XtGem Forum catalog
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327220

Bình chọn: 9.5.00/10/722 lượt.

hà xong, sẽ dọn qua!”

Hai mắt Kỷ Khanh Khanh tỏa sáng, “Cha sẽ xây cho tụi con một học viện?”

Thấy Lạc Vân Hải gật đầu, hai đứa nhỏ kích động la to, “Thật ạ? Vậy thì

tốt quá, tụi con sẽ không bị người khác xem thường nữa! Cha, cha là

người cha tốt nhất thế giới! Tụi con yêu cha chết mất!” Ở trường học của chính mình, những bạn nhỏ khác đều phải nghe mình, còn không sợ bị cho

nghỉ học nữa!

“Cái gì? Bỏ đi?”

Bên trong biệt thự gần

biển, Hạ Mộng Lộ ném đồ trong tay xuống, chạy ra cửa chính, “Thật xin

lỗi, cô giáo đừng giận, anh ấy luôn vậy đó! Cô yên tâm, tôi sẽ tự mình

dẫn hai đứa nhỏ qua, thật xin lỗi!” Tắt điện thoại xong, cô đen mặt gọi

cho Lạc Vân Hải, “Lạc Vân Hải, anh uống lộn thuốc hả? Dám tự tiện dẫn

hai đứa nhỏ đi? Anh có biết tôi vất vả thế nào mới xin được cho hai đứa

nhỏ vào đó không?”

‘Hừ, cầu tôi, tôi còn khinh thường cho hai đứa nhỏ tới học đó! Bọn họ bắt con tôi ngồi cuối lớp, ở bàn khuất nhất, mấy đứa nhỏ trước mặt đều cao hơn tụi nó một cái đầu, hoàn toàn không nhìn

thấy bảng!”

Hạ Mộng Lộ kiềm lại lửa giận, “Sao lại vậy? Bọn họ đã hứa chắc với tôi sẽ cho tụi nhỏ ngồi bàn đầu mà!”

‘Người ta nói con trai tôi thất học, luôn đứng thứ hai từ dưới lên, có lúc còn đứng thứ nhất! Hừ, tôi chưa trách bọn họ làm trễ nãi việc học của tụi

nhỏ là may đó! Chuyện này cứ giao cho tôi! Tôi đã kêu Tử Tuyền lo việc

xây một học viện quý tộc sát bên trường bọn họ, có đến năm sáu lớp lá,

mời thầy cô tốt nhất về dạy!’

“Việc này.... ... Có phải hơi khoa trương quá không?” Không thể nào? Vì bọn nhỏ mà xây luôn một ngôi trường?

‘Khoa trương? Chẳng lẽ em bảo tôi phải đem Long Hổ giao cho một đứa thất học? Tạm thời cứ để hai đứa nhỏ ở bên tôi. Tôi sẽ mời gia sư tới dạy, tránh

gián đoạn việc học của tụi nhỏ! Cứ vậy đi!’

‘Tút tút tút!’

“Này này.... ...” Anh ta ăn trúng thuốc súng à? Không phải chỉ là ngồi hàng

chót thôi sao? Trước kia cô đi học vẫn luôn ngồi hàng chót đấy thôi!

Nhưng nói đi nói lại bọn họ cũng thật quá đáng, đã lấy tiền của cô, hứa

hẹn cho đã, rốt cuộc lại làm vậy, đáng ghét! Giờ trong tay cô có hai

mươi triệu tụi nhỏ đưa, cộng thêm một thẻ bạch kim xài hoài không hết,

nhiều tiền như vậy, chỉ cần hai đứa nhỏ thành tài, tốn bao nhiêu cũng

đáng!

Người thừa kế tương lai của Long Hổ? Lạc Vân Hải muốn cho hai đứa nhỏ là người thừa kế?

Khóe miệng Hạ Mộng Lộ vô thức cong lên. Coi như anh biết điều! Trời, không ngờ cô lại sinh ra người thừa kế Long Hổ!

Hạ Mộng Lộ càng nghĩ càng phấn chấn, bèn chạy vào nhà hô lớn, “Dỡ sạch

xong thì sửa chữa theo thiết kế của tôi, không được qua loa, càng không

được ăn bớt nguyên vật liệu! Làm tốt sẽ có thưởng!”

Cô tin việc

giáo dục hai đứa nhỏ, anh thích hợp hơn cô nhiều. Nghe đồn từ lúc học

mẫu giáo đến khi tốt nghiệp đại học, Lạc Vân Hải vẫn luôn là chủ tịch

hội học sinh, vô cùng uy phong! Khi cô còn đang tập nói bi bô thì anh đã học lớp bốn! Chỉ có người như vậy mới bồi dưỡng được thiên tài!

Bên này, Thái Bảo Nhi vừa xuống xe, đã thấy Kỷ Lăng Phong quơ quơ chìa khóa xe đi tới, tươi cười rạng rỡ.

Cậu ta lại muốn làm gì? Mấy ngày không thấy, trông vẻ lớn lối hơn trước

hẳn, ăn mặc vẫn lôi thôi như cũ, quần áo lành lặn không thích, cứ nhất

định phải mua kiểu quần ăn xin hai đầu gối lộ hết ra ngoài thế này. Áo

sơ mi thì rộng thùng thình, còn gỡ ba nút trên, hơn phân nữa lồng ngực

như ẩn như hiện, một vạt nhét vào quần, một vạt tung bay theo gió. Chậc, khi nào thì cậu ta mới có thể đàng hoàng lịch sự như Lạc Vân Hải chứ?

Kỷ Lăng Phong hớn hở quơ quơ chìa khóa xe và quyển sổ tiết kiệm trước mặt

Thái Bảo Nhi, nhướng mày nói, “Đây! Xe! Tiền!” rồi chỉ vào chiếc xe đang đậu ven đường, “Tuy không phải Mercedes-Benz BMW, nhưng cũng trị giá

hơn mười vạn, chạy rất êm, thế nào? Không còn lý do cự tuyệt tôi nữa

chứ?”

Trông Kỷ Lăng Phong tràn đầy sức sống, hoàn toàn khác hẳn với người đang ăn mặc nghiêm túc như cô.

Thái Bảo Nhi siết chặt nắm tay, ngửa đầu hỏi, “Cậu...... Nghe nói rốt cuộc

cậu đã vẽ hoàn chỉnh được một bức tranh. Cậu vì có tiền mua xe mới vẽ

sao?”

“Đúng vậy!” Kỷ Lăng Phong tiến lên ôm lấy vai Thái Bảo Nhi, lắc đầu cười nói, “Thật ra có chuyện em sai rồi! Tôi vẽ tranh chưa bao

giờ là vì tiền, mà do yêu thích từ nhỏ. Nhưng sau đó thầy nói cho tôi

biết, nhà nghệ thuật cũng cần ăn cơm, chỉ là tốt nhất không nên ôm tâm

tình vẽ tranh vì kiếm tiền để vẽ, nếu không sẽ làm vấy bẩn thiên phú

thần thánh, vì vậy có người ra giá năm vạn mua hết những bức tranh vẻ dở dang của tôi, tôi đã không đồng ý. Thầy tôi từng nói, bức tranh đầu

tiên, nếu thấp hơn năm mươi vạn thì đừng bán! Trước giờ tôi chỉ nghĩ vẽ

chơi, kiếm được tiền hay không cũng chẳng sao! Năm mươi vạn! Tôi không

có tự tin mình sẽ vẽ được tới mức đó, cho nên dù có vẽ xong rồi, tôi

cũng cố ý viết sai tên, sau đó mượn cớ vứt bỏ, cho tới khi em xuất

hiện!”

Thái Bảo Nhi cảm thấy trong tim đau nhói.

Kỷ Lăng

Phong cúi đầu vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Thái Bảo Nhi, nghiêm túc tỏ tình, “Em xuất hiện, khiến tôi điên cuồng, khiến tôi tin cái gì là tình yêu sét đánh! Từ l