Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327000

Bình chọn: 8.5.00/10/700 lượt.

y lại!”

Lạc Vân Hải nghiêng đầu nhìn Thái Bảo Nhi, vỗ vỗ tay cô để trấn an, “Em lên trước đi, anh đứng thêm một chút........” bỗng anh ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào mu bàn tay Thái Bảo Nhi, khi thấy trên mu bàn tay vốn trắng noãn giờ chằng chịt vết sẹo thì ngạc nhiên hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?”

Thái Bảo Nhi khổ sở nhún vai, “Em cho là anh đi rồi, lòng em đau tới mức không thở nổi, chỉ có cách khiến mình đau tới mức không thở nổi, chỉ có cách khiến mình đau đớn về thể xác mới có thể không nhớ tới nỗi đau trong lòng. Vân Hải, anh biết em không thể không có anh mà, chúng ta về nhà được không?”

Vết cũ vết mới tổng cộng hơn một trăm, khiến Lạc Vân Hải nhìn còn thấy ghê, mắt anh đỏ lên, đau lòng ôm chặt Thái Bảo Nhi, “Được!”

“A Hải....”

Hạ Mộng Lộ chạy thật lâu mới thấy được Lạc Vân Hải, nhưng tiếng kêu đã dừng ngang khi thấy anh đang ôm Thái Bảo Nhi. Cô cắn chặt môi dưới, rất sợ mình sẽ phát ra tiếng khóc. Cô bỗng cảm giác mình tựa như một con hề, cái ôm dịu dàng đó không bao giờ là của cô nữa rồi!

Thái Bảo Nhi nghe vậy, xoay người nhìn về phía Hạ Mộng Lộ, cô rất cám ơn Hạ Mộng Lộ đã chăm sóc Vân Hải lâu như vậy, nhưng anh ấy là chồng cô, cái gì cô cũng có thể cho, dù là tập đoàn nhà họ Thị, hay cả Long Hổ, nhưng anh là ngoại lệ. Hạ Mộng Lộ, thật xin lỗi, tôi yêu anh ấy, yêu đến mức điên cuồng, không thể không có anh ấy, thật xin lỗi!

Lạc Vân Hải, nói nhỏ với Thái Bảo Nhi, “Ngoan, em lên trực thăng trước đi, anh đi một lúc rồi về!”

“Không được gạt em!” Thái Bảo Nhi làm nũng.

“Ngốc, anh đã gạt em lần nào chưa?”

“Anh đã nói, tuyệt đối không phụ em, nhưng giờ thì sao?”

“Cái đó...... Là vì anh không nhớ.... Nghe lời!” Lạc Vân Hải cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán Thái Bảo Nhi.

Thái Bảo Nhi đỏ mặt chạy về phía Trình Thất.

Hạ Mộng Lộ đang cố gắng kiềm chế để mình không té xỉu. Cô chính là Hạ Mộng Lộ của núi Phổ Đà, là bà chằng rất kiên cường, rất mạnh mẽ, vĩnh viễn sẽ không ngã xuống! Hạ Mộng Lộ quẹt mặt một cách thô bạo để lau nước mắt, xoay người chạy tới một chỗ trống, cô biết Lạc Vân Hải sẽ đi theo.

Nếu anh ấy là A Hải, anh ấy nhất định sẽ đi theo..... Cô biết, anh sẽ cho cô một câu trả lời dứt khoát, chứ không im lặng mà biến mất.

“Ông tới làm gì?” ba Hạ tức giận trừng Lạc Viêm Hành.

Lạc Viêm Hành cười cười, rút bao thuốc ra, chìa hai điếu về phía ba Hạ và ba Hoắc.

Hạ Hưng Quốc trừng một hồi vẫn đưa tay ra nhận, dù gì người này cũng là cha của A Hải!

Lạc Viêm Hành tự mình châm lửa cho ba Hạ và ba Hoắc xong mới nói, “Thật ra, nếu không có Bảo Nhi, tôi rất vui lòng tiếp nhận con gái anh, cô bé rất tốt, rất hiền lành, rất ngây thơ, Tiểu Hải quá thâm trầm, vì vậy nên tìm một người vợ có thể mang tới niềm vui cho nó, nhưng về điểm này, Bảo Nhi cũng đã làm được. Tôi chưa bao giờ tham dự vào chuyện riêng của Tiểu Hải, nhưng Bảo Nhi đã là vợ nó, chính là một phần của nhà họ Lạc, tôi có trách nhiệm phải bảo vệ nó!”

“Tôi hiểu, chúng tôi cũng đã nghĩ thông, chỉ có Mộng Lộ là còn chưa buông được!” Hạ Hưng Quốc bất đắc dĩ lắc đầu.

“Mong anh cố gắng khuyên nhủ nó, tôi tin nó là một đứa bé kiên cường, rồi sẽ khá lên!”

“Tôi biết rồi! Anh đi đi!” ba Hạ gật đầu một cái, lại nói, “A Hải..... Nó là một đứa bé tốt, không có duyên làm cha vợ của nó, là do tôi không có phúc!” Nói xong, ba Hạ xoay người gạt nước mắt.

Lạc Viêm Hành thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai va Hạ, sau đó không thể không bước đi.

Bên này, Hạ Nguyệt Đình biết chuyện cũng không tự nhốt mình trong phòng nữa, cô muốn đi nhìn Đỗ Vương lần cuối, vì nếu giờ không đi, tương lai thật sự không có cơ hội nữa rồi. Cô rất hận tại sao mình lại mềm yếu như vậy!

Ai ngờ, vừa bước ra khỏi cửa đã nhìn thấy Đỗ Vương đứng trong sân, Hạ Nguyệt Đình tiến lên hỏi, “Anh còn chưa đi?”

Đỗ Vương lúng túng đáp, “À..... Tôi tới để cám ơn cô đã thích tôi.... Chúng ta tới đây là hết!”

“Tôi biết rồi!” Hạ Nguyệt Đình xoay người đi vào, cầm cây kéo ngồi xổm xuống cắt đậu cô ve.

Chỉ như vậy? Không tức giận? Không mắng mình? Đỗ Vương cau mày nói, “Thật ra tôi vẫn luôn gạt cô, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ ở cùng một chỗ với cô, tôi chỉ lợi dụng cô để Tiểu Hứa tiếp cận anh Hải!”

“Tôi biết!”

Vậy tại sao không nổi giận? Đỗ Vương phiền não gãi gãi ót, anh đang hi vọng cô sẽ cho anh một cái tát, rồi đạp mấy phát. như vậy trong lòng anh sẽ không phải rối rắm như bây giờ, “Tôi chưa bao giờ thích cô!”

Hạ Nguyệt Đình cười khổ, “Tôi biết!”

“Cô biết? Biết tại sao không tức giận? Hạ Nguyệt Đình, chẳng lẽ sau khi bị người khác quăng, cô không thể giống như chị cô hỏi này hỏi nọ sao?”

“Không!” Hạ Nguyệt Đình lắc đầu.

“Tại sao?”

Hạ Nguyệt Đình khụt khịt mũi, để cây kéo xuống, ngửa đầu nói: “Bởi vì tôi cũng giống như anh, nên tôi sẽ không!”

Đỗ Vương cau mày, “Cô đừng ra vẻ như tôi đang lừa gạt tình cảm của cô như vậy, tôi chưa từng hứa hẹn gì hết! Hơn nữa, đó cũng không phải là yêu, Hạ Nguyệt Đình, cô có dám nói, cô không phải vì tiền tài của tôi mới đối tốt với tôi? Mới không ngừng lấy lòng tôi? Bình thường, lúc nam nữ đi dạo phố, có mấy cô gái sẽ tự mình móc tiền túi chứ?”

Thì ra là


XtGem Forum catalog