? Đây là A Hải của cô! Cười lên tựa
như nắng ấm trong ngày đông, có thể làm tan chảy trái tim băng giá. Cô
vươn tay ra sờ mặt anh, “A Hải!”
“Ừ! Từ nay về sau, Lạc Vân Hải
sẽ chỉ là A Hải ngốc của một mình em! Nhưng em phải hứa với anh, không
được làm anh sợ nữa, được không?” Lạc Vân Hải vừa nhớ tới bộ dạng co
giật của cô trên trực thăng, thì trái tim anh đã đau như bị dao đâm. Cô
ngốc này, vì anh làm nhiều như vậy, nhưng không oán không hối, yên lặng
thừa nhận mọi việc! Anh có tài đức gì chứ?
“Đúng rồi!” Hạ Mộng Lộ lập tức trợn to mắt, bật dậy, “Mẹ anh đâu? Mẹ anh không sao chứ?”
Lạc Vân Hải cười lắc đầu, “Không sao! Mẹ rất ổn! Mẹ nói muốn đi xem mặt trời lặn em cũng chiều theo? Không sợ mệt chết à?”
Hạ Mộng Lộ vừa nghe Trình Thất không sao thì thở phào nhẹ nhõm, cong môi
oán trách, “Em có thể nói gì? Bà ấy là mẹ anh, giờ bà ấy không thể cử
động, muốn leo núi, tất nhiên em phải cõng. Thực ra bà ấy không phải
muốn chơi em, bà ấy chỉ muốn ngắm mặt trời lặn thôi. Bà nói, sau chuyện
bác Bạch, không ai lên núi ngắm mặt trời lặn nữa. Một nguyện vọng nho
nhỏ như vậy, đương nhiên em phải thỏa mãn bà!” Không có việc gì là tốt
rồi!
“Ngốc! Mộng Lộ, sao em lại đáng yêu đến thế?” Lạc Vân Hải
lấy ngón cái ma sát bờ môi đỏ tươi của cô, lúc thấy nó tím tái, anh rất
sợ cô bỗng nhiên sẽ sùi bọt mép. Anh cười nói, “Em nhát quá!”
Hạ
Mộng Lộ biết Lạc Vân Hải đang cười nhạo cô, đẩy tay anh ra, hận không có một cái hố để nhảy xuống ngay cho rồi, “Đúng vậy! Tôi rất nhát gan, thì sao? Anh cho rằng ai cũng không sợ chết như mấy anh à? Hơn nữa, nhát
gan chứng minh tôi yêu mạng sống, đây là điều đáng được khen ngợi!”
Lạc Vân Hải buồn cười, “Đúng đúng, đáng được khen ngợi! Khen vợ anh là một
con quỷ nhỏ nhát gan! Em nói Lạc Vân Hải anh là ai? Mà vợ anh lại....
..... Phốc.... .....” Lạc Vân Hải mím môi, cố nín cười.
“Lăn!” Hạ Mộng Lộ bước xuống giường, chạy thẳng tới phòng bệnh của Trình Thất.
Tức chết cô! Không an ủi cô một câu thì thôi, còn cười nhạo! A Hải tuyệt
đối sẽ không cười nhạo cô! Hơn nữa, chuyện như vậy, ai không sợ? Ngộ nhỡ chết rồi, cô làm sao đối mặt với cha chồng, với bạn bè của Trình Thất?
Càng đáng sợ hơn là, ngộ nhỡ có người nói cô cố ý giết hại mẹ chồng, lúc đó, bỏ bọn nhỏ sẽ nghĩ như thế nào....... Dù không phải cố ý, nhưng vẫn là tội ngộ sát. Cô chỉ là người bình thường, có thể không sợ sao?
Hạ Mộng Lộ không gõ cửa, xông thẳng vào phòng bệnh, đang định hỏi thăm thì ngơ người nhìn Trình Thất.
Trên giường, Trình Thất nằm im nhìn trần nhà, đỉnh đầu được bao một vòng
băng. Điều khiến Hạ Mộng Lộ ngẩn người không phải là vết thương của bà,
mà là mái tóc trắng phơ của bà đã bị cạo sạch sẽ. Cô nhìn một lát, thì
bả vai bắt đầu rung, cố nén cười.
“Cẩn thận! Đừng để chết vì nín
cười!” Trình Thất vẫn ủ rũ nhìn chằm chằm trần nhà. Đây gọi là gì? Tự
làm bậy không thể sống? Trước kia bà cảm thấy mình là người phụ nữ vô
cùng tàn nhẫn, nhưng sau khi gặp Hạ Mộng Lộ, bà không còn nghĩ như vậy
nữa, vì Hạ Mộng Lộ còn ác hơn bà nhiều!
“Không ạ!” Hạ Mộng Lộ lúng túng xoa lỗ mũi. Sao cô có thể cười chứ? Chuyện này đều do cô gây ra, không thể cười, không thể cười! Trời ơi, mặt cô sắp
rút gân rồi!
Hạ Mộng Lộ đi qua rót sữa cho Trình Thất, tay vẫn run run. Không được! Cô sắp nhịn không nổi rồi!
Trình Thất thấy Hạ Mộng Lộ không cười, rốt cuộc cũng cảm thấy chút an ủi. Hôm nay bà đã bị cười nhạo suốt một ngày, ngay cả Ma Tử cũng bị dẫn ra
ngoài ra vì cười quá mức. Đáng chết! Thương thay cho mái tóc bạc của bà!
Già rồi còn bị cạo thành ni cô! Chắc chắn mệnh của bà và Hạ
Mộng Lộ tương khắc! Lúc nào rảnh phải tìm thầy xem thử, đến tột cùng vấn đề nằm ở đâu! Cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng lỗ tai, lỗ mũi của bà cũng
sắp không giữ được nữa.
Nhưng vẫn không thể oán trách! Trách ai? Trách bà tự nhiên đòi leo núi? Mặt trời lặn không thấy đâu, lại bị trọc đầu!
Trình Thất thấy Hạ Mộng Lộ cung kính đưa tới một ly sữa đầu nành với vẻ mặt áy náy, thầm vui trong lòng, nói “Tôi đau lưng!”
“Dạ!” Hạ Mộng Lộ nghẹn cười, nhẹ nhàng đấm lưng cho Trình Thất.
“Chưa ăn cơm à?”
Hạ Mộng Lộ tăng thêm chút sức, thầm nghĩ, phục vụ mẹ chồng như vậy riết có thể thành nhân viên mát xa chuyên nghiệp luôn!
Hạ Mộng Lộ thấy Trình Thất hết cau mày mới thở phào một hơi, nói tiếp,
“Bác cứ nằm mãi không tốt cho cơ thể đâu, ngày mai con sẽ đẩy bác đi
công viên dạo một chút!” Mẹ cô nói rồi, phải để bà cảm thấy cuộc sống
không khác gì ngày trước.
Trình Thất trợn mắt, “Nằm vầy rất tốt!” Đánh chết bà cũng không rời khỏi cái giường này!
Trình Thất thấy Hạ Mộng Lộ định lải nhải thêm bèn trợn mắt, “Bác sĩ nói lần
này tôi bị thương nặng, đại tiểu tiện không thể kiểm soát được!”
Nghiêm trọng như vậy?
Hạ Mộng Lộ, mày đã ba mươi rồi, còn lỗ mãng như vậy!
“Con ra ngoài một chút!”
“Chân tôi còn đau....... Con bé này! Càng ngày càng không lễ phép!”
Lạc Vân Hải đẩy cửa vào, cau mày nói, “Mẹ còn muốn giày vò cô ấy tới khi nào?”
Trình Thất lập tức ngồi dậy, gầm nhẹ, “Mẹ giày vò nó cái gì? Bây giờ là nó
giày vò mẹ mới đúng! N
