kỷ niệm không muốn nhớ lại, người nó không muốn gặp nhất chính là cậu!”
Lạc Vân Hải mím môi, kiên định nói, “Con sẽ cưới cô ấy!” Dứt lời, xoay người bước đi.
Ba Hoắc vui vẻ nói, “Coi như thằng nhóc cậu có lương tâm!” Con nuôi của ông sao có thể là loại vô tình vô nghĩa? Mộng Lộ à, của con thì sẽ mãi là của con, ai cũng không giành được.
“Anh Hải, anh về trước đi!”
Lạc Vân Hải lạnh lùng cau mày, “Cậu điên hả? Để tôi về một mình?”
Đỗ Vương kích động nói, “Hồ sâu ngàn thước cũng không bằng tình cảm của anh dành cho em, nhưng em muốn đi tìm cô ấy! Cô ấy không có hộ chiếu, chắc chắn vẫn còn ở Trung Quốc, em sẽ đến từng thành phố tìm, nhất định sẽ tìm được! Anh ngồi thuyền về trước đi!”
“Ngộ nhỡ cô ấy lén ra nước ngoài thì sao?”
“Cô ấy không dám đâu! Lá gan của cô ấy còn nhỏ hơn kim!”
“Không được! Cậu phải về với tôi!” Muốn tìm người không phải dễ như vậy, chẳng khác gì mò kim đáy bể, hơn nữa, hiện tại anh đang khó chịu, ai cũng đừng mong được dễ chịu.
Đỗ Vương co quắp mặt, “Tại sao?”
Lạc Vân Hải cười lạnh vỗ vai Đỗ Vương, “Chúng ta, có phúc không nhất định phải cùng hưởng, nhưng gặp nạn nhất định phải cùng chịu!” Sau đó đen mặt bước lên thuyền.
Anh được lắm! Chết cũng muốn kéo em theo làm đệm lưng! Nếu cả đời anh không tìm được, chẳng lẽ em cũng không thể đoàn tụ với đà điểu nhỏ?
Trách ai? Đây chính là trừng phạt anh Hải dành cho mình vì đã lừa anh ấy suốt nửa năm!
Năm năm sau.... ....
Trong sân bay quốc tế thành phố F, người đông như nước, ở cửa ra, có một cô gái đầu đội nón mây rộng vành, mặc áo sơ mi đỏ nhạt đóng thùng, áo khoác ngắn màu trắng, quần dài màu vàng nhạt, giày cao gót màu đỏ, đeo mắt kính màu tím thản nhiên kéo va ly bước đi, trên tay là một chiếc nhẫn kim cương sáng rực rỡ, không hề chú ý đến ánh mắt mến mộ của những người đàn ông xung quanh. Một người đàn ông mặc đồ âu tiến lại, “Người đẹp, có thể cho tôi số điện thoại không?”vừa nói vừa quơ chiếc điện thoại khảm kim cương lên.
Cô gái lùi bước, không nói gì, bởi vì cô biết.... ...
“Chú à, hiện giờ mẹ con không rảnh, con sẽ đọc giùm!”
Quả nhiên một bé trai bỗng xuất hiện, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, mắt to rất kháu khỉnh, mở khóa chiếc điện thoại di động trong tay, tìm ra số của mẹ mình rồi giơ cao lên nói, “Đây là số của mẹ con!” Sau đó lấy về, tìm một lúc lâu, lại giơ lên, “Đây là số của con!” tiếp theo, “Đây là số của cha con! Chú đều muốn biết ạ?”
Người đàn ông kia há hốc miệng, đã kết hôn? Có chồng? Đáng sợ hơn là đã có con lớn chừng này? Người đàn ông lúng túng nói, “Không cần!”
“Chú đừng đi! Còn có số của anh con nữa.... ....” Cậu bé bất mãn cau mày, ngửa đầu nói, “Mẹ, có phải những chú này chỉ thích mẹ mà không thích cha và tụi con? Con đói quá, còn định xin chú ấy mời chúng ta ăn cơm.......!” Những người này thật không tốt bụng! Cậu đã nhiệt tình tới mức đó rồi!
Hạ Mộng Lộ trợn mắt, sao cô lại sinh ra một nhóc con tinh ranh vậy chứ?
Cậu bé nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt Hạ Mộng Lộ.
Cậu không phải đứa bé, cậu là thanh niên trẻ, là bảo bối của mẹ!
Cứ nhìn cách cậu bé ăn mặc, người ta sẽ nghĩ ngay cha cậu là xã hội đen! Áo sơ mi trắng, áo vét màu đen, quần tây đen, kính đen cậu rất thích màu đen, và chỉ mặc hai màu đen trắng.
Mẹ thường nói với cậu, quả là ‘sức mạnh của di truyền’, cậu không biết cái gì là ‘sức mạnh của di truyền’, cậu chỉ biết cậu có một người cha cứ thấy gái đẹp là chảy nước miếng!
Cậu bé nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, “Thật xinh!”
Hạ Mộng Lộ nghe vậy nhìn theo, thấy một nữ tiếp viên hàng không đang đi về phía này thì đen mặt, đúng là gần mực thì đen, giống tên kia như đúc, cứ thấy gái đẹp là đứng nhìn trân trối. Không! Không phải đứng nhìn trân trối mà là.... ....
“Chị ơi! chị ơi!” Cậu bé vội vàng chạy đuổi theo cô tiếp viên, “Chị!”
“Hả?” Cô tiếp viên cúi đầu nhìn, thấy cậu bé dễ thương bèn ngồi xổm xuống, cười nói, “Sao vậy cậu bé?”
A, giọng nói rất dễ nghe, còn cả cười ấm áp, xinh đẹp hơn mẹ nhiều, hơn nữa chân thật là trắng!
“Cậu bé? Có chuyện gì không?”
Thơm quá, mắt thật đẹp, chết rồi, chết rồi, cậu bị điện giật rồi, muốn xin số điện thoại quá.... ......
“Thật xin lỗi, đứa nhỏ này, thần kinh hơi bị bất thường!” Hạ Mộng Lộ xông lên ôm cậu bé bỏ vào xe đẩy, “Không được quậy!”
Kỷ Khanh Khanh chu miệng, hung gì chứ? Lúc nào đó cậu mất hứng, bỏ nhà chạy theo một chị gái xinh đẹp cho mẹ lo chết luôn!
“Tạch tạch!”
Ăn cơm mất ba mươi đồng, ba mươi đồng có ít quá không? Hiện giờ một cái trứng cũng đã sáu đồng, bốn người sợ là ăn không đủ, được rồi, vậy thì ba mươi mốt đồng, cơm nước xong thuê xe đến chỗ ở cần hai mươi đồng, mẹ đi công ty lại tốn hai mươi đồng, buổi tối mua thức ăn khoảng năm mươi đồng, năm mươi đồng? Nhiều vậy? Ở nhà nấu cơm sao có thể mắc hơn ăn ngoài được? Hai mươi đồng là đủ rồi.... ....
Lại có một cậu bé khác mặc đồ tây đen cầm máy tính xuất hiện, hai đứa giống nhau như đúc, chỗ khác duy nhất là một hết nhìn đông tới nhìn tây, mắt sáng rỡ xem người đẹp, còn một thì ôm máy tính gõ chăm chú, bộ dạng tính toán tỉ mỉ như ông cụ non khiến người ta dở khóc dở cười.
