n Nguyệt Nha.
Hạ Mộng Lộ bị bốn tên
côn đồ vây đánh phải liên lục lùi về sau. Cô nắm bả vai một tên côn đồ,
nhảy lên, đá vào đầu tên đó. Cùng lúc, tên côn đồ đó cũng đưa tay ra bóp lấy cổ cô, siết mạnh tới mức khiến cô càng ngày càng khó thở, “A!”
“Chán sống hả?” Tên côn đồ nói xong, hung hăng ném Hạ MộngLộ ra xa.
Hạ Mộng Lộ bay lên không, đập vào cây cổ thụ, vang lên một tiếng ‘Răng
rắc’ tuyên bố khớp vai phải của cô đã bị trật. Lúc bị dội ra rơi xuống
đất, cô chống tay trái xuống, lộn người rơi xuống đất một cách vững
vàng.
Hạ Mộng Lộ đang định xông lên đánh tiếp thì thấy bỗng ngây người như phỗng nhìn cảnh tượng trước mặt.
Trình Thất thấy con dâu bị đánh văng ra ngoài, tức giận bật người dậy, đá một cái vào hai tên côn đồ khiến hai tên đó ngã lăn quay không đứng dậy
nổi, rồi tiếp tục đấm vào mặt một tên khác, sau đó khom lưng quét chân
về phía ba tên đang xông tới. Bà thấy một nắm đấm xông tới mặt mình,
lạnh lùng híp mắt, vươn tay ra bắt lấy, hét lớn một tiếng, nhấc chân đạp vào nách tên kia một cách tàn nhẫn.
“A!” Tên côn đồ cảm thấy tay mình như muốn đứt lìa khỏi cơ thể.
Mặc dù vết thương trên ót Trình Thất đã bắt đầu chảy máu lại, nhưng với
quyết tâm kinh người bà đã khiến hơn phân nửa bọn côn đồ ngã xuống đất
gào khóc thảm thiết chỉ trong một phút ngắn ngủi.
Hạ Mộng Lộ há
hốc miệng nhìn. Vừa rồi rõ ràng cô đá vào đầu tên kia hai cái, sao không thấy tên đó ngã xuống, còn Trình Thất chỉ cần đá một cái đã có thể
khiến tên đó bất tỉnh?
‘Rầm rầm rầm!’
Lúc Lạc Vân Hải tới thì Trình Thất đang trái đấm phải đá trong một đám côn đồ, chẳng có gì là cần giúp đỡ.
Lạc Vân Hải đưa tay day huyệt thái dương, thầm nghĩ, chỗ này lát nữa nhất
định sẽ có chuyện chẳng lành, nên chạy sớm thì tốt hơn!
“Còn không mau giúp một tay?” Trình Thất trợn mắt nhìn Lạc Vân Hải.
Đỗ Vương không thể không chạy qua góp vui, chỉ một cú đấm đã dễ dàng giải quyết ba tên còn lại.
Trình Thất phủi tay, giẫm lên lưng tên cầm đầu, đưa ngón cái chỉ vào mũi
mình, “Dám chạy tới cướp của bà đây? Lúc bà đây đang lăn lộn trên đường
thì mày còn đang ở trong bụng mẹ làm nòng nọc đó! Không biết tự lượng
sức mình!” Nói xong, bà hung hăng đạp tên cằm đầu một cái, cười nhìn Hạ
Mộng Lộ, “Cô đánh không tệ, đáng tiếc thiếu kinh nghiệm thực tế. Trên
đầu người có một chỗ tập trung các dây thần kinh, nhưng cô không
biết.... ......
Hạ Mộng Lộ không chờ Trình Thất nói xong, đã giận dữ hét, “Bà giả bộ bệnh gạt tôi?”
Lạc Vân Hải gãi gãi ót. Đã nói thế nào cũng có chuyện chẳng lành mà, sóng trước chưa đi sóng sau đã đến.
Trình Thất suy nghĩ một chút, vội vàng chạy về xe lăn, khôi phục vẻ mặt nửa
sống nửa chết. Vân Hải, chuyện này mày xử lý đi, mẹ vô tội! Mẹ vì cứu
người mới đứng lên!
Lạc Vân Hải lúng túng nhìn Trình Thất một cái, tiến lên khuyên, “Mộng Lộ, thật ra thì.......”
“Bốp!”
“A!” Nhạc Tử Tuyền kêu lên.
Hạ Mộng Lộ thấy Lạc Vân Hải không tỏ vẻ ngạc nhiên thì biết anh vẫn luôn
biết sự thật, chỉ có cô là bị gạt, bèn giận dữ tát anh một cái.
Lạc Vân Hải đen mặt, thầm mắng một câu, nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười nói, “Mộng Lộ, hãy bớt giận nghe anh nói đã!”
“Nghe cái gì?” Hạ Mộng Lộ bắt đầu nghẹn ngào, “Mấy người có thấy mình thật
quá đáng không? Có biết mấy ngày nay tôi đau lòng đến mức nào không? Có
biết tôi sắp bị hù chết? Đùa rất vui hả? Lạc Vân Hải, tôi càng ngày càng thất vọng về anh!” Nói xong, cô lau nước mắt, lạnh lùng xoay người bước đi.
“Chị dâu.....” Đông Phương Hoàng kéo tay Hạ Mộng Lộ, nhưng bị cô vô tình hất ra.
Trên mặt Lạc Vân Hải đã hiện ra dấu tay năm ngón, anh buồn bực nhìn Trình Thất, “Giờ mẹ hài lòng chưa?” Nói xong cũng bước đi.
Trình Thất xoa xoa huyệt Thái dương, thầm nghĩ, chẳng lẽ bà cứ trơ mắt nhìn
một đám côn đồ bắt nạt Hạ Mộng Lộ? Tại sao người sai lại thành bà? Cùng
lắm thì sau này không cãi nhau với Hạ Mộng Lộ nữa là được chứ gì?
Hạ Mộng Lộ chạy thẳng về bệnh viện, nhìn chằm chằm hai đứa con trai nói,
“Giờ mẹ phải về nhà bà ngoại, hai đứa theo mẹ hay ở lại?”
Kỷ Đào Đào nuốt nước miếng, nghĩ một chút rồi nói, “Con theo mẹ!”
“Con thì sao?”
Kỷ Khanh Khanh cúi đầu, “Con muốn bà nội!” Bà nội đang bị thương đầu, cần
người ở lại chọc bà vui, anh hai đi rồi, cậu cần phải ở lại.
Hạ Mộng Lộ không nói thêm tiếng nào, khom lưng ôm lấy Kỷ Đào Đào bước đi.
Kỷ Khanh Khanh nhìn mẹ và anh hai càng đi càng xa, thút tha thút thít, cho đến khi hai người biến mất trong tầm mắt thì ngửa đầu khóc to, “Hu hu
hu hu!”
“Cái gì? Bà già kia giả bộ bệnh! Mẹ đi tìm bà ta tính
sổ!” Mẹ Hạ cực kỳ tức giận, lấy búa xông ra ngoài, nhưng bị Hạ Hưng Quốc nhanh chóng ôm lại, “Thôi, đừng làm rộn, giờ mọi chuyện đã đủ loạn, bà
yên tĩnh một chút đi! Mộng Lộ, tiếp theo con tính thế nào?”
Hạ
Mộng Lộ vừa rửa nồi cơm vừa nói, “Không biết!” Sớm muộn gì cũng bị họ
làm cho tức chết. Bà già kia giả bệnh còn chưa tính, cả Lạc Vân Hải cũng xúm vô lừa cô!
Kỷ Đào Đào ngồi chồm hổm trên sô pha, nhìn mẹ Hạ một cách sợ hãi. Bà ngoại có vẻ còn hung hơn cả bà nội!
‘Reng reng reng’
Mẹ Hạ chạy ra mở cửa, thấy Lạc Vân Hải t