Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326164

Bình chọn: 7.5.00/10/616 lượt.

guyên Phượng cũng không đáng ghét mấy. Mặc dù cô không biết nghĩa

khí rốt cuộc quan trọng đến mức nào, nhưng nếu như có thể khiến hai

người rõ ràng ở chung một nhà, lại đến già vẫn không ngủ chung, thì đã

hiểu mức độ nặng nề của nó.

Hạ Mộng Lộ cơ hồ hao hết sức lực mới

lên tới đỉnh núi. Cô đứng im cảm nhận làn gió mát mẻ nhẹ nhàng lướt qua

mặt, giang hai tay hô lớn, “A a a, chúng ta đã đến! Mẹ chúng ta đến đỉnh núi rồi! Con đã làm được! Mẹ.... .... A!”

“Rầm!” Trình Thất lại

bị té lộn nhào, cái ót chạm đất. Bà nhìn Hạ Mộng Lộ bằng ánh mắt hình

viên đạn trong chớp mắt, rồi ngất hẳn.

Hạ Mộng Lộ kinh hãi, ôm

lấy Trình Thất hô to, “Bác? Hu hu hu, con không cố ý! Trời ơi! Làm sao

bây giờ?” Trời chiều đẹp vô cùng nhưng giờ cô không hề có tâm tình để

ngắm, vội lấy di động ra gọi, “Lạc Vân Hải, mẹ anh té xỉu.... .....”

“Bác? Bác tỉnh lại đi! Bác đừng chết!” Hạ Mộng Lộ liên tục vỗ vào mặt Trình

Thất. Cô đang rất sợ hãi, vừa rồi vì mệt mỏi quá cô mới buông tay, quên

mất việc bà ấy không thể nhúc nhích, ngộ nhỡ bà ấy chết thật, bọn họ

nhất định hận chết cô!

Hạ Mộng Lộ thấy ót Trình Thất cứ chảy máu

không ngừng, gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng. Mặt trời dần dần bị

dãy núi bao phủ, những tia nắng còn lại nhuộm mây trắng thành màu đỏ như máu, càng làm cô thấy sốt ruột hơn.

Hai mươi phút sau, một chiếc trực thăng xuất hiện trên đỉnh núi. Lạc Vân Hải vừa nhảy xuống đã thấy

Hạ Mộng Lộ đang ôm mẹ mình ngồi trên đất, lập tức tiến lên ôm lấy Trình

Thất giao cho Đỗ Vương ở phía sau, khom lưng bắt lấy bả vai Hạ Mộng Lộ,

thấy cô không ngừng run rẩy thì ôm chầm cô vào lòng, “Không sao, không

sao! Đừng sợ! Chúng ta về thôi!”

“Hu hu hu mẹ anh sẽ không chết đúng không?”

“Sẽ không! Mẹ phúc lớn mạng lớn! Nghe lời, về trước rồi nói!” Lạc Vân Hải

dứt khoát ôm ngang Hạ Mộng Lộ lên, chạy nhanh về phía trực thăng, hô

“Nhanh, gọi Tiểu Hứa!”

Hạ Mộng Lộ rúc vào lòng Lạc Vân Hải, không dám động đậy.

Lạc Vân Hải thấy mẹ mình như không còn sức sống, hốc mắt đỏ lên, nhưng bàn

tay vẫn không ngừng vỗ về lên lưng Hạ Mộng Lộ, “Sao lại đột nhiên đi leo núi?”

“Mẹ anh nói muốn leo núi....... Em nghĩ bà muốn chơi

em....... Nên dẫn bà tới, bà nói bà muốn xem rốt cuộc mặt trời lặn đẹp

tới cỡ nào, còn kể chuyện của bác Bạch cho em nghe. Em.... ... Em....

.... Em thật sự rất sợ!” Cô chưa bao giờ mong Trình Thất sống lâu đến

trăm tuổi như ngay lúc này, nếu không chính cô cũng không thể tha thứ

cho mình, “Em quên mất bà ấy không thể cử động, nên mới buông tay....... Em thật không ngờ.... .... Thật xin lỗi.......”

“Không sao,

không sao! Bọn anh sẽ không trách em, ngoan, đừng sợ!” Lạc Vân Hải cúi

đầu, thấy Hạ Mộng Lộ cau chặt mày, mặt mũi trắng bệch, cả người run rẩy, chỉ có thể hết sức trấn an, “Hạ Mộng Lộ, không ai trách em đâu...... Em đừng run nữa!”

Hạ Mộng Lộ không khống chế được cơ thể, càng ngày càng run dữ dội hơn, môi bắt đầu tím tái.

“Anh Hải, hình như chị dâu hơi lạ!” Đỗ Vương nói.

Lạc Vân Hải nghe vậy, vội đè lại bàn tay bắt đầu co giật của Hạ Mộng Lộ,

thầm nghĩ, mẹ thiệt là, tự nhiên giả bộ bệnh làm gì? “Mộng Lộ, đừng sợ,

có anh ở đây, anh không hề trách em! Ngoan, đừng sợ! Xin em, đừng như

vậy!”

“Hu hu hu em không cố ý hu hu hu!” Trình Thất vốn đang bị liệt, ngã xong cú này chắc chắn sẽ chết, phải làm sao đây?

Lạc Vân Hải ôm chặt lấy mặt Hạ Mộng Lộ, cúi sát mặt cô nói, “Mộng Lộ, không sao, thật sự không sao! Em đừng tự dọa mình! Hãy nghĩ về con, về anh,

và cả cha mẹ em! Em cứ tiếp tục như vậy sẽ điên mất! Đừng nghĩ gì nữa!”

Anh hôn lên môi cô, “Tiểu Hứa rất giỏi! Cho nên nhất định sẽ không có

việc gì!”

Tiểu Hứa, đúng, Tiểu Hứa! Hạ Mộng Lộ nhìn Lạc Vân Hải,

“Mẹ anh không thể chết! Em chỉ lỡ miệng nói bậy thôi! Đừng để mẹ anh

chết! Lạc Vân Hải, nhất định phải kêu Tiểu Hứa cứu mẹ anh!”

“Được. Em mệt rồi, ngủ trước đi, nhắm mắt lại, đừng nghĩ gì nữa, thả lỏng, thả lỏng chút nữa!” Lạc Vân Hải vừa nói vừa xoa huyệt Thái Dương cho Hạ

Mộng Lộ.

Đỗ Vương cũng tiến lên, phụ xoa bóp cánh tay và cẳng

chân đang cứng ngắc của Hạ Mộng Lộ, cho đến khi cô hoàn toàn thả lỏng,

ngủ thiếp đi mới lắc đầu nói, “Lần đầu tiên em thấy có người tự dọa mình thành như vậy!”

Lạc Vân Hải lạnh lùng trừng Đỗ Vương một cái.

Đây cũng là lần đầu tiên anh thấy, anh tin nếu muộn một tiếng nữa, cô

nhất định sẽ tự hù chết mình. Anh có thể khẳng định, vừa rồi chắc chắn

lá gan cô đã trướng đến cực hạn, sém chút là nổ tung.

Lạc Vân

Hải nhìn về phía mẹ mình, “Già rồi còn bày ra nhiều chuyện như vậy!” Bảo Hạ Mộng Lộ gầy yếu thế này cõng lên núi, mẹ nghĩ ra được cũng hay!

Trong phòng bệnh yên tĩnh, đèn đuốc sáng trưng, Lạc Vân Hải ngồi cạnh đầu

giường, dựa vào thành ghế, đôi mắt lạnh như băng, môi mím chặt, cảm thấy bàn tay nhỏ bé trong tay mình động đậy, vội lộ ra vẻ mặt dịu dàng, cúi

đầu nhìn người trên giường, “Mộng Lộ?” Giọng nói dịu dàng giống như sợ

làm cô kinh sợ.

Hạ Mộng Lộ khẽ cau mày, mở mắt ra đã thấy

ngay khuôn mặt phóng đại của Lạc Vân Hải. Cô bị bệnh? Tại sao khắp nơi

đều là mùi thuốc sát trùng gay mũi


Pair of Vintage Old School Fru