anh, nhưng anh lại yêu Hạ Mộng Lộ, tới mức không ai có thể thay thế được, một Hạ Mộng Lộ khiến anh mất ăn mất ngủ.
Thật không thể tưởng tượng nổi trái tim anh cũng có lúc đập điên cuồng thế này! Vì biết nó sắp đi gặp người nó thích nhất! Đây mới là tình yêu thật sự?
Núi Phổ Đà.
“Đến rồi! Anh xem, bến tàu vẫn đông khách như cũ!” Nhưng tại sao rõ ràng là đến giờ đón khách lại không thấy bảng chào của khách sạn Bồng Lai? Nhỏ tham tiền điên khùng và Hạ Mộng Lộ đâu? Chẳng lẽ còn đang ngủ nướng?
Lạc Vân Hải ngừng thở, cười nói, “Đi thôi!”
“Anh còn cười được? Em đang sợ sẽ bị họ đuổi ra khỏi nhà đây!”
“Tức giận chứng tỏ trong lòng còn có cậu! Nếu chẳng quan tâm mới phiền toái!” Lạc Vân Hải nghĩ, với tính cách nóng nảy của Hạ Mộng Lộ, không tức giận mới là lạ.
Hai người chạy thẳng đến khách sạn Bồng Lai, lòng tràn trề hi vọng. Nhưng tới nơi, mẹ Hạ lạnh lùng đập hai tờ giấy xuống mặt bàn, “Hai đứa nó đi rồi! A Hải, chính cậu ép Mộng Lộ đi! Nó không nói cho chúng tôi cách liên lạc, không báo nó đi đâu. Nhà họ Hạ chúng tôi rốt cuộc thiếu cậu cái gì mà cậu phải hại chúng tôi như vậy? Giờ cậu sung sướng chưa? Trong nhà chỉ còn hai kẻ già này thôi!”
Hạ Hưng Quốc cầm lon bia uống ừng ực, không thèm nhìn hai người.
Lạc Vân Hải sửng sốt cầm tờ giấy lên, đọc hơn mười phút.
Chữ đã xấu còn viết nhiều như vậy! Đi đâu cũng được? Không muốn gặp anh nên mới nói vậy? Hạ Mộng Lộ, em cho rằng sẽ thoát được tôi sao?
Lạc Vân Hải đi vào phòng cưới của hai người. Trong phòng không có bụi, xem ra có người thường quét dọn. Lạc Vân Hải tìm hồi lâu, mở ra hộp để tiền của Hạ Mộng Lộ, phát hiện chiếc nhẫn kim cương anh tặng cô, và giấy đăng ký kết hôn đều không có.
Em vẫn không bỏ được!
Ông trời đang khảo nghiệm anh! Hạ Mộng Lộ, dù em đi đâu, anh đều sẽ tìm được em, nhất định!
Lạc Vân Hải đang định ra ngoài, lại phát hiện dưới gầm giường có hai que thử thai, chẳng lẽ....... Nhất định là Hạ Mộng Lộ sẽ không vô cớ mà mua que thử thai! Đáng chết! Một mình bỏ chạy thì thôi, còn mang theo con của anh! Không được! Anh phải mau chóng tìm ra cô!
Đợi đã! Cô sẽ không phá thai chứ? Hạ Mộng Lộ, anh đã ba mươi rồi, nếu em dám phá.... ... Anh tin tưởng cô nhất định sẽ không.
Bên này, Đỗ Vương đang nghe mẹ Hạ khóc kể.
“Đều tại tôi tức quá.... Cứ tưởng nó sẽ quay về, ai ngờ.... ....”
Trời! Nhóc tham tiền của anh bị đuổi ra khỏi nhà!
Đều do anh hại cô.... ...
Đỗ Vương bước vào phòng ngủ của Hạ Nguyệt Đình, đồ đạc trong phòng vẫn y như cũ, nhưng đã không còn cảm giác ấm áp như trước. Anh cầm quyển nhật ký của cô lên xem.
Nhật ký bắt đầu từ hơn nửa năm trước, ghi lại tất cả những chuyện vụn vặt giữa anh và cô, suy nghĩ muốn yêu nhưng không dám của cô, vô số lần cô định thổ lại, lại sợ bị từ chối.... ..... Bên trong tràn đầy tình yêu của cô, nhưng anh lại chưa bao giờ quý trọng! Ngay cả anh cũng hoài nghi, anh có sức hút đến mức khiến một cô gái yêu say đắm đến vậy sao?
‘Anh đi rồi! Giống hệt như lúc tới, rất dứt khoát! Tôi rất muốn hỏi, anh có từng yêu em không? Nhưng câu này phải vào lúc chia tay người ta mới hỏi, tôi không muốn chia tay nên cố nén không hỏi ra. Buồn cười nhất là, chúng tôi chưa từng chính thức ở bên nhau, thì sao có thể chia tay? Khi thấy những người từ trên mấy chiếc trực thăng kia cung kính chào anh, thì tôi đã hiểu, tại sao anh không thích tôi. Tại sao anh không phải A Đỗ mà lại là Đỗ Vương chứ? Vấn đề này đã theo tôi cả nửa năm, tôi ghét Đỗ Vương, nhưng không cách nào biến anh thành A Đỗ được, sớm muộn cũng có ngày anh sẽ rời đi.
Hôm nay, chính là ngày đó. Tôi nghĩ, chẳng bao lâu nữa tôi cũng phải đi thôi, cô nhất định sẽ không tha cho tôi. Nếu anh rể và Đỗ Vương không xuất hiện thì tốt biết bao? Chúng tôi sẽ mãi vui vẻ như ngày xưa, không buồn không lo! Giờ tôi đang rất sợ, tôi không ngừng cầu nguyện cô đừng tìm tôi, mọi người đừng tìm tôi, tôi đã là con đà điểu bị trăm ngàn vết thương rồi, không chịu nổi bất kỳ đả kích nào nữa!’
Đà điểu? Hạ Nguyệt Đình, em quả thật rất giống con đà điểu, gặp chuyện liền trốn đi, không dám đối mặt! Tại sao em không đợi tôi đến? Em đã đi đâu? Đến một nơi khác là nơi nào? A Đỗ đã trở lại, sẽ không bao giờ bỏ mặc em nữa! Hoàng tử của em đã trở lại, nhưng em đang ở đâu?
Là đà điểu đúng không? Dù em có vùi đầu ở đâu, tôi cũng sẽ tìm thấy em trong biển người mênh mông, nhất định!
“Hai cậu đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy hai cậu nữa!” mẹ Hạ không hiểu vì sao hai người trở lại, cũng không muốn biết.
Lạc Vân Hải và Đỗ Vương quỳ xuống trước mặt ba mẹ Hạ, dập đầu một cái.
Lúc sắp lên thuyền, Lạc Vân Hải bỗng quay đầu đi tới nhà ba Hoắc, thấy ông đang ngồi uống trà, bèn lúng túng chào, “Cha nuôi!”
Ba Hoắc cười nhạo nói, “Đừng gọi bậy! Tôi không dám trèo cao!”
“Con biết, dù con làm gì, mọi người cũng không tha thứ, nhưng điều duy nhất con có thể làm là giúp mọi người tìm ra cô ấy, cha nuôi yên tâm, con nhất định sẽ tìm được Mộng Lộ!”
“Tìm được nó rồi thì sao?” Ba Hoắc trợn mắt nhìn Lạc Vân Hải, “Cậu tìm nó làm gì? Cậu đã có vợ còn tìm nó làm gì? Nó bỏ đi cũng vì ở đây có quá nhiều