Snack's 1967
Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326971

Bình chọn: 8.5.00/10/697 lượt.

trong lòng anh, cô chỉ là một cô gái ham mê giàu sang!

Hạ Nguyệt Đình đứng bật dậy, “Muốn biết tại sao? Bởi vì từ nhỏ tôi đã như vậy rồi! Cái gì cho được tôi đều cho người khác hết, mong rằng họ sẽ chơi với tôi, kết quả, một người bạn cũng chẳng có! Tôi chẳng biết tại sao, tôi đối với họ tốt như vậy, chưa bao giờ dùng đồ của họ, ngược lại tất cả đồ tốt của mình đều cho đi, nhưng họ lại càng không thích tôi. Giờ thì tôi đã biết, chính anh đã giúp tôi hiểu, tôi làm vậy chỉ khiến họ cảm thấy tôi đang muốn khoe khoang, đang cười nhạo họ không mua nổi một món đồ, càng làm người ta cảm thấy tôi đang cố sức nịnh nọt để đạt được mục đích nào đó. Cám ơn anh đã cho tôi một bài học đắt giá, để tôi hiểu thì ra xã hội không đơn giản như tôi tưởng, không phải mọi người đều như tôi nghĩ!”

Đỗ Vương kinh ngạc trợn to mắt, trách “Tại sao cô lại để ý cái nhìn của người khác đến vậy? Mình sống cho mình là được rồi, người khác kệ họ!”

“Anh không phải là tôi nên mãi không thể nào hiểu được! Học xong lớp bảy là tôi đã bắt đầu làm việc ở đây, mỗi tháng cô đều cho tôi kha khá tiền tiêu vặt, nhưng đến giờ tôi vẫn chẳng để dành được bao nhiêu, anh có biết tại sao không? Bởi vì tôi cũng dùng nó để báo hiếu với cô. Tôi luôn hi vọng người bên cạnh được vui vẻ, họ cười, tôi mới cười được. Tôi cho rằng chỉ cần đối tốt với anh, anh sẽ bị cảm động, không ngờ, hoàn toàn ngược lại! Anh biết thế nào là tự ti sao? Nếu tôi chưa từng có chuyện gì với Cố Vân Nam, tôi sẽ không phải tích cực tới mức này, tối thiểu sẽ không bị người ta nói là đồ ham giàu sang. Đỗ Vương, anh nói rất đúng, tôi quá ngây thơ, ngây thơ một cách quá đáng, nghĩ mọi chuyện rất đơn giản! Anh đi đi! Vĩnh viễn đừng trở lại! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”

Mọi chuyện đều trở lại điểm xuất phát.

Đỗ Vương áy náy nói, “Thật xin lỗi!”

Không sao, do chính cô quá ngây thơ, đơn phương thích người ta, trách ai được? Người ta là ai chứ? Sao có thể coi trọng một con nhóc như mình? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày, mơ mộng hão huyền!

Hạ Nguyệt Đình thấy Đỗ Vương còn chưa đi, bèn khom người nhặt cây chổi lên, đập tới, “Anh cút đi! Tôi cho anh biết, đời này, Hạ Nguyệt Đình tôi sẽ không ngu như vậy nữa, bị lợi dụng bị lừa gạt là do tôi gieo gió gặt bão, còn anh cũng chỉ là cặn bã chẳng khác gì Cố Vân Nam!” Tại sao cô luôn thích phải loại người này?

Đỗ Vương thấy Hạ Nguyệt Đình kích động, không thể không bước đi.

Thôi, giờ không phải lúc nói chuyện này. Nếu tương lai thấy không yên lòng, lại nghĩ biện pháp đón cô ấy qua là được. Có lẽ đúng như anh Hải đã nói, mình đã yêu, bởi vì mình không nỡ thấy cô ấy khóc, không buông tay được, nên mới chạy tới tạm biệt. Chẳng biết từ lúc nào, ở Phổ Đà đã có một người khiến mình không muốn rời đi, một người khiến mình đau lòng.

Trên bờ biển, Hạ Mộng Lộ bước đi một cách vô thức, biết sau lưng có Lạc Vân Hải đi theo, nhưng anh không nói lời nào, nên cô cũng chẳng mở miệng, gần mười phút sau, cô mới xoay người, lạnh nhạt nói, “Thật ra thì tôi đã có câu trả lời, anh không cần thiết phải đi theo!”

“Thật sao? Em cứ đi như vậy không phải là vì muốn tôi theo sao?” Lạc Vân Hải đứng chắp tay sau lưng, vẻ mặt ôn hòa.

“Hiện giờ tôi không có gì để nói hết, anh muốn nói gì thì nói đi, tôi nghe!”

“Được! Chúng ta hãy đối mặt với thực tế một cách lý trí! Tôi không muốn nợ gì em. Lúc đầu em dẫn tôi về nhà là vì có ý đồ, đã lấy hết đồ của tôi, tiếp theo, mẹ em thấy tôi cường tráng mới cho ở lại làm công, nhưng em cảm thấy tôi không phải là người thường, nên đưa tôi đi, mặc dù không hiểu tại sao em lại dẫn tôi về lại, nhưng tuyệt đối là có mục đích! Sau đó, em đi xem mắt thất bại, mẹ em sợ mất mặt, mới gả em cho kẻ đã mất trí nhớ là tôi đây. Ở nhà họ Hạ một năm này, tôi tự thấy đã mang đến cho nhà em không ít lợi ích kinh tế......”

Anh ta đang sợ mình sẽ kiện nên mới ra sức giải thích?

Hạ Mộng Lộ tức cười gật đầu, “Vậy còn tối qua? Lạc Vân Hải, là một người đàn ông, anh không nghĩ đến chuyện phải phụ trách sao?” Là ai tối qua nói yêu cô? Là ai đeo nhẫn cho cô? Là ai nói muốn yêu thương cô cả đời?

Lạc Vân Hải giận tái mặt, móc ra một tờ chi phiếu, “Nói đi, bao nhiêu mới có thể bịt miệng của cô?”

Thấy thế, trái tim vốn cứng rắn của Hạ Mộng Lộ như hỏng mất, cảnh này cô từng tưởng chỉ có thể thấy trên ti vi, mỗi lần nam chính làm như vậy, nữ chính sẽ xoay người đi, còn cô sẽ chửi nam chính một trận, nhưng giờ, cô lại xòe tay phải ra, “Anh đã nói sẽ kiếm cho tôi đủ năm trăm ngàn nhân dân tệ, vậy giờ lấy ra đi, năm trăm ngàn!”

Rõ ràng gió biển ấm như vậy, tại sao cô lại có cảm giác như đang trong hầm băng? Cảm thấy lạnh từ trong người lạnh ra, thật sự rất muốn học những cô gái khác, quỳ xuống ôm gối anh cầu xin, mong anh mềm lòng!

Không được! Mình cũng có tự tôn của mình, không thể thấp hèn như vậy, nhất định phải chịu đựng!

Lạc Vân Hải lập tức viết năm trăm ngàn lên tờ chi phiếu, vứt lên người Hạ Mộng Lộ rồi xoay người nói, “Tôi không hi vọng chuyện này lộ ra ngoài, cô hãy.... ... Giữ gìn sức khỏe!” xong, bước chân càng ngày càng xa.

Hạ Mộng Lộ lại khóc, A