sự như vậy, chỉ có thể là Trình Thất!
Mẹ Hạ thầm nghĩ, đang lo không có cơ hội trị Trình Thất một trận thì bà ta đã tự vác xác tới cửa rồi!
“Mấy người tới làm gì?”
Trình Thất đưa tay ngăn Lạc Vân Hải, thọt tay vào túi quần, đứng nhún chân, đối diện với mẹ Hạ.
Mẹ Hạ đen mặt, thầm nghĩ, đúng là xã hội đen, già mà không đứng đắn, làm như bà không biết vậy?
Mẹ Hạ nghĩ vậy, bèn chống nạnh, ngửa đầu nhìn trần nhà, nhún nhún chân.
Lạc Viêm Hành và Hạ Hưng Quốc đều cau mày.
Lạc Vân Hải nhân cơ hội mẹ Hạ không chú ý, xông vào nhà, lúng túng nhìn Hạ Mộng Lộ, “Rốt cuộc em muốn làm ầm ĩ tới lúc nào?”
Hạ Mộng Lộ không thèm nhìn Lạc Vân Hải, cầm sách của Kỷ Đào Đào lên xem. Rốt cuộc là ai đang làm ầm ĩ?
Trình Thất nhìn chân mẹ Hạ, cười nhạo, “Bà đang múa dân tộc hả?”
“Bà.......” Mẹ Hạ hận không thể tát Trình Thất một bạt tai, đáng tiếc đã bị Hạ Hưng Quốc kéo vào nhà.
Hạ Hưng Quốc nói, “Bà thông gia, mời vào trong!”
Trình Thất vừa vào nhà đã nói, “Hạ Mộng Lộ, về nhà!”
“Về nhà? Nhà nào? Đây là nhà của nó!” Mẹ Hạ nổi trận lôi đình, nếu không có Hạ Hưng Quốc ngăn cản, bà đã sớm cào nát mặt Trình Thất.
Hạ Mộng Lộ lắc đầu, “Giờ tôi không muốn đi đâu hết!”
“Hạ Mộng Lộ, cô đừng.... .... A!”
Lạc Viêm Hành sợ Trình Thất lại làm mọi chuyện rối tung lên, bèn bịt miệng
bà lại, cười nói với Hạ Mộng Lộ, “Mộng Lộ, cha mẹ tới để xin lỗi con.
Cha mẹ biết sai rồi! Cha mẹ không nên lừa con! Giờ con đang có thai, tạm thời không nên ở riêng, chờ con sinh xong, mẹ Tiểu Hải sẽ chăm sóc
con!”
Lạc Vân Hải cũng cười, ngồi xổm xuống trước mặt Hạ Mộng Lộ, đưa tay sờ bụng cô, nhướng mày nói, “Cả nhà anh đều tới, còn không chịu về sao?”
“Về! Nhất định về! Mộng Lộ, đi dọn đồ với cha!” Hạ Hưng Quốc cười tỏ vẻ xin lỗi với Lạc Viêm Hành. Cả nhà người ta đều tới,
không đi thì có vẻ làm kiêu quá!
‘Bốp!’ Mẹ Hạ đập vào ót cha Hạ một cái, “Về cái gì mà về? Tôi nói không là không!”
“Bà có biết nói lý không hả? Được voi đòi tiên à?” Trình Thất rốt cuộc hiểu vì sao Hạ Mộng Lộ lại dữ dằn như vậy, đúng là mẹ nào con nấy!
Hạ Mộng Lộ thấy hai người sắp cãi nhau, vội đứng dậy nói lớn, “Đủ rồi, bác sĩ nói phụ nữ có thai phải giữ tinh thần thoải mái. Giờ tôi không muốn
đi đâu hết, chờ sinh con xong nói tiếp!” Nói xong, cô đen mặt bước về
phòng. Cả nhà Lạc Vân Hải tới, cha chồng cũng đã nói xin lỗi, lẽ ra cô
nên nhượng bộ, nhưng cô sợ, nếu cô về đó cô sẽ lại cãi nhau với Trình
Thất, ba ngày một trận nhỏ, mười ngày một trận lớn, cứ vậy, đứa nhỏ sẽ
không còn mất!
Trình Thất gãi gãi ót, đến trước cửa phòng Hạ Mộng Lộ gõ cửa nói, “Mộng Lộ, chuyện này mẹ không đúng, mẹ thừa nhận mình
sai! Con yên tâm, mẹ sẽ không gây gổ với con nữa. Trước kia mẹ vẫn không quên được Bảo Nhi, nhưng giờ mẹ chỉ nhận mình con là con dâu. Mẹ giả bộ bệnh đúng là vì muốn xem thử con có phải là đứa con dâu tốt hay không,
giờ mẹ đã thấy được, con đứa đứa con dâu tốt nhất thế giới. Nếu ôm nay
con không muốn về, không sao, con cứ suy nghĩ đi. Cả nhà đều đang đợi
con. Cha mẹ tới, không phải chỉ vì đứa bé trong bụng con, thật ra mẹ đã
muốn tới đón con về từ sớm, chỉ là ngại mất mặt nên mới kéo tới giờ
thôi. Cha mẹ về trước đây!”
Hạ Mộng Lộ cúi đầu, hốc mắt hơi ướt.
Nói vậy, rốt cuộc cô đã được nhà họ Lạc chấp nhận? Người sĩ diện như
Trình Thất còn tới xin lỗi cô, vậy có lẽ cô cũng nên suy nghĩ lại.
Lạc Vân Hải ôm vai Trình Thất, cười nói nhỏ vào tai bà, “Cuối cùng mẹ cũng làm được một chuyện tốt!”
Trình Thất tức giận trừng mắt, hừ một tiếng với mẹ Hạ rồi xoay người đi ra ngoài.
“Mấy người đều đi hết đi! Cứ thấy mặt mấy người là tôi lại tức muốn ói máu!” Mẹ Hạ đẩy Lạc Vân Hải, nói. Vừa tát vừa cho đường, trên đời làm gì có
chuyện tốt như vậy? Bà không tin Trình Thất sẽ không làm khó con gái bà
nữa, cứ nhìn bộ dạng phách lối vừa rồi mà xem, thật mất lịch sự!
Lạc Vân Hải khổ sở nói, “Mẹ, hay là con cũng ở đây!”
“Đi đi!” Mẹ Hạ nói. Đừng có mơ!
Từ đó về sau, mỗi ngày Lạc Vân Hải đều mang vẻ mặt ủ ê, trong đầu đều là Hạ Mộng Lộ và con gái.
Hôm nay, trong phòng làm việc ở Long Hổ, Lạc Vân Hải ngồi trên sô pha, ôm ngực nhìn cấp dưới.
Đỗ Vương cảm giác như đang ngồi trên bàn chông. Đột nhiên anh Hải gọi bọn
họ tới, cho phép bọn họ ngồi, còn tự mình châm trà cho họ. Điềm không
lành!
Mấy người bị Lạc Vân Hải nhìn đến mức run cả người. Rốt
cuộc Khúc Tư Du chịu hết nổi hỏi “Anh Hải, đã xảy ra chuyện gì? Sao
nghiêm túc dữ vậy?” Không phải là gọi bọn họ đi chịu chết chứ? Hay công
ty có vấn đề? Có người tham ô công quỹ?
Lạc Vân Hải cau mày, lạnh lùng nói, “Ai có cách khiến chị dâu tụi bây chịu về ở với anh, sẽ được thăng liền ba cấp!”
Chín người kia kinh ngạc nhìn nhau. Bọn họ sắp bị hù chết rồi!
Hứa Trí Viễn đẩy đẩy mắt kiếng, khổ sở nói, “Anh Hải, tụi em đều học chuyên ngành quản lý và kinh doanh, giải quyết tranh chấp trong gia đình không phải là sở trường của tụi em, sao anh cứ bắt tụi em giải quyết mấy vấn
đề kiểu này hoài vậy?”
“Hừ, mấy đứa không phải đều kết hôn hết
rồi sao? Suy nghĩ đến khi nào ra thì thôi! Hôm nay nghĩ không ra, tất cả đều bị hạ