Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326232

Bình chọn: 10.00/10/623 lượt.

hì tức giận nói, “A Hải, nhà cậu

rốt cuộc muốn chúng tôi thế nào mới hài lòng? Tại sao phải giả bệnh? Để

thử xem Mộng Lộ nhà tôi có đủ tư cách làm con dâu nhà họ Lạc hay không

hả? Nhà cậu có tư cách gì mà kiểm tra Mộng Lộ của chúng tôi? Cậu đi đi!

Không có tôi đồng ý, Mộng Lộ dám vào cửa nhà cậu một bước, tôi sẽ từ nó

luôn!” Nói xong đóng sầm cửa lại.

Lạc Vân Hải đưa tay xoa lỗ mũi, lần nào tới cũng bị đóng sầm cửa vào mặt. Anh tức giận hét lớn, “Không

về đúng không? Vậy thì vĩnh viễn đừng quay lại nữa!” Nói xong đùng đùng

bước đi.

Được voi đòi tiên! Lần nào cũng không cho anh nói một câu đã đánh chửi đuổi đi! Không tới thì không tới, ai sợ ai?

“Hừ! Giọng điệu gì vậy? Mộng Lộ, con phải mạnh mẽ lên cho mẹ, không được mềm lòng biết không! Phải giữ vững lập trường, nếu không về sau con sẽ

không có chút địa vị nào trong cái nhà kia đâu!” Mẹ Hạ tức giận nói.

Hạ Mộng Lộ vẫn thản nhiên như cũ, “Dạ!”

Kỷ Đào Đào và Hạ Hưng Quốc ngồi nhìn nhau, không biết phải khuyên thế nào, đành cùng nhau thở dài.

Chẳng mấy chốc đã qua hai tháng.

Hạ Mộng Lộ kiểm tra xong bản thiết kế cuối cùng, đưa cho Thái Bảo Nhi nói, “Bảo Nhi, đây là bản tổng hợp, cậu bảo người đi từng nhà hỏi xem họ

thích kiểu nào?”

“Vâng!”

Hạ Mộng Lộ đặt bút xuống, cầm túi xách lên, đi ra ngoài, “Tôi có việc về trước, tạm biệt mọi người!”

“Chúc mừng cô!” Bác sĩ nhìn tờ xét nghiệm, cười nói, “Đã được ba tháng!”

Ba tháng.... ... Hạ Mộng Lộ kinh ngạc há hốc miệng đưa tay sờ bụng mình.

Nhà Kỷ Lăng Phong.

“Cái gì? Cậu lại có thai?” Kỷ Lăng Phong sợ hãi hô to. Phụ nữ có thai cứ hết người này lại tới người khác! Đến lúc nào anh mới được nghỉ ngơi đây?

Lam Băng hai tháng nữa sinh, Hạ Mộng Lộ lại đã ba tháng.

Kỷ Lăng Phong bỗng nhớ ra gì đó, cười nói, “Mộng Lộ, tôi quên mất, cậu và cha mẹ đang ở chung, không đến phiên tôi lo!”

Nếu không anh sắp thành bác sĩ sản khoa luôn rồi!

Lam Băng thấy Hạ Mộng Lộ cứ vuốt ve bụng mình, cười nói, “Vậy định khi nào

thì yên ổn sống qua ngày với Lạc Vân Hải?” Nếu Lạc Vân Hải biết tin này, chắc chắn sẽ vui tới mức nhảy dựng lên cho coi.

Hạ Mộng Lộ vừa

nghe đến ba chữ ‘Lạc Vân Hải’, lập tức đen mặt nói, “Nói với anh ta làm

gì? Ai muốn sống với anh ta?” Đã hai tháng vẫn không thấy tên khốn khiếp kia tới tìm cô lần nào! Không có anh ta cô vẫn sống vui như thường!

“Vậy cô cũng phải cho người ta biết người ta lại sắp làm cha chứ?” Lam Băng

bất đắc dĩ lắc đầu, những người này đúng là có phúc mà không biết hưởng!

“Không quan tâm!”

Kỷ Lăng Phong lắc đầu, ra vẻ anh cũng không biết khuyên thế nào.

Lam Băng không nói nữa, móc điện thoại ra nhắn một cái tin.

Sợ rằng đợi đến lúc Hạ Mộng Lộ sinh Lạc Vân Hải mới phát hiện thì càng không cách nào nhận được sự tha thứ mất!

Nhà họ Lạc.

Trình Thất vừa lột đậu vừa liếc xéo hai cha con Lạc Vân Hải. Yếu đuối!

“Cha, con biết cha rất khó xử, nhưng đã hai tháng rồi, cha chịu khó đi một chuyến nữa đi!”

“Không được!” Trình Thất vứt vỏ đậu xuống, trừng mắt, “Nó không chịu về thì

thôi! Lạc Vân Hải, thiếu nó mày không sống được hả? Muốn đi thì mày tự

đi đi!”

Lạc Viêm Hành bị kẹp ở giữa không biết phải làm sao.

Lạc Vân Hải lười cãi nhau với Trình Thất, thấy điện thoại rung, phiền muộn

móc ra, vừa đọc tin nhắn, mặt đơ ra, cười nói với bà, “Lần này không

riêng gì cha, mẹ cũng phải đi!”

“Tại sao?” Muốn bà đi xin lỗi Hạ Mộng Lộ? Mơ đi!

Lạc Vân Hải đứng dậy nhún vai, “Không đi? Vậy cháu gái của mẹ chỉ còn cách lấy họ Hạ thôi!” Mộng Lộ quả nhiên có thai!

Lạc Vân Hải xoay người nói, “Có đi hay không tùy cha mẹ! Nếu bên đó có yêu cầu con ở rể, con nghĩ con cũng sẽ không từ chối!”

Cháu gái? Trình Thất và Lạc Viêm Hành kinh ngạc nhìn nhau. Hạ Mộng Lộ lại có thai?

Trình Thất vội vàng bật dậy, đi thay đồ.

Lạc Viêm Hành cười đến miệng không khép được. Không ngờ lúc còn sống có thể nhìn thấy cháu gái. Nhưng Vân Hải làm sao khẳng định đó là con gái?

Theo lý thuyết chỉ mới ba tháng! Con gái rất tốt! Có trai có rất tốt!

Lạc Vân Hải ra xe trước đợi cha mẹ. Lần này chắc chắn là con gái! Không

phải anh trọng nữ khinh nam, chủ yếu là đã có con trai, giờ chỉ thiếu

một cô công chúa!

Lạc Vân Hải nhìn về phía cửa, thấy cha anh

đang xách theo túi lớn túi nhỏ đi đằng sau, còn mẹ anh thì hiên ngang đi đằng trước, thậm chí túi xách của bà cũng đưa chồng xách. Hình ảnh bỗng biến đổi, cha biến thành anh, còn mẹ biến thành Hạ Mộng Lộ. Anh rùng

mình một cái, thầm nghĩ, không, không, thế này rất mất mặt! Anh không

thể lại bước lên con đường của cha! Anh phải chấn chỉnh nề nếp gia đình!

“Mộng Lộ, ăn cái này nhiều chút, rất tốt cho thai nhi!”

“Nhất định là một đứa nhỏ mập mạp đáng yêu!”

Mẹ Hạ và cha Hạ đang cực kỳ tích cực chăm sóc Hạ Mộng Lộ. Kỷ Đào Đào cũng kề tai vào bụng cô nghe, “Con muốn em gái!”

Hạ Mộng Lộ cười nói, “Mẹ cũng muốn một bé gái! Mẹ có dự cảm mãnh liệt là

con gái!” Con gái sẽ là tri kỷ của mẹ, chỉ nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc

rồi!

‘Reng reng reng reng.... ...’

Tiếng chuông cửa liên

tiếp khiến bốn người không cần nghĩ cũng biết là ai. Lạc Vân Hải sẽ

không mất lịch


XtGem Forum catalog