ng? Cô giả bộ bất mãn nói, “Bớt nịnh đi! Sao, có chuyện gì?”
Một người đứng ra nói, “Quản lý, là vầy, gần đây có một khách hàng rất hay
xoi mói tìm tới công ty chúng ta. Anh ta muốn chúng ta thiết kế một tòa
parkson, khu buôn bán thì thiết kế giống nhau, nhưng khu căn hộ thì mỗi
nhà mỗi kiểu. Anh ta nghe nói chúng ta đã từng thiết kế biệt thự cho chủ tịch Long Hổ nên tin tưởng năng lực của chúng ta. Anh ta hứa, nếu lần
này thiết kế tốt, về sau những tòa nhà khác của anh ta đều sẽ giao cho
chúng ta phụ trách!”
Thái Bảo Nhi nhận lấy tập hồ sơ xem. Yêu cầu quả thật rất khác nhiều, có hộ muốn kiểu cổ điện, có hộ muốn kiểu đơn
giản, có hộ lại muốn kiểu hiện đại? Phải làm sao để mọi người đều thấy
hài lòng?
“Đây là một vụ lớn, tôi phải bàn bạc với tổng giám đốc mới được! Nhưng tinh thần là chúng ta phải hoàn thành nó, xem như một
thử thách! Các cậu về đi hỏi thăm xem sở thích của những hộ gia đình
này, và suy nghĩ thật kỹ phương án, sau đó chúng ta sẽ tổng hợp lại!”
“Vâng!” Mười mấy người vui vẻ đi ra.
“Đúng rồi!” Thái Bảo Nhi nói với theo, “Nếu lần này thành công, tất cả mọi người sẽ tăng thêm mười phần trăm lương!”
Các nhân viên vừa nghe được tăng lương, rối rít hoan hô, kích động chạy về chỗ làm việc của mình.
“Công viên này cũng được đúng không ạ? Không khí trong lành, rất thích hợp
cho người lớn đi dạo, cũng gần bệnh viện, con mới phát hiện đó! Về sau
bác phải ra ngoài đi dạo nhiều hơn, hít thở khí trời......”
Hạ
Mộng Lộ đẩy Trình Thất đến bờ hồ, chỉ vào cặp uyên ương trong hồ, kể
chuyện Ngưu Lang Chức Nữ, Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài....... Cho Trình
Thất nghe. Cô thấy bà nghe rất chăm chú, thì giật mình nghĩ, chẳng lẽ
những chuyện này bà ấy đều không biết?
Bên trong đình nghỉ mát, mười tên lưu manh đang cầm dao kề hông một ông cụ, “Mau đưa tiền ra đây!”
“Ăn cướp!” Dám cướp giữa ban ngày ban mặt?
“Đúng! Ông già, biết điều thì mau mau đưa tiền ra đây!” Tên côn đồ nói xong ấn cây dao mạnh hơn.
Ông cụ sợ hãi, không thể không lấy ví tiền ra.
Một tên cướp giật lấy ví tiền, lấy chứng minh nhân dân của ông cụ ra xem
xong, rút hết tiền rồi ném cái ví qua một bên, “Nhà ông ở đâu tụi tôi đã biết, dám báo cảnh sát, anh em của bọn tôi sẽ cho ông biết thế nào là
giết cả nhà cướp của! Anh em đi!”
Ông cụ trừng mắt nhìn theo bọn
cướp, nhưng thật không dám đi báo cảnh sát, chỉ một ngàn nhân dân tệ mà
thôi, mất rồi sẽ kiếm lại được!
“Đại ca, anh nhìn bên kia kìa!”
Một tên du côn chỉ vào Hạ Mộng Lộ và Trình Thất, “Chiếc xe lăn này ít
nhất cũng mấy vạn, hơn nữa kim cương trên tai bà già kia hình như là
thật, xem ra rất có tiền!”
Tên cầm đầu sờ sờ cằm, cười nói, “Đi!”
Hạ Mộng Lộ vẫn đang say sưa kể chuyện, không hề biết nguy hiểm đang gần
kề, “Chúc Anh Đài quả là một cô gái mạnh mẽ, nhất quyết bắt đoàn rước
dâu phải đi ngang qua mộ Lương Sơn Bá mới được! Bác biết tại sao không?
Bởi vì lúc kiệu hoa đến đó, cô ấy yêu cầu ngừng.... ....”
“Chậc chậc, cứ tưởng là một ông già, ai dè là bà già!” Tên cầm đầu đến trước mặt Trình Thất, cố ý chọc giận bà.
Hạ Mộng Lộ thấy tên này không giống người đứng đắn bèn nói, “Anh nói cái gì đó?”
Trình Thất vốn muốn cản Hạ Mộng Lộ, ai biết cô đã cãi lại. Không nhận ra tên này cố ý đến gây chuyện sao?
Quả nhiên, tên du côn cười đểu, “Nói bà già này đó? Không được à?” Nói xong tiến lên trước đẩy vào ngực Hạ Mộng Lộ một cái.
Trình Thất bóp nắm tay.
Hạ Mộng Lộ che ngực, giận dữ hét, “Biến thái.... .... A!” Cô thấy tên du
côn lại nhào tới bèn nhanh chóng lộn ngược ra sao, híp mắt nói, “Muốn
đánh nhau đúng không? Có ngon thì nhào vô!” Nói xong vén tay áo lên,
vung nắm đấm nhào qua.
Tên cầm đâu không né, nói đúng hơn là không muốn né, trực tiếp bị Hạ Mộng Lộ đấm ngã ngửa.
“Hừ, chỉ vậy mà cũng dám đi rêu rao khắp nơi, quay về luyện.......” Hạ Mộng
Lộ chưa nói hết câu, thì từ bốn phương tám hướng đã có mười mấy tên du
côn nhào ra. Cô lui về sau, che trước mặt Trình Thất “Có gì từ từ nói!”
“Nói con mẹ mày đó! To gan! Không mở to mắt ra nhìn bọn tao là ai, dám đánh
đại ca bọn tao, chán sống hả?” Một tên du côn khác tiến lên đẩy vào ngực Hạ Mộng Lộ một cái. Chậc chậc, cảm giác không tệ!
Hạ Mộng Lộ che ngực, tim đập nhanh, làm sao đây? Cô lặng lẽ đút tay vào túi quần, vừa
mò nhấn số Lạc Vân Hải, vừa hét lớn, “Giữa ban ngày ban mặt dám hành
hung người ở công viên, một đám đàn ông bắt nạt một người phụ nữ? Có tin tôi báo cảnh sát không?”
“Ha ha, bắt nạt? Rốt cuộc là ai bắt nạt ai?” Tên cầm đầu chỉ vào mặt mình, lạnh lùng nói, “Đánh cho tao!”
Phòng chủ tịch tập đoàn Long Hổ.
Đỗ Vương ngạc nhiên nhìn Lạc Vân Hải chưa kịp kí hợp đồng xong đã đứng bật dậy.
“Đáng chết! Dám động đến trên đầu Lạc Vân Hải này! Nhanh đến công viên Nguyệt Nha, Mộng Lộ gặp phải một đám côn đồ ở đó!”
“Hả?” Đỗ Vương như nghe phải chuyện cười. Côn đồ? Côn đồ nào có lá gan lớn tới mức dám động tới người của Long Hổ?
Mấy người còn lại thấy Lạc Vân Hải không giống nói giỡn, bèn vội vàng chạy
theo. Cầu cho bọn côn đồ không động tới người, nếu không đừng mong giữ
được mạng!
Công viê