h
vẫn sẽ từ chức. Không, có lẽ còn có cách giải quyết khác, là xin Quang
ca chuyển công tác của mình về Bắc Kinh, không nhất định phải dùng đến
lựa chọn từ chức duy nhất này
Cho nên Trần Lâm trả lời Lí Tiểu phàm, “Cứ xem là vậy đi!”. Cậu không nghĩ sẽ nói chuyện tình cảm của mình cho Quang ca nghe, không chỉ vì muốn giữ mặt mũi cho Quang ca, mà còn không muốn Tiểu Phàm suy
nghĩ quá nhiều
Nhưng Trần Lâm không quan tâm nhiều, nếu lúc này
cậu nói ra, có lẽ sẽ làm cho Tiểu Phàm bớt lo lắng và hiểu ra vài điều
khác, ít nhất Tiểu Phàm sẽ hiểu cậu từ chức không phải là một quyết định dễ dàng chỉ vì Tống Đình Phàm, bên cạnh đó còn lí do khác, nhưng cậu
không nghĩ sẽ nói ra bây giờ. Vì Trần Lâm không nói gì nên Lí Tiểu Phàm
mới càng lo lắng. Đến nhiều năm sau này, Lí Tiểu Phàm mới hiểu tất cả
những nguyên nhân làm Trần Lâm từ chức, lúc đó nàng chỉ có thể cười
thoải mái
Câu ‘xem như là vậy đi’ của Trần Lâm làm Tiểu Phàm rất khó hiểu
– “Cái gì ‘xem như là vậy đi’?”. Lí Tiểu Phàm hỏi theo bản năng
Trần Lâm mất tự nhiên nhíu nhíu mày, Tiểu Phàm đêm nay làm sao vậy? Bỗng dưng lại gây sự?
Bất quá Trần Lâm vẫn kiềm chế mà giải thích cho nàng, “Khi bắt đầu công việc này tôi đã có dự tính của mình. Hiện tại từ chức cũng là trong dự định, không hoàn toàn là vì anh ấy”. Trần Lâm nói đầy đủ rõ ràng
Lí Tiểu Phàm nghe xong chỉ nghĩ Trần Lâm cãi chày cãi cối, chính là Trần
Lâm có giải thích cũng rất mập mờ, nghĩa là cậu không muốn nói ra. Cho
nên Lí Tiểu Phàm cũng không dây dưa nữa, chỉ thay đổi sang vấn đề khác
– “Trần Lâm, anh có lo lắng việc bị phụ huynh mình phát hiện, phụ huynh anh ta, bằng hữu thân thích, hoặc những quan niệm xã hội không, hai người phải
đối mặt với tất cả sao?”
Trần Lâm trầm mặc, Lí Tiểu Phàm cụ thể vạch rõ ‘một ít vấn đề’ Tống Đình Phàm từng nói
Trần Lâm không phải không nghĩ đến những vấn đề này, trước khi đáp ứng Tống
Đình Phàm cậu cũng đã lo lắng qua, nhưng không thể tìm ra câu trả lời
xác thực. Sau khi đáp ứng Tống Đình Phàm, người kia nói sẽ cho mình thời gian. Mà thời gian này, Trần Lâm chỉ lo cho cha mẹ mình, hi vọng bọn họ càng biết muộn càng tốt, không cần bọn họ phải…. vì mình mà thương tâm
quá sớm. Trần Lâm nghĩ đây là cách hiếu thuận mềm dẻo duy nhất mình có
thể đền đáp cha mẹ
Cũng không phải muốn giấu diếm, chỉ là những
chuyện có thể tổn thương người khác nếu tránh được thì nên tránh, như
vậy có thể không nói ra bao lâu thì sẽ tốt bấy lâu. Về phần người khác,
Trần Lâm không quan tâm, hành vi của mình, đạo đức của mình không tổn
hại gì đến đạo đức xã hội, vậy thì người khác có thể trách gì, có thể
bàn tán gì?
Khi Trần Lâm đang trầm mặc, bên ngoài trời đổ mưa. Cơn mưa rất lớn tạt vào khung cửa thủy tinh của quán cà phê từng giọt nặng
nề giòn vang
Trần Lâm nhìn mưa ngoài cửa sổ, ánh mắt mênh mông, “Mưa rồi…..”
– “Tiểu Phàm, đừng hỏi tôi những chuyện xảy ra trong tương lai, vì chính
tôi cũng không biết đích xác thế nào. Không thể phủ nhận, việc cô hỏi
cũng là việc tôi lo lắng, nhưng lo lắng thì làm được gì? …. Cha mẹ tôi,
haha, tôi vẫn không nghĩ nếu bọn họ kiên trì phản đối, tôi nên…. lựa
chọn thế nào, hay nói cách khác, tôi vẫn không dám nghĩ đến…”
Giọng nói Trần Lâm yếu ớt và mờ mịt hiếm thấy, Lí Tiểu Phàm chưa từng gặp qua một Trần Lâm như vậy, nàng đau lòng
– “Trần Lâm, tôi….”
Trần Lâm khoát tay, chậm rãi nói tiếp, “Tiểu Phàm, cô biết không? Từ nhỏ đến lớn tôi chưa làm cha mẹ lo lắng quan
tâm lần nào, không phải họ không thương tôi hay công việc của họ quả bận rộn. Ngược lại, bọn họ rất yêu tôi, dùng cách thức giáo dục tự do để
tôi lớn lên, hơn nữa… còn để tôi quyết định mọi chuyện. Không ép buộc
tôi bất kì chuyện gì, đến giờ tôi vẫn nghĩ mình rất may mắn khi có cha
mẹ như vậy. Chính là, có lẽ trong tương lai không xa tôi sẽ làm họ tổn
thương không thể vãn hồi….”
Không biết vì ý nghĩ gì, vì muốn an ủi khuyên can Trần Lâm, Lí Tiểu Phàm vội vàng mở miệng, “Không phải không thể vãn hồi, còn kịp, còn kịp, còn có thể vãn hồi….”
Có thể bởi vì quá mức kích động, giọng nói Lí Tiểu Phàm cao vút lên làm
Trần Lâm kinh ngạc. Thu hồi ánh mắt vẫn đang nhìn ngoài cửa sổ, Trần Lâm nhìn thẳng Lí Tiểu Phàm, cười ‘phì’ một tiếng
– “Tiểu Phàm, hài quá, kích động như vậy a!”. Lắc đầu, khuôn mặt tươi cười bất đắc dĩ
Đột nhiên, điện thoại Trần Lâm vang lên, nhìn tên người gọi đến, Trần Lâm
cũng không ngại ngần gì mà thoải mái bắt máy trước mặt Tiểu Phàm
– “Uy”
– “Ân, em ở quán cà phê Bán Đảo”
– “Hảo, vậy em cúp máy”
Lí Tiểu Phàm nhìn Trần Lâm, khi có cuộc gọi đến, nhưng mê man và yếu ớt
của Trần Lâm biến mất không chút bóng dáng, ngược lại, trên mặt còn có
vẻ an tâm
Cúp điện thoại, Trần Lâm có chút xấu hổ nhìn Lí Tiểu
Phàm, phải biết rằng cậu chưa bao giờ bộc bạch nội tâm quá nhiều với một ai đó như vừa rồi. Nhưng thật ra Lí Tiểu Phàm hiểu được, bây giờ Trần
Lâm cũng đã nói quá nhiều với mình. Mặc kệ trước kia bởi vì mình muốn
thổ lộ hết với Trần Lâm mới có bữa gặp mặt này, ít nhất bây giờ nàng
cũng được nghe Trần Lâm bộc bạch
Trần Lâm khôi phục vẻ