ba cấp!” Lạc Vân Hải ăn vạ nói, ra vẻ ‘Anh không dễ chịu thì
tụi bây đừng hòng ngồi mát ăn bát vàng!’
Một lúc sau, Đỗ Vương
lắc đầu nói, “Chậc chậc, anh Hải, em thấy vấn đề hiện tại không phải ở
chỗ chị dâu! Có câu không sợ vợ khó đối phó, chỉ sợ mẹ vợ khó chơi, mẹ
chồng không đáng sợ, chỉ sợ mẹ chồng không học thức! Một bên là mẹ
chồng, một bên là mẹ vợ, giống như hai Tôn Ngộ Không, còn thiếu một Phật Tổ Như Lai đến trấn áp hai người họ. Anh xem, cha anh không trấn áp
được, cha chồng anh cũng không trấn áp được, chị dâu bị kẹp ở giữa, nếu
đi, không phải là khiến mẹ vợ anh mất mặt sao? Anh phải giải quyết hai
người đó trước!”
“Giải quyết thế nào?” Đông Phương Hoàng buồn cười hỏi.
“Như vầy, trực tiếp đến nhà họ Hạ, nói cho mẹ vợ anh biết, chị dâu không về, anh sẽ ly hôn cưới người khác!” Đỗ Vương nói rất khí thế.
Lạc Vân Hải tức đến mức sém chút cầm tư liệu trên bàn đập vào mặt Đỗ Vương, “Cậu còn sợ chưa đủ loạn hả?”
Đỗ Vương cúi đầu, “Em không nghĩ được cách nào khác!” Anh không có cha mẹ vợ, làm sao biết phải làm gì?
Hứa Trí Viễn cảm thấy là anh em thì nên giúp đỡ nhau không tiếc cả mạng
sống, ngày ngày nhìn anh Hải đi đi về về một mình, trong lòng anh cũng
không dễ chịu.
Hứa Trí Viễn suy nghĩ hồi lâu, rồi lắc đầu nói,
“Thật ra vấn đề là ở chị dâu. Nếu chị dâu cảm thấy ở chung với anh rất
vui vẻ, vậy cha mẹ chị dâu nỡ lòng nào để chị ấy sống khổ sở chứ? Từ lúc ở Phổ Đà, chị dâu vẫn không nghĩ tới chuyện ly hôn, chứng tỏ chị dâu
vẫn còn yêu anh. Giờ nếu anh cứ đi tới đó nói xin lỗi, chẳng những rất
mất mặt còn không làm nên trò trống gì. Biện pháp duy nhất là khiến chị
dâu tự mình bước ra khỏi ngôi nhà đó, đến bên cạnh anh, làm chuyện gì đó đánh vào sự đồng tình của chị dâu, ví dụ như bị trúng đạn .....”
Mấy người càng nghe càng kích động. Sao bọn họ không nghĩ ra chứ? Chỉ cần
Hạ Mộng Lộ tự mình đến, còn anh Hải thì nói những lời ngọt ngào, tim Hạ
Mộng Lộ dù cứng mấy cũng phải mềm!
Độc Hoàn không chờ Hứa Trí Viễn nói xong đã vui vẻ nói với Lạc Vân Hải, “Anh Hải, anh chặt đứt chân mình đi!”
Đông Phương Hoàng cau mày, “Chân nào?”
Khúc Tư Du nhíu mày, “Dĩ nhiên không phải ‘chân ở giữa’ rồi, nếu không chị dâu sẽ thành quả phụ mất!”
Lạc Vân Hải càng nghe càng đen mặt, hừ lạnh một tiếng, cau mày nói, “Tôi là loại người sẽ vì một người phụ nữ mà tự hại sao?”
‘Bốp bốp bốp!’ Đỗ Vương vỗ tay, đứng dậy theo, giơ ngón cái với Lạc Vân Hải, “Chị dâu đã mang thai mà anh vẫn hiên ngang như thế! Anh đúng là đàn
ông trong đàn ông! Bọn em chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của anh! Không
hổ là đại ca của bọn em!” Anh rất phục anh Hải! Kiểu phụ nữ cứng đầu
cứng cổ thế này, nên trị cho đàng hoàng!
“Đúng vậy, dù gì anh
cũng là chủ tịch Long Hổ, há có thể vì một người phụ nữ mà phí hoài bản
thân? Vậy tụi em đi trước đây!” Hứa Trí Viễn bắt được thời cơ, không đợi Lạc Vân Hải phất tay, đã bỏ chạy mất dạng.
Lạc Vân Hải nghe khen, ưỡn ngực nói, “Đi đi!”
Lạc Vân Hải về nhà, thấy căn phòng trống rỗng không một bóng người, lại
phiền muộn nghĩ, rốt cuộc anh phải làm sao Hạ Mộng Lộ mới chịu về? Trước kia anh luôn nghĩ hai vợ chồng cứ dính nhau thì rất buồn nôn, rất ghê
tởm, giờ anh lại ngày ngày đều muốn ôm vợ ngủ. Anh đã trở thành người
phàm rồi.... ....
Lạc Vân Hải mãi suy nghĩ, không chú ý dưới chân, trượt một cái, vứ vậy lăn ‘Rầm rầm’ xuống cầu thang.
‘Rắc!’
Lạc Vân Hải nhịn đau đè bắp chân lại, vén ống quần lên nhìn, thấy máu tươi
đang trào ra ào ào, bèn nhanh chóng lấy di động gọi Tiểu Hứa, “Lập tức
tới nhà anh!”
Tiểu Hứa đắp thạch cao cho Lạc Vân Hải xong, thở
dài nói, “Để em chuẩn bị cho anh một cây nạng. Lần sau anh nhớ cẩn thận
một chút, cũng may chỉ bị rạn xương!”
Lạc Vân Hải vừa nghe tới nạng, cau mày nói, “Có thể không dùng nạng không?”
“Anh Hải, anh không thể tiếp tục để chân trái dùng lực, nếu không sẽ gãy
luôn đó! Phải cố gắng thả lỏng, để cánh tay chống đỡ cơ thể!”
Lạc Vân Hải ngơ người nhìn Tiểu Hứa, nhớ tới những lời ban ngày, khóe miệng giật giật, không ngờ đã thực hiện biện pháp cùi bắp của Hứa Trí Viễn!
Đáng ghét! Hạ Mộng Lộ, rốt cuộc em muốn tôi phải hạ mình đến mức nào mới chịu bỏ qua đây? “Sao anh Hải vẫn chưa tới?”
“Chẳng lẽ bị kẹt xe?”
Trong phòng họp, chừng một trăm người đang ngồi chờ một cách nghiêm túc,
giống như những pho tượng điêu khắc. Trước mặt mỗi người chỉ có một
laptop và một chai nước suối, dĩ nhiên dù có khát nước, cũng không ai
dám uống.
Trong đó chỉ có chín người là tư thế ngồi không nghiêm
túc lắm. Đỗ Vương nghiêng người dựa vào ghế da, thọt tay vào túi quần
không ngừng xoay bật lửa, đang rất muốn hút thuốc. Từ lúc ra quy định đi họp cấm hút thuốc, cấm chơi di động, thì mỗi khi đi họp lại như một
loại hành hạ. Lại đợi hơn mười phút nữa, Đỗ Vương rốt cuộc chịu hết nổi, móc di động ra, tìm tên ‘Đà điểu nhỏ’ gửi tin nhắn.
“Chủ tịch!” Mười người đàn ông trước cửa khom lưng chào.
Nghe vậy, hơn một trăm người trong phòng họp đồng thời đứng dậy, vô tình
liếc thấy Lạc Vân Hải đều trợn to mắt nhìn, quên mất việc chào......
Lạc Vân Hải c