử chỉ hắn như vậy cũng không tránh khỏi quá mức lớn mật, giống như là có người lúc nửa đêm khi phụ nữ ngủ bên cửa sổ lại đánh đàn ghi-ta bày tỏ tình yêu, khiến cho người phụ nữ đó không thể không giơ tay đầu hàng.

Ở tại lầu một lão Trần cùng mẹ Lâu sẽ nghe được sao? Nghe chủ nhân của bọn họ như là nổi điên, nửa đêm đến cửa phòng cô nói chuyện tán tỉnh?

"Mở cửa được không? Chỉ là muốn ôm em ngủ mà thôi, em không nên hiểu sai."

Không nghe thấy! Cô đắp chăn càng chặt hơn.

"Thừa nhận đi, em cũng muốn ôm anh ngủ, mở cửa." Lời nói mang theo nụ cười, so gió đêm còn mềm mại thì thầm phiêu đãng ở trong không khí.

Không nghe thấy! Không nghe thấy! Cô thật là là không nghe thấy!

Ai muốn ôm hắn ngủ chứ? Nói hưu nói vượn. . . . . . Được rồi, coi như là thật, cô cũng không thể như v


Duck hunt