XtGem Forum catalog
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326015

Bình chọn: 7.5.00/10/601 lượt.

lần nữa bội phục sự can đảm của Lạc Vân Hải. Nhưng lại nghĩ, chỉ lúc ở Long Hổ anh Hải mới ra dáng đàn ông vậy thôi, về đến nhà sẽ thành kẻ

sợ vợ! Cũng may ở trước mặt mọi người, đà điểu nhỏ chưa bao giờ to tiếng với anh, về đến nhà, anh cũng rất vui vẻ làm con rùa! Xem ra anh đã

lĩnh hội được đạo vợ chồng rồi! Ở nhà ra vẻ đáng thương, chỉ có vợ thấy, ai thấy nữa đâu mà lo!

Lạc Vân Hải trợn mắt nhìn mọi người một cái, rồi chống nạng đi ra ngoài.

Đáng chết, bộ dạng thế này thật mất mặt!

Nhà họ Lạc.

Kỷ Khanh Khanh liếc Lạc Vân Hải đang ngồi bên cạnh một cái, rồi đánh một chuỗi tiếng Đức vào di động.

‘Mẹ, chân cha bị thương, lần này là thật, phải chống nạng!’

Nháy mắt đã có tin nhắn trả lời.

‘Khi nào chết hẵng báo!’

Kỷ Khanh Khanh khổ sở sụp bả vai, giờ mẹ không tin lời cậu nữa rồi. Xem ra nói láo thật không tốt, chỉ một lần đã khiến mẹ không bao giờ tin tưởng cậu nữa.

“Mày trực tiếp nói với nó, chân mày bị gãy, cần nó trở

lại chăm sóc, là được rồi! Tại sao phải bắt cha mẹ đi đón?” Trình Thất

thở dài một tiếng, thầm nghĩ, đã đi một lần rồi, Hạ Mộng Lộ không muốn

về, bà biết làm sao? Hơn nữa, bà cũng đã nói cho cô tời gian suy nghĩ,

giờ mới mấy ngày đâu, lại muốn đi?

Lạc Vân Hải cau mày như ông

già, nói, “Nếu không do mẹ cứ muốn giày vò cô ấy, mọi chuyện sẽ tới tình trạng này sao? Hơn nữa, con không hi vọng cô ấy vì thương hại con mới

trở về!” Anh muốn cô là vì anh mới trở về!

Chưa đầy một tháng nữa là sang năm mới rồi, không biết năm nay có được đoàn viên không?

“Mẹ cũng đã nói xin lỗi rồi! Mày thấy mẹ xin lỗi ai bao giờ chưa? Mẹ già

thế này, mày còn muốn hành hạ mẹ sao?” Phiền chết! Người ta không muốn

quay về, chẳng lẽ bà phải quỳ xuống cầu hay sao?

Lạc Viêm Hành

trầm mặc một lúc lâu mới nói, “Được rồi, nếu Mộng Lộ không muốn ở chung

với cha mẹ thì thôi. Cha mẹ chấp nhận lui một bước. Con dẫn Khanh Khanh

về biệt thự của con đi, vì đứa nhỏ, Mộng Lộ sẽ trở lại!”

“Cái gì? Đứa cháu bảo bối của tôi.... ...”

“Trong bụng Mộng Lộ còn một đứa đó! Bà là mẹ chồng không thể nhường nó một

chút sao? Nó còn trẻ dại, bà so đo với nó làm gì?” Lạc Viêm Hành rốt

cuộc cũng mạnh mẽ được một lần, không đợi Trình Thất mở miệng đã phất

tay nói, “Dẫn Khanh Khanh về đi!”

Lạc Vân Hải cười nói, “Vậy con đi đây!” Anh khập khểnh bước lên lầu, nói với Kỷ Khanh Khanh, “Con trai, về nhà với cha!”

Kỷ Khanh Khanh...... À, không đúng, từ nay về sau phải gọi là Lạc Khanh

Khanh, đã không còn cầu gì khác, giờ chỉ cần có thể cho mẹ, anh hai và

em gái trở về, bảo cậu làm gì cũng được. Chú Tiểu Hứa nói là em gái, cậu không cần em trai!

Trình Thất nhìn theo bóng lưng cháu nội, thầm nghĩ, giờ cái nhà này chỉ còn lại hai ông bà già! Thôi, Viêm Hành nói

đúng, bà cần gì phải so đo với một đứa nhỏ? Bà chẳng bài xích Hạ Mộng Lộ nữa, cũng hi vọng Tiểu Hải có thể sống vui vẻ. Hơn nữa, bà có dự cảm,

một ngày nào đó, ngôi nhà này sẽ cực kỳ náo nhiệt!

Hạ Mộng Lộ,

con là một đứa nhỏ hiền lành, lúc mẹ ngã bệnh, con có thể chăm sóc cẩn

thận như vậy, tương lai nhất định con sẽ không để bà già này cô đơn đúng không?

Nhà họ Hạ.

Lạc Vân Hải đẩy Lạc Khanh Khanh ra

trước, đối diện với bốn người trong nhà, thận trọng nói, “Mẹ anh nói, về sau sẽ không bao giờ giành con với em nữa, còn đồng ý cho chúng ta ở

riêng. Giờ em có thể về không?”

Lạc Khanh Khanh nhào vào ngực Hạ

Mộng Lộ làm nũng, “Mẹ, con nhớ mẹ lắm! Mẹ về với con và cha được không?

Xin mẹ đó!” Lạc Khanh Khanh liều mạng chớp chớp đôi mắt to long lanh.

“Cuối cùng bà ta cũng chịu nhượng bộ rồi hả?” Mẹ Hạ hừ lạnh một tiếng, không

nói gì nữa. Mộng Lộ có về hay không là quyết định của nó, bà sẽ không

cản trở!

Hạ Mộng Lộ vẫn lắc đầu, “Tôi nói rồi, để tôi suy nghĩ

đã!” Ngộ nhỡ Trình Thất lại đi giành con với cô thì sao? Một lần bị rắn

cắn, mười năm sợ dây thừng. Không phải cô hẹp hòi, chủ yếu là do lúc

mang thai, cô khó khống chế được tính tình, chỉ sợ lại nói sai gì đó

khiến bà ta nổi giận, rồi ảnh hưởng tới đứa nhỏ trong bụng.

Nghe

vậy, Lạc Vân Hải siết chặt cây nạng, nhìn chằm chằm Hạ Mộng Lộ hồi lâu

xong tự giễu cười nói, “Được rồi, em cứ từ từ suy nghĩ đi. Mộng Lộ, tôi

mệt rồi!” Nói xong, anh khó khăn xoay người bước đi.

Lạc Khanh

Khanh thấy thế, bĩu môi nói, “Mẹ, con phải về với cha! Con và cha sẽ chờ mẹ! Con muốn sống chung với cha mẹ, với anh hai và em gái!” Nói xong,

cậu lui ba bước, cúi người bảy mươi độ chào, rồi mới chạy đuổi theo Lạc

Vân Hải, nắm lấy tay anh.

Bóng lưng hai cha con trông rất cô đơn, tình cảnh giống như sinh ly tử biệt.

Hạ Mộng Lộ đen mặt, thầm nghĩ, có nghiêm trọng đến vậy không? Ở đây không

có ai làm khó làm dễ cô, hơn nữa, đây là nhà mẹ đẻ của cô, cứ làm như cô dang ở nhà tình nhân vậy? Về đó có tốt hơn được ở đây? Ở đây ít nhất

còn có mẹ cô chăm sóc, về đó ai chăm sóc cô? Cô không tin Lạc Vân Hải sẽ ngày ngày ở nhà chăm sóc phụ nữ có thai!

Đúng lúc này.... ....

“Sau này con và Khanh Khanh sẽ tới thường xuyên! Phiền cha mẹ chuẩn bị cho

con thêm hai bộ chén đũa! Tụi con về đây!” Nếu không do căn nhà này quá

hẹp, anh